Wabi và tôi.
Trong vòng năm năm trở lại, hàng
ngày tôi thường dẫn con Wabi đi dạo các công viên chung quanh nhà. May mắn
thay, khu nhà tôi ở trong vòng đường kính 5 mi. trở lại, có sáu công viên lớn
nhỏ, có công viên đi bộ được 1,4 mi, có công viên, 1,6 mi. Đặc biệt có hai công
viên có hồ nước lớn, có đèo dốc chênh lệch trên 20 mét, và khi đi giáp vòng
cũng khoảng 3 mi. Đi bộ sớm, một thú vị của cuộc đời, nhứt là đối với người lớn
tuổi như tôi, có dịp ngắm nhìn những giọt sương long lanh buổi sáng trên đầu
các ngọn cỏ, ngắm nhìn những tia nắng chưa đủ làm nóng không khí vùng Houston,
nắng ấm tình nồng...
Sau hơn năm năm, những con đường ấy
hẳn đã trở thành một phần của đời sống hằng ngày của tôi với Wabi bên cạnh, cây
cỏ hai bên đường, mặt hồ, những con dốc, và buổi sáng Houston còn dịu mát. Đối
với người lớn tuổi, đó không chỉ là vận động cho thân thể, mà còn là một cách giữ
cho tâm hồn tiếp tục nhìn thấy cái đẹp của cuộc đời.
Hình ảnh: “những giọt sương long lanh buổi sáng trên đầu các ngọn cỏ”. Có người vội vàng thường đi ngang qua mà không nhìn thấy. Chỉ có người biết dừng lại mới thấy được. Và có lẽ câu “Houston nắng ấm tình nồng...” còn gợi lên trong tôi một ý nghĩa khác hơn nữa là thiên nhiên không nói gì, nhưng lại âm thầm trả lời con người bằng … ánh sáng, làn gió, mặt nước, cây cỏ, và sự sống.
Ngay
từ giây phút nầy, tôi nghĩ, đi bộ buổi sớm không phải chỉ để đi đến một nơi nào
đó; đôi khi, đó là cách con người trở về với chính mình. Wabi có lẽ cũng không biết rằng mỗi ngày nó đang giúp tôi
thực hiện một nghi thức rất đẹp của tuổi già, đi giữa thiên nhiên, nhìn sự
sống, và biết ơn vì mình vẫn còn có mặt trên
cuộc đời.
Buổi
sáng bắt đầu rất đơn giản, một người lớn tuổi, song hành cùng một con chó,
đi bộ trong công viên. Nhưng phía sau cái đơn giản ấy có rất nhiều lớp ý
nghĩa khác nhau. Đi bộ để giữ gìn thân thể, nhưng nhờ Wabi, tôi có thêm kỷ
luật để bước ra ngoài mỗi ngày. Tôi chăm sóc Wabi bằng thức ăn, snack,
những khúc xí quách bò; nhưng khi nhìn Wabi vui vẻ gặm xương, chính tôi lại
nhận được một niềm vui rất nhỏ mà rất thật.
Thành
ra, câu chuyện không còn là “ai cho ai?” Và có lẽ đây là điều đẹp nhất
mà tuổi tác đem lại, càng đi xa trên con đường đời, con người càng nhận ra rằng
những điều quý giá nhất thường không phải những điều lớn lao. Một buổi sáng
bình yên, một con vật thân yêu bên cạnh, một giọt sương trên ngọn cỏ, một tia
nắng ấm... cũng đủ làm nên hạnh phúc của một ngày.
·
Tôi tưởng mình
đang chăm sóc Wabi, nhưng Wabi giúp tôi biết trân quý từng buổi sáng.
·
Tôi tưởng mình đang
ngắm thiên nhiên, nhưng thiên nhiên giúp tôi nhìn lại chính mình.
·
Và rồi tôi hiểu
rằng, trên con đường của sự sống, không có ai hoàn toàn là người cho, cũng
không có ai hoàn toàn là người nhận.
Tất cả đều là chúng sinh, cùng hiện hữu, cùng nương
tựa, cùng làm cho đời sống của nhau có thêm một chút ý nghĩa. Vì vậy, tất cả
đều đáng được trân quý.
Câu hỏi được đặt ra
là, khi tôi dẫn Wabi đi dạo hàng ngày, là tôi "ban ơn" cho nó, hay
chính nó là bồ tát của tôi, khiến cho tôi có kỷ luật cho chính mình để hưởng
được thú vui ngắm nhìn thiên nhiên buổi sáng?
Nếu nhìn theo tinh thần Phật giáo, có lẽ Wabi mới chính là “bồ tát” của tôi, chứ không phải tôi đang ban ơn cho Wabi. Bởi vì nhìn bề ngoài, tôi dẫn Wabi đi dạo, cho nó vận động, hít thở không khí, nhìn cây cỏ. Nhưng khi nhìn sâu hơn, chính Wabi đã tạo cho tôi một kỷ luật hằng ngày. Nếu không có Wabi, có thể một buổi sáng nào đó, khi thức dậy, tôi sẽ nghĩ: “Hôm nay hơi mệt, thôi ở nhà.” Nhưng vì Wabi đang chờ, tôi mang dây ra, mở cửa, và hai “người” cùng bước đi.
Và
rồi người tưởng mình đang dẫn lại được “dẫn đi”!
Wabi
dẫn tôi ra khỏi căn nhà - Thiên nhiên dẫn tôi ra khỏi những suy nghĩ - Và sau
cùng, chính tôi được dẫn trở về với chính mình.
Cho
nên, tôi sẽ không gọi câu chuyện giữa Wabi và tôi là “ban ơn”. Tôi gọi
đó là một mối tương duyên. Tôi cho Wabi cuộc đi dạo. Wabi cho tôi sức
khỏe, kỷ luật và niềm vui. Thiên nhiên cho cả hai chúng tôi một buổi sáng. Không
ai ban ơn cho ai cả.
Nếu
dùng chữ “Bồ Tát” theo nghĩa thật đẹp và đời thường, thì Wabi quả thật
có thể là một vị Bồ Tát rất nhỏ bé, có bốn chân, ngày nào cũng đến nhắc tôi:
“Dậy đi chú! Thiên nhiên đang
chờ.” Và có lẽ điều sâu
sắc nhất là tôi tưởng mình đang chăm
sóc một sinh vật khác, nhưng qua Wabi, cuộc đời đang chăm sóc lại chính tôi.
Mỗi
buổi sáng, Wabi không cần nói: “Chú phải vận động đi.” “Chú phải ra ngoài
hít thở không khí.” “Chú hãy nhìn những giọt sương kia.” Mà nó chỉ cần đứng
đó, nhìn tôi. Và thế là tôi bước ra khỏi nhà, lên xe đi….
Rồi khi bước đi, tôi không còn chỉ nhìn Wabi nữa. Tôi nhìn mặt hồ, nhìn ngọn cỏ, nhìn ánh nắng, nhìn bầu trời Houston buổi sớm. Wabi đưa tôi đến thiên nhiên; thiên nhiên lại đưa tôi trở về với chính mình qua những giây phút tĩnh lặng. Tôi tưởng mình đang dắt Wabi đi dạo, nhưng thật ra Wabi đang dắt tôi đi qua những ngày tháng của tuổi già. Nó giúp tôi không để một ngày trôi qua hoàn toàn trong căn nhà với chiếc máy điện toán, “người tình hình chữ nhựt” của tôi. Nó cho tôi mỗi buổi sáng một lý do để thức dậy, mặc quần áo, mở cửa và bước ra ngoài. Và quan trọng hơn nữa, nó giúp tôi còn khả năng ngạc nhiên trước một giọt sương, một tia nắng, một mặt hồ.
Đến
một lúc nào đó, ta mới nhận ra rằng, không phải tôi nuôi Wabi để nó
được sống. Mà có lẽ Wabi đến trong đời tôi để giúp tôi tiếp tục sống một cách
trọn vẹn.
Bồ
Tát không nhất thiết phải hiện ra bằng một hình hài thiêng liêng. Đôi khi, Bồ
Tát có thể đến rất bình thường, bốn chân, một cái đuôi, và mỗi sáng đứng trước cửa chờ mình.
Để rồi nhiều năm sau nhìn lại, tôi còn có thể nói: “Tôi tưởng tôi đã cho
Wabi một cuộc đời. Nhưng hóa ra, trong những năm tháng cuối của cuộc hành
trình, Wabi đã tặng lại cho tôi biết bao buổi sáng.”
Wabi không cứu tôi khỏi những điều lớn lao của cuộc
đời. Nó chỉ giúp tôi nhận ra rằng, ngay giữa những điều lớn lao ấy, cuộc đời
vẫn đang trao cho tôi những niềm vui rất nhỏ đáng được trân trọng.
Và có
khi đó chính là một trong những hình
thức đẹp nhất của lòng biết ơn đối với sự sống. Có lẽ đó là “bài học
Wabi” của buổi sáng hôm nay. Và cũng có thể là một bài học rất đẹp của cả
một đời người.
Nói về chúng sinh
Nếu chúng ta tạm gác chữ “chúng sinh” ra khỏi hệ thống thuật ngữ Phật giáo, thì câu “tất cả là chúng sinh” có thể được hiểu như một nhận thức triết học rất rộng về sự sống và mối liên hệ giữa những hiện hữu. Theo nghĩa triết học, ta không cần bắt đầu bằng chuyện ai cao hơn, ai thấp hơn.
Con
người sống - Wabi sống - Cây cỏ sống - Con chim sống – Con cá trong hồ sống. Mỗi
cái sống ấy có một cách hiện hữu riêng, có nhu cầu riêng, có khả năng
cảm nhận môi trường chung quanh tùy theo mức độ khác nhau.
Con
người có ý thức về mình rất sâu. Wabi không có ngôn ngữ của con người, nhưng nó
biết đói, biết vui, biết chờ đợi, biết gần gũi, biết sợ hãi, biết thương theo
cách của nó, đôi khi con người không hiểu hay không cảm nhận được
Như
vậy, cái khác nhau về mức độ và hình
thức hiện hữu không có nghĩa là cái nầy vô giá trị còn cái kia có giá trị. Từ
đó xuất hiện một vấn đề triết học rất quan trọng: “Giá trị của sự sống do ai
quyết định?”
Con
người thường vô tình lấy mình làm trung tâm như:
·
Một con chó được xem là “thú nuôi”;
·
Một cái cây được xem là “khúc gỗ”;
·
Một dòng sông được xem là “nguồn
nước”;
·
Một khu đất được xem là “tài
nguyên”.
Tất
cả đều được nhìn qua công dụng đối với con người. Nhưng nếu
chúng ta thay đổi góc nhìn, ta có thể hỏi: “Nếu một sự sống không mang lại
lợi ích trực tiếp cho tôi, nó có còn đáng được tồn tại và trân quý hay không? Đây
là lúc câu “tất cả là chúng sinh” trở nên rất lắng đọng và sâu thẩm!
Chúng sinh không nhất thiết nói rằng mọi sinh vật giống nhau, mà sự sống không cần
phải giống tôi, phục vụ tôi, hay hữu ích cho tôi thì mới có giá trị.
Và Wabi là một ví dụ rất cụ thể. Tôi cho
Wabi ăn không phải vì Wabi có thể trả lại cho tôi một lợi ích tương đương. Mỗi
lần tôi nhìn nó gặm một khúc xí quách khi tôi đi ăn phở về, tôi cảm thấy vui. Tại
sao? Bởi vì trong khoảnh khắc ấy, niềm vui của một chúng sinh khác trở thành một phần niềm
vui của chính tôi.
Đó là
một bước chuyển rất lớn trong suy nghĩ trong tôi từ một “Wabi thuộc về tôi”,
cho đến một “Wabi cùng sống với
tôi”. Hai cách nhìn ấy hoàn toàn khác nhau, một bên là sở hữu,
và một bên là đồng hiện hữu. Và đồng hiện hữu có lẽ là loại triết lý sâu nhất. Tứ đó, chắc chắn Wabi và tôi
không sống trong hai thế giới riêng biệt. Chúng tôi giống nhau, vì:
·
Tôi đi bộ, Wabi cũng đi bộ;
·
Tôi nhìn mặt hồ, Wabi cũng hiện diện bên hồ;
·
Tôi hưởng không khí buổi sáng, Wabi
cũng hưởng không khí ấy;
·
Tôi vui khi nhìn nó gặm xương, và
niềm vui của nó trở thành niềm vui của tôi.
Rồi
cây cỏ, hồ nước, chim chóc, ánh nắng, con người và Wabi cùng nằm trong một
hệ thống sống duy nhất, và không có một sinh vật nào hoàn toàn độc lập.
Ta
sống nhờ vô số điều mà ta thường không nhìn thấy. Vì vậy, “tất cả là chúng sinh”
có thể được đọc theo nghĩa, tôi không đứng
ngoài sự sống để quan sát sự sống. Tôi là một phần của sự sống đang quan sát
chính nó.
Tất cả là chúng sinh. Không phải vì tất cả giống
nhau, mà vì tất cả đều đang hiện hữu theo cách riêng của mình. Con người không
phải là trung tâm duy nhất của sự sống; con người chỉ là một phần của một thế
giới sống rộng lớn hơn mình.
Khi ta biết nhìn một sinh vật khác
không chỉ bằng giá trị nó đem lại cho ta, mà bằng chính sự hiện hữu của nó, ta
bắt đầu biết thế nào là trân quý sự sống. Và có lẽ, đến cuối đời, điều đáng quý nhất của một đời người không phải
là mình đã sở hữu được bao nhiêu, mà là mình đã biết trân quý bao nhiêu sự sống
đã cùng mình cùng song hành đi qua cuộc đời.
Wabi không
chỉ là một con chó, nó là một “người bạn đồng hành của sự sống”, và qua nó, tôi nhìn thấy một chân lý rất giản dị, mình sống không một mình.
Để rồi, buổi tản mạn sáng nay, từ Wabi đến những công viên, bước qua thiên nhiên, chiêm nghiệm về sự sống, cuối cùng, “tất cả là chúng sinh”, để cùng về với một điều rất giản dị: “Biết mình không phải là trung tâm của sự sống, con người sẽ biết sống khiêm nhường hơn, dịu dàng hơn, và biết trân quý hơn.
Có lẽ
một buổi sáng đẹp nhất không phải là buổi sáng ta tìm được một câu trả lời lớn,
mà là buổi sáng ta nhìn một con chó gặm khúc xương, nhìn một giọt sương trên
ngọn cỏ, rồi chợt thấy cuộc đời đáng yêu biết bao.
Mai Thanh Truyết
Tâm bút – Tháng 9 -2026