Sunday, June 7, 2026

 Chuyện Thường Ngày trên Radio VVA 1600AM

do Liên Bích biên soạn

Wabi sabi – Triết Lý Của Sự Bất Toàn

 


Liên Bích 1: Chương trình Chuyện Đời Thương hôm nay xin nói về một đề tài đặc biệt. Hôm nay LB muốn mới TS MTT chuyển mục và nói về một triết lý đặc biệt của người Nhựt. Đó là Wabi-sabi, một triết lý của sự bất toàn. Wabi Sabi chỉ là một loại triết lý về Thiền Đạo Nhật về tính phù du của đời người. Thưa anh, người Nhật vốn có một nền văn hóa lâu đời và khá đa dạng. Họ chịu ảnh hưởng của Khổng giáo nhiều nhất qua tính kỷ cương và tôn trọng chữ tín cũng như danh dự. Họ cũng chịu ảnh hưởng bởi Thiền Tông Phật Giáo trong mỹ thuật và thi ca. Cả Lão Trang và Thiên Chúa Giáo ngày nay đều hiện diện trong tâm linh người Nhật. Nó chẳng phải là chuộng sự bất toàn như nhiều người Việt nhầm lẫn. Nó nhằm thực tập tính trong sạch và đơn tự nhiên của tạo hóa. Cũng như nét đẹp cũ kỹ hay hao mòn của vật thể chung quanh ta.

Từ thuở xa xưa cho đến thời đại kỹ thuật số hôm nay, con người luôn bị cuốn hút bởi ý tưởng về sự hoàn hảo. Chúng ta muốn một thân thể khỏe mạnh không tỳ vết, một khuôn mặt trẻ đẹp không nếp nhăn, một sự nghiệp không thất bại, một xã hội vận hành trơn tru và một đời sống không khổ đau. Trong nhiều nền văn minh, cái đẹp thường được đồng hóa với sự đối xứng, toàn bích và bền vững.


Tinh thần ấy đặc biệt rõ trong mỹ học cổ điển phương Tây. Từ nghệ thuật Hy Lạp cổ đại đến thời Phục Hưng, vẻ đẹp lý tưởng thường được diễn tả qua tỷ lệ chính xác, hình thể cân đối và sự hoàn mỹ của đường nét. Con người cố gắng vượt thắng giới hạn của thiên nhiên để tiến gần hơn tới mẫu hình hoàn hảo. Thưa TS MTT, anh thấy những điều LB vừa chia sẻ như thế nào?

MTT1: Thưa Cô LB, thưa Quý thính giả của Radio VVA. Tinh thần ấy không sai. Chính nó đã thúc đẩy khoa học, kỹ thuật và nghệ thuật phát triển. Không có khát vọng hoàn thiện, sẽ khó có những tiến bộ lớn trong y học, kiến trúc hay giáo dục. Nhưng cùng với mặt tích cực, lý tưởng hoàn hảo cũng để lại nhiều hệ lụy là trong xã hội hiện đại, đặc biệt dưới ảnh hưởng của kinh tế tiêu thụ và mạng xã hội, sự hoàn hảo dần trở thành một áp lực tâm lý. Người ta không chỉ muốn sống tốt mà còn phải “trình diễn” một đời sống lý tưởng trước mắt người khác.

Hình ảnh trên mạng thường là: một nụ cười hoàn hảo, gia đình hoàn hảo, thành công hoàn hảo, thân thể hoàn hảo. Con người dần trở thành một dự án phải liên tục chỉnh sửa. Điều nghịch lý là càng theo đuổi hình ảnh hoàn hảo, người ta càng dễ bất an. Bởi đời sống thật vốn không vận hành theo logic của quảng cáo hay kỹ nghệ hình ảnh. Bệnh tật, tuổi già, mất mát và sai lầm vẫn hiện diện như những phần không thể tách rời của kiếp người.

Chính trong hoàn cảnh trên, văn hóa Nhật Bản đem đến một tiếng nói khác biệt,  thay vì chống lại sự bất toàn, hãy học cách nhận ra vẻ đẹp nằm ngay trong nó. Tiếng nói ấy mang tên Wabi-sabi. Đây không đơn thuần là một phong cách trang trí hay một khuynh hướng thẩm mỹ. Wabi-sabi là một cách nhìn thế giới, một thái độ trước đời sống và thời gian. Nếu nhiều nền văn minh tìm kiếm vẻ đẹp nơi cái hoàn mỹ và trường tồn, thì Wabi-sabi lại tìm thấy ý nghĩa trong cái dang dở, mong manh và đổi thay. Hay, nói một cách khác, Wabi-sabi không hỏi làm thế nào để đời sống hoàn hảo hơn, mà hỏi làm thế nào để con người sống bình an với sự không hoàn hảo vốn có của đời sống. Chính đó mới là một câu hỏi mang ý nghĩa triết học sâu xa đối với thế giới hôm nay.

LB2: Theo LB được biết, Wabi-sabi không xuất hiện như một học thuyết triết học có giáo điều hay kinh điển riêng biệt. Nó trưởng thành dần trong lịch sử văn hóa Nhật Bản, đặc biệt do ảnh hưởng của Thiền và tinh thần vô thường của Phật giáo. Để hiểu thêm về Wabi-sabi, anh Truyết có thể khai triển cho thính giả hiểu hai thành tố wabi và sabi như thế nào?


MTT2: Wabi sabi là một triết lý thẩm mỹ cổ xưa bắt nguồn từ Thiền tông, đặc biệt là trà đạo, một nghi lễ thuần khiết và đơn giản, trong đó các bậc thầy được đánh giá cao cái chén được làm thủ công và hình dạng bất thường, với men tráng không đồng đều, có nhiều vết nứt, và vẻ đẹp hư hỏng trong sự không hoàn hảo có chủ ý của của người tạo ra cái chén. Triết lý Nhật Bản tôn vinh vẻ đẹp trong những gì là tự nhiên, sai sót và tất cả những gì không hoàn chỉnh.

Wabi-Sabi là một thuật ngữ Nhật Bản có thể hiểu là sự chấp nhận tính phù du (transience) và sự không hoàn hảo. Đây là một phong cách sống giúp chúng ta cảm nhận và trân trọng vẻ đẹp của những thứ không hoàn hảo, không vĩnh viễn, không trọn vẹn và từ những thứ khiếm khuyết nầy, một thứ tưởng chừng vô dụng, xấu xí lại có vẻ đẹp tiềm ẩn đến bất ngờ. Nếu sự luôn đổi mới là trò chơi suốt cuộc đời bạn, việc theo đuổi sự hoàn hảo không phải là cách để đạt được điều đó. Chúng ta hãy xem xét vẻ đẹp của một cái chén bị móp méo rồi từ đó chúng ta sẽ nghiệm ra…cái đẹp!

Thưa cô LB,

Wabi, vẻ đẹp của sự thanh đạm, chữ wabi nguyên thủy mang ý nghĩa khá tiêu cực là sự cô quạnh, sự thiếu thốn, sống tách biệt với đời sống phồn hoa. Nhưng theo thời gian, nghĩa của nó được chuyển hóa. Sự cô tịch không còn bị xem là nghèo khổ tinh thần mà trở thành một hình thức tự do. “Wabi” dần chuyển hóa ra sự giản dị, thanh đạm, ít ham muốn, và tìm thấy đủ đầy trong những điều nhỏ bé.

Một túp lều giữa thiên nhiên, một bữa cơm đơn sơ hay một căn phòng không trang hoàng cầu kỳ đều có thể mang tinh thần wabi. Đây là một quan niệm rất khác với xã hội tiêu thụ ngày nay, nơi giá trị của con người thường được đo bằng số lượng sở hữu và mức độ phô bày thành đạt. Trong tinh thần wabi, sự giàu có không nhất thiết nằm ở cái có nhiều, mà ở khả năng thấy đủ. Điều này làm người ta nhớ tới tư tưởng của Lão giáo và Thiền, Biết đủ là giàu. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều thiền viện Nhật Bản lại được xây dựng bằng vật liệu thô mộc và không tìm cách gây choáng ngợp. Không gian ấy không nhằm chứng minh quyền lực mà giúp tâm trí trở về trạng thái lặng yên.

Sabi, vẻ đẹp của thời gian, nếu wabi nói về sự giản dị thì sabi nói về thời gian. Nguyên nghĩa của sabi là cô tịch, lặng lẽ và già nua. Nhưng trong mỹ học Nhật, nó được hiểu tích cực hơn là vẻ đẹp phát sinh từ dấu ấn của thời gian. Một thân cây bạc màu, mái chùa phủ rêu, gỗ cũ đã mòn hay đồ gốm với lớp men rạn không bị xem là mất giá trị. Trái lại, chúng được trân trọng vì mang trong mình lịch sử tồn tại.                                                        

LB3: Khi con người chúng ta nhận định những “cái nhứt” như: cà phê tốt nhứt, xe tốt nhứt, điện thoại tốt nhứt, ứng dụng tốt nhứt, trường học tốt nhứt, bác sĩ giỏi nhứt, đầu bếp giỏi nhứt, công ty tốt nhứt, CEO giỏi nhứt, lực sĩ giỏi nhứt, huấn luyện viên giỏi nhứt, các nhà thiết kế tốt nhứt, diễn viên xuất sắc nhứt, phim hay nhứt, trang phục đẹp nhứt, nhà thiết kế tốt nhứt của trang phục đẹp nhứt, đạo diễn xuất sắc nhứt của những nữ diễn viên xuất sắc nhứt mặc trang phục đẹp nhứt và danh mục bắt mắt nhứt.v.v…Để làm nổi bật sự ngưỡng mộ của chúng ta về các sự “nhứt” trên, chúng ta tạo ra danh sách, viết lên banner và làm các nghi lễ để tưởng thưởng. v.v… như trải thảm đỏ, chuẩn bị giải thưởng và danh hiệu sáng bóng, làm giấy chứng nhận. Như vậy là có mâu thuẫn với tinh thần wabi-sabi không, anh T?

MTT3:  Đó là suy nghĩ của đời thường, và tinh thần wabi-sabi mang đến cho chúng ta một suy nghĩ khác. Tôi xin hỏi ngược lại, thực sự, những cái nhứt trên đã là “nhứt” chưa? Và phải chăng sẽ còn những cái nhứt tiếp theo khi có sự đổi mới do con người tạo ra. Và nơi hoàn hảo nhứt đối với sự đổi mới là gì?

Trong một thế giới hoàn hảo, những ý tưởng hay nhứt sẽ thu hút những người tốt nhứt. Nhưng, trong thực tế, chúng ta hiếm khi nghĩ đến những ý tưởng tốt nhứt đưa ta đến thành công. Thường xuyên hơn, sự đổi mới bắt đầu với những ý tưởng không hoàn hảo được kết hợp với nhau bởi một nhóm ý tưởng không giống nhau và đồng dạng. Tất cả có thể đưa đến cơ hội không hoàn hảo! Nếu chúng ta có một ý tưởng tuyệt vời – nhưng cần phải mất một thập niên để ý tưởng đó được chú ý đến. Đó là không hoàn hảo. Đổi mới không phải là một khoa học hoàn hảo và do đó không nên được thực hiện như thể nó là hoàn hảo.

Chúng ta cần các số liệu mới, các quy trình mới và các ưu đãi mới để khuyến khích việc theo đuổi và công nhận sự không hoàn hảo của cuộc sống thực tế. Nhưng trước khi chúng ta bắt đầu xây dựng các căn bản hạ tầng để hỗ trợ sự đổi mới, trước hết chúng ta phải thay đổi thế giới quan của mình. Chúng ta không chỉ phải thay đổi cách chúng ta nghĩ mà còn phải thay đổi những gì chúng ta tin. Chúng ta phải học cách chấp nhận sự không hoàn hảo như một tài sản trong quá trình đổi mới trong ta.

Trong nhiều xã hội hiện đại, cái mới thường được xem là tốt hơn cái cũ. Con người thay vật dụng liên tục để theo kịp thị trường. Nhưng sabi đặt ra một câu hỏi khác như:

Phải chăng vật càng sống lâu càng có linh hồn?

Dấu vết thời gian không chỉ là hao mòn; đó còn là ký ức.

Một chiếc bàn cũ có thể lưu giữ nhiều câu chuyện hơn một món đồ mới tinh từ nhà máy. Chính, tinh thần ấy giải thích vì sao người Nhật có khả năng gìn giữ nhiều công trình cổ và những vật dụng truyền đời với sự kính trọng gần như dành cho một sinh thể, thưa cô LB.

LB4: Trong cuộc sống và trong văn hóa Nhựt, "sự đơn giản" thường là hình thức bề ngoài cho một cuộc sống đã được tổ chức tỉ mỉ, tính toán cho sự hoàn hảo. Người Nhựt thường được dạy từ nhỏ trong gia đình, là cố gắng tối đa để làm cho tốt nhất, sáng nhất, và phi thường nhất. Một mặt khác, người Nhựt cũa khuyên ta đôi khi cũng cần … rời xa "hoàn hảo". Do đó, ý tưởng từ bỏ "hoàn hảo" và thậm chí "đủ tốt" (good enough) không thể cưỡng lại sự hấp dẫn trong cuộc sống, thí dụ như các dấu vân tay, vết sẹo trên thân thể và những đường “xếp” trên mặt khi chúng ta cười. Tất cả hoàn toàn không hoàn hảo, và mỗi người trong chúng ta đều có thể ngắm lấy vẻ đẹp không hoàn hảo trong đó. Anh T nghĩ sao ạ?

MTT4: Để tìm hiểu thêm về sự bất toàn trong wabi-sabi, chúng ta hãy nhìn về phía Đông. Wabi-sabi đại diện cho việc chấp nhận sự bất toàn (imperfection). Khái niệm này có nguồn gốc từ giáo lý Phật giáo và bao gồm việc công nhận sự bất đối xứng, bất thường và khiêm tốn như các thuộc tính của sắc đẹp tùy theo nhãn quan của mỗi người. Từ thế kỷ thứ 15, người Nhật cũng đã nghĩ ra một nghệ thuật tên là Kintsugi (hoặc Kintsukuroi), có nghĩa là "sửa chữa vàng". Nghệ thuật Nhật Bản sửa chữa đồ gốm bị phá vỡ với một sơn mài đặc biệt phủ bột vàng, bạc, hoặc bạch kim. Các đường nối vàng rực rỡ trong các vết nứt của đồ gốm, tạo ra một ngoại hình độc đáo cho các mảnh ghép.

Phương pháp sửa chữa bảo tồn kỷ niệm lịch sử độc đáo của mỗi tạo vật bằng cách nhấn mạnh sự "gãy xương" và sự bị phá vỡ của nó, thay vì che giấu hoặc ngụy trang những nét gãy. Kintsugi thường làm cho mảnh được sửa chữa thậm chí đẹp hơn bản gốc, làm sống lại nó với cuộc sống mới. Những kỹ thuật này họ học từ thiền học. Cái cũ và cái mới có thể sống chung với nhau để tạo nên cái gì đẹp hơn.

Trong một ý nghĩa rất thực tế, ý tưởng của wabi-sabi mời gọi người xem xét sự không hoàn hảo, một vết lõm trong một cái chén đồng hoặc một vết nứt trong một bình thủy tinh, hay những nét đổ nát qua thời gian của bức tượng Phật. Tất cả như là một vật thể có giá trị.


Ý tưởng ôm lấy sự không hoàn hảo hoàn toàn là cái nhìn ngược lại của chúng ta có trong thế giới Tây phương. Và như vậy, khi bạn chiêm nghiệm để tạo ra một nền văn hóa của sự đổi mới, để truyền cảm hứng cho những người tốt nhất và sáng nhất của bạn để đổi mới. Trước tiên bạn phải khuyến khích việc theo đuổi sự không hoàn hảo. Điều này không có nghĩa là chấp nhận thất bại. Nó có nghĩa là để nắm bắt học tập. Các nhà sáng tạo không có ý định thất bại từ ban đầu. Họ quyết định học hỏi, tìm tòi. Họ sử dụng sự không hoàn hảo như một phương tiện để kiểm tra các giả định của họ về những gì có thể. Và một ngày nào đó, họ sẽ có một sản phẩm hoàn hảo vào thời điểm đó.

Hãy suy nghĩ về màu sắc có trong tự nhiên như xanh, xám, tông màu đất và rỉ sét. Điều này tạo ra một bầu không khí yên bình và hài hòa. Wabi-sabi không có nghĩa là ôm lấy sự lộn xộn, mà là "có suy nghĩ và làm việc đằng sau nó, không bỏ bê." Một ấm trà tinh tế không thể tỏa sáng nếu nó được nằm trong một tủ chất chứa đầy nghẹt những những vật thể khác; mà là bạn phải cần chuẩn bị một không gian để bạn có thể cho nó đứng ở một chỗ riêng và thực sự đánh giá cao nó mỗi khi bạn đi qua đi lại. Mọi đồ vật trong nhà bạn phải đẹp, hữu ích, hoặc cả hai trong nghĩa wabi-sabi của bạn!

Sự chào đón sự không hoàn hảo này trong cuộc sống của bạn là trọng tâm của khái niệm wabi-sabi của Nhật Bản, có nghĩa là "vô thường, không hoàn hảo và không đầy đủ."  "Wabi" mô tả sự sáng tạo của vẻ đẹp hoàn hảo thông qua việc bao gồm các loại hoàn hảo đúng, chẳng hạn như một bất đối xứng trong một chén sứ thủ công (tương phản với độ chính xác của chén làm bằng máy). “Sabi” phản ánh loại vẻ đẹp phát triển theo độ tuổi, chẳng hạn như sự xuất hiện của quá trình oxy hóa bề mặt của một bức tượng đồng theo thời gian!

Thông thường, wabi-sabi được áp dụng cho các nguyên tắc thiết kế, chẳng hạn như tạo không gian sống để tránh các phòng khách trùng hợp với nhau vào những năm 1940 hoặc '50. Điều này bao gồm việc tập trung vào các vật dụng không đối xứng bạn sẽ tìm thấy trong tự nhiên như ghế bằng gỗ thủ công, sự rủ xuống tự nhiên của một cánh hoa khô trong một chiếc bình, hoặc một chiếc túi da mòn đã đi theo bạn trong suốt một thời gian dài trong tuổi thiếu niên v.v…

Nhưng không phải tất cả wabi-sabi đều có chủ ý. Thiên nhiên là nguồn tốt nhất của thẩm mỹ wabi-sabi. Và khi bạn hòa hợp với thế giới bên ngoài, bạn bắt đầu thấy wabi-sabi ở những nơi khó xảy ra nhất. Đó là:

·         Các vết nứt trong vỏ cây, một dấu hiệu của sự trưởng thành khỏe mạnh;

·         Hoặc các vết nứt cằn cỗi trên khuôn mặt của chúng ta khi chúng ta già đi;

·         Hoặc nét mặt rám nắng, tự tin khi chúng ta đạt được sự khôn ngoan trên suốt quảng đường dài;

Krishnamurti đi sâu hơn, nói rằng linh hồn chúng ta đều được cấu thành bằng cùng một loại giấy báo, xuất phát từ các nếp gấp trong bài báo và qua thời gian từ từ được gấp lại thành những nếp và khi mở ra, thì đó là những trải nghiệm của chính bạn trong suốt cuộc sống.

LB5: Những điều anh Truyết vừa nói trên nghe như là những lời của một thiền sư vậy, rất tiếc vì thời lượng có hạn, xin anh Truyết đúc kết cho thính giả của Radio VVA 1600 AM nghe những gì còn anh mà anh muốn chia xẻ trong câu chuyện triết lý của sự bất toàn wabi-sabi hôm nay.

MTT5: Thưa cô LB, có thể nói kết luận câu chuyện Wabi-sabi hôm nay trong đời thường là:” Nếu nói về sự 'không hoàn hảo' thì có thể lấy ngay trường hợp Việt Nam Cộng Hòa làm ví dụ là rất phù hợp. Miền Nam từng nức tiếng là Hòn Ngọc Viễn Đông tức là VNCH, một đất nước xinh đẹp, tự do, phồn thịnh rồi, phải không ạ? Trước khi bị CS cướp nước, cũng có nhiều điều tiếng này nọ chê bai, chỉ trích nền Tự do, Dân chủ và các vị lãnh đạo của Nước VNCH. Nhưng đến hôm nay, sau 51 năm nhìn lại, thì cũng chính các vị chê bai đấy, kể cả các vị từng 'Ăn cơm Quốc gia, thờ ma CS', thì hầu hết đều nhìn nhận  VNCH dù "không hoàn hảo" nhưng đã rất đẹp, rất Tự do, Dân chủ đấy sao??!!”

Người Nhật có một lý lẽ sống rất hay. Đó là Sá tịch, hay còn gọi là Wabi - sabi (わび・さび, 侘・寂), tức là Thô -Tịch, triết lý về việc đề cao sự không hoàn mỹ, tìm thú vui và sự an nhiên trong tình trạng không hoàn hảo, là khái niệm về sự bất đối xứng, sự thô ráp, sự lược giản hoá, sự cần kiệm, sự khắc khổ, sự khiêm nhường, sự thân thiện, và sự am tường tính nguyên vẹn đơn sơ mà cách tự nhiên và vạn vật vận hành.


Đó là triết lý để đi tìm nét đẹp (Mỹ) trong sự không hoàn hảo (Bất toàn), như việc họ không vứt bỏ cái ché bể, mà gắn những mảnh vỡ lại, coi những vết nứt đó là nét đẹp riêng mà những vật khác không thể có được. Họ hướng tới việc sử dụng những vật dụng tự nhiên, thô ráp, gồ ghề, giản đơn để cảm nhận cái đẹp của thiên nhiên.

Một sự tốt đẹp hoàn toàn, không một chút khiếm khuyết nào dù là nhỏ nhất, ta gọi cái đó là hoàn hảo. Về nguyên thủy, sự hoàn hảo không tồn tại. Có một sự thật là vạn vật, kể cả con người, dù có đang ở trạng thái tốt nhất thì cũng đang "hỏng" dần, "cũ" dần theo thời gian. Vật dụng cũ đi, sự sắc nét phai nhạt dần, con người cũng già đi, nhan sắc, thanh xuân mất dần. Bạn không thể cưỡng lại được vì đó là quy luật tự nhiên về Sinh - Lão - Bệnh - Tử, Sinh - Trụ - Hoại - Diệt. Nếu Bạn còn vướng chấp vào sự hoàn hảo, Bạn sẽ không thể chịu được, bị giày vò trong đau khổ, không muốn nhìn gương, không muốn ra đường gặp ai. Không có "bất hủ" trên đời này.

Vì vậy, xin hãy chấp nhận sự bất toàn của dân tộc để làm kim chỉ nam cho những hướng mới trong việc mưu tìm sự toàn bích tương đối trong cái bất toàn…

Mai Thanh Truyết

Houston, Mùa Phật đản 2026

 

 

 

Giữ gìn Ký ức về Ngày Quân lực VNCH như thế nào?


Trên đây là một câu hỏi không chỉ về lịch sử mà còn về đạo đức, giáo dục và tương lai dân tộc. Theo thiển ý, nên gìn giữ ký ức về Ngày Quân Lực 19 tháng 6, nhưng mục đích không phải để nuôi dưỡng hận thù hay kéo dài những chia rẽ của chiến tranh, mà để truyền lại cho các thế hệ sau những bài học lịch sử và những giá trị nhân bản mà một dân tộc cần có. Vì sao?

1-    Ký ức không phải là hận thù


Có một sự khác biệt rất lớn giữa hay khái niệm, nhớ để trả thù, và nhớ để học hỏi. Các quốc gia có ý thức dân chủ cao và trưởng thành đều duy trì ký ức lịch sử của nước mình, để từ đó rút ra những bài học cho các thế hệ về sau. Như người Mỹ vẫn tưởng niệm các binh sĩ tử trận trong cuộc Nội chiến, dù cuộc chiến đã kết thúc 161 năm, năm 1865, để học được bài học về sự chia rẽ Nam Bắc đã làm cho dân tộc mất đi sức sống và phát triển. Người Pháp vẫn ghi nhớ các chiến sĩ kháng chiến trong Thế chiến II, trong giai đoạn chính phủ Pétain thỏa hiệp cùng Đức Quốc Xã. Người Nhật vẫn tưởng niệm các nạn nhân của hai quả bom nguyên tử tại Hiroshima và Nagasaki đã là cho nước Nhật kiệt quệ; để rồi, toàn dân đứng lên xây dựng một quốc gia hùng mạnh chỉ sau vài thập niên sau đó.

Những sự tưởng niệm đó không nhất thiết nhằm khơi lại xung đột mà nhằm giữ lại ký ức tập thể của dân tộc, mang lại tình tự dân tộc, và chuyển tải tinh thần đó đến các thế hệ tiếp nối. Nếu một dân tộc đánh mất ký ức của mình, dân tộc đó sẽ rất khó truyền lại kinh nghiệm lịch sử cho các thế hệ kế tiếp.

2-    Điều gì cần được giữ lại?


Nếu chỉ giữ lại các khẩu hiệu chính trị của một thời chiến tranh, giá trị giáo dục và truyền thừa sẽ rất hạn chế. Thiết nghĩ, điều đáng giữ lại hơn là sự hy sinh, tinh thần trách nhiệm, giá trị của sự hòa bình và ổn định.

·         Sự hy sinh: Hàng 300 ngàn người lính Việt Nam Cộng Hòa đã mất mạng, với hơn 600 ngàn mang thương tật suốt đời. Dù người đời sau đánh giá cuộc chiến như thế nào, sự hy sinh ấy là một phần của lịch sử Việt Nam cận đại. Một hình ảnh bi hung của tuổi trẻ miền Nam.

·         Tinh thần trách nhiệm: Nhiều thanh niên miền Nam nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, 17, 18 tuổi. Họ có thể khác nhau về động cơ nhập ngũ vì đến tuổi quân dịch hay vì gia cảnh, nhưng phần lớn đều chấp nhận bổn phận đối với miền Nam mà họ đang sống. Đó là một bài học về ý thức về trách nhiệm công dân.

·         Giá trị của hòa bình: Những người từng đi qua chiến tranh thường hiểu rõ hơn ai hết giá trị của hòa bình, và sự ổn định của xã hội. Đây chính là một bài học xương máu nhằm đánh thức lương tri các thế hệ tiếp nối qua mạng lưới toàn cầu, với, qua việc tiếp cận với văn minh trên thế giới.

Vì vậy, ký ức về Ngày Quân Lực VNCH cũng có thể là lời nhắc nhở rằng chiến tranh luôn để lại những mất mát mà không bên nào thực sự chiến thắng hoàn toàn, và cũng không có quang vinh nào trong tình trạng … cốt nhục tương tàn cả!

3-    Điều gì không nên truyền lại?

Điều không nên truyền lại cho các thế hệ sau là sự thù hận giữa người Việt với nhau, sự miệt thị những người có ký ức lịch sử khác mình, và quan niệm rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết trực diện bằng chiến tranh. Trên thực tế, rõ ràng là các thế hệ trẻ hôm nay không gây ra chiến tranh Việt Nam. Cho nên, họ không nên bị buộc phải kế thừa những oán hận của thế hệ trước, giữa kẻ thắng và người thua, giữa chính nghĩa và phi nghĩa qua sự minh định của “bên thắng cuộc”. Họ chỉ nên được kế thừa sự thật lịch sử, sự hy sinh, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm của người lính…

4-    Từ ký ức đến tương lai


Trong chiều hướng suy nghĩ và phân tích trên, ký ức chỉ có ý nghĩa khi giúp các thế hệ tiếp nối có thể nhìn tương lai tích cực hơn, để rồi từ đó chuyển mình xây dựng một tương lai mới cho dân tộc. Nếu Ngày Quân Lực được tưởng niệm như một ngày tri ân, một ngày giáo dục lịch sử, một ngày suy ngẫm về trách nhiệm công dân, và một ngày nhắc nhở về giá trị của tự do và hòa bình. Ngày nầy vẫn có giá trị đối với các thế hệ mai sau. Ngược lại, nếu ký ức chỉ nhằm duy trì những đường ranh của tranh chấp trong quá khứ, nó sẽ dần mất đi sức sống khi những người trực tiếp trải qua chiến tranh dù đã chấm dứt từ nửa thế kỷ qua. Và thế hệ tiếp nối sẽ đối diện với hận thù, thắng thua…Từ đó, lại phải đưa đất nước vào một vòng xoáy mới, vòng xoáy của oán thù thiên thu …

5-    Kết luận

Theo thời gian, những người lính Việt Nam Cộng Hòa ở trong và ngoài nước sẽ lần lượt ra đi. Điều đó là quy luật tự nhiên mà không ai có thể thay đổi. Câu hỏi quan trọng hôm nay không phải là liệu ký ức về Ngày Quân Lực có được giữ lại hay không? Mà câu hỏi quan trọng hơn nữa là giữ lại ký ức để làm gì?

Nếu giữ lại ký ức để kể cho con cháu biết rằng đã có một thế hệ có khuynh hướng quốc gia sẵn sàng hy sinh cho điều họ tin tưởng, nếu giữ lại để nhắc rằng tự do, hòa bình và trách nhiệm công dân đều có cái giá của nó, nếu giữ lại ký ức để giúp người Việt hiểu nhau hơn thay vì xa nhau hơn, đối kháng hơn, thì ký ức ấy hoàn toàn xứng đáng được trao truyền. Chính vì một dân tộc sẽ không lớn mạnh nhờ quên đi quá khứ, mà lớn mạnh nhờ biết biến ký ức của quá khứ thành một chuyển tiếp tích cực cho tương lai. Và khi đó, Ngày Quân Lực VNCH không còn chỉ thuộc về một thế hệ hay một thể chế, mà trở thành một phần của câu chuyện dài dân tộc nói về lòng can đảm, bổn phận và khát vọng sống trong tự do của người lính VNCH.


Thời gian rồi sẽ làm phai nhạt các tranh luận chính trị của một thời, nhưng những giá trị như lòng can đảm, tinh thần trách nhiệm, sự hy sinh và tình yêu quê hương vẫn còn nguyên giá trị đối với mọi thế hệ. Nếu các thế hệ mai sau còn nhớ đến Ngày Quân Lực với tinh thần ấy, thì ký ức đó không phải là gánh nặng của quá khứ mà là một nguồn vốn tinh thần cho tương lai.

Người xưa thường nói lịch sử là ngọn đèn soi đường cho hiện tại. Nhưng ngọn đèn ấy chỉ thật sự có ích khi nó giúp chúng ta nhìn thấy con đường phía trước, chứ không phải chỉ chăm chú vào những vết chân đã qua, những vết thẹo của dân tộc do chiến tranh để lại. Đối với những người lính đã nằm xuống, có lẽ sự tưởng niệm cao đẹp nhất không phải là những lời ca tụng bất tận, mà là việc các thế hệ sau xây dựng được một xã hội nhân bản hơn, tự do hơn, xóa dần những thương tật, những tỳ vết mà quá khứ đã tạo ra. Một thế hệ mới có trách nhiệm hơn và biết tôn trọng sự khác biệt của nhau hơn. Nếu một ngày nào đó người Việt ở khắp nơi có thể cùng nhìn lại lịch sử với sự chân thành, lòng bao dung và tinh thần học hỏi, thì những hy sinh của quá khứ sẽ không trở thành vô nghĩa.

Tóm lại, gìn giữ ký ức của Ngày Quân Lực VNCH không phải để sống lại với quá khứ, mà để chuẩn bị cho tương lai của các thế hệ sau. Và đây, trong hiện tại, suy nghĩ trên cho thấy trọng tâm không nằm ở sự tiếc nuối hay oán hờn, mà nằm ở trách nhiệm truyền lại kinh nghiệm lịch sử cho con cháu.

Lịch sử rồi sẽ tiếp tục. sẽ được các thế hệ sau diễn giải theo phương cách của họ. Không phải ai thắng ai thua, mà là chúng ta đã học được gì để giúp thế hệ kế tiếp sống tốt hơn thế hệ cha ông của chúng.

Mai Thanh Truyết

Con đường Việt Nam

Houston - 6-6-2026