Friday, September 7, 2018


Một Quyết tâm của người Việt hải ngoại
Chấm dứt việc Gửi tiền và về Du hí Việt Nam.
Xin thử suy xét về hai khoản nầy.
a.    Người Việt sống ở Hoa Kỳ vào khoảng 1.8 triệu người hiện nay (thống kê HK 2015). Theo thống kê năm 2016, lượng tiền đổ về Việt Nam đạt 12 tỷ Mỹ kim, trong đó 7 tỷ về Sài Gòn. Cũng theo một thống kê khác, lượng tiền nầy đa số (khoảng 9 tỷ) xuất phát từ Mỹ.
b.    Về vấn đề đi về Việt Nam, ngoài một số nhỏ ngoại lệ bắt buộc phải đi về vì quan hôn tang tế, vì người thân bịnh tật hay mất đi.  Chúng ta có thể nói rằng, trong số 400 - 500 ngàn người về hàng năm, tuy với nhiều mục đích khác nhau, nhưng tựu trung đa số người về là làm ăn với CS Bắc Việt, hay chỉ du lịch, mua vui, thậm chí tìm những thú vui vô đạo đức, dùng tiền để thõa mãn “thú tính” của con người.
Tất cả những điều đó chỉ làm:
  1. Mất uy tín của người Việt hải ngoại, và;
  2. Vô hình chung kéo dài sự sống “thừa thãi” của chế độ đang đi vào buổi xế chiều. (Ước tính 500 ngàn người về và tiêu xài trung bình US $5000/người, sẽ có 2.5 tỷ Mỹ kim tiếp máu cho VC).
Như vậy, chúng ta thấy việc đi về Việt Nam và gửi tiền về quê hương chỉ góp một phần ít vào ngân sách VC, nhưng còn phần lớn thì chạy vào túi đảng viên các cấp của chế độ tham nhũng, bóc lột tàn bạo! Nên nhớ, năm 2016, CS Bắc Việt cần phải trả tiền lời đáo hạn của những khoản tiền vay mượn từ năm 1986 trở đi là…12 tỷ Mỹ kim (tiền mặt – hard currency)!
·         Đối với những người đi về Việt Nam nhiều lần dưới danh nghĩa “làm ăn” hay “du hí” …, chúng ta cần phải có thái độ rõ ràng và dứt khoát với họ.
Xin đan cử quyết định của Cơ quan Bảo vệ Người Tị nạn và Vô Tổ quốc (OFPRA - Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride). Kể từ năm 1988 đến 2000, cơ quan nầy đã phế bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi được hưởng tiền trợ cấp xã hội, y tế và các phúc lợi khác do chính phủ cấp cho 22.417 người, vì họ đã về Việt Nam nhiều lần.
Xin cảm ơn quyết định này của Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc.
Xin mỗi người trong chúng ta hãy lắng tâm cùng suy nghĩ, để tìm ra phương thức thích hợp đối phó với nhóm người vô ý thức này.
Chúng ta cần phải có hành động cụ thể nào đối với các việc làm vô ý thức của một số người Việt ở hải ngoại trên mãnh đất tạm dung nầy không?
Đối với chính sách di trú cứng rắn của hành pháp Hoa Kỳ hiện tại, hai hạng người trên đây có thể bị “hỏi giấy” và trục xuất về Việt Nam bất cứ lúc nào.
Mai Thanh Truyết
Một Người con Việt



Wednesday, September 5, 2018

Góp ý với tác giả Nguyên Thạch về bài viết "Đốt đuốc đi tìm một lãnh tụ"


 Góp ý với tác giả bài viết "Đốt đuốc đi tìm một lãnh tụ" của Nguyên Thạch trên Dân Làm Báo. 
                      http://danlambaovn.blogspot.com/2018/09/ot-uoc-i-tim-lanh-tu-su-oi-hoi-khac-khe.html

 Cá nhân tôi nghĩ ở thời đại toàn cầu hóa ngày hôm nay, chữ lãnh tụ đồng nghĩa với "team work", nghĩa là một nhóm cùng chia xẻ và đề ra phương thức hành động, chính sách, chiến thuật....chứ không thể là cá nhân lãnh tụ quyết định. 

"Tập thễ lãnh đạo" của CSBV không nằm trong ý nghĩa nầy. CSBV nói tập thể lãnh đạo nhưng thực sự là những con cừu Panurge...gật đầu đi theo lệnh của Chủ tịch đảng mà thôi.

Do đó, chúng ta không có nhu cầu ...tìm một lãnh đạo mà, người đó sẽ tự nảy sinh ra từ trong lòng cuộc Cách mạng Bất tuân Dân sự đang xảy ra, và được sự đồng thuận của mọi người.


Mời Quý Bà Con chia xẻ và suy gẫm quan niệm lãnh đạo nầy.

Mai Thanh Truyết


------------------------------------------------------------------------

Lâu lâu, mỗi khi có tranh cải về vấn đề thống nhứt Tổ chức - Lãnh đạo chỉ huy thì có những bài than phiền về tình trạng thiếu đoàn kết và kêu gào đi tìm lãnh tụ anh minh để chủ trì đại cuộc.

Nói cho thật, đây là căn bịnh lười biếng, vô trách nhiệm, chỉ biết ngồi chờ sung rụng!
                                 Lại Đi Tìm Lãnh Tụ Anh Minh!

Trích:      Đi tìm lãnh tụ cho phong trào đấu tranh hôm nay
” Không những chúng ta mà ngay cả đối phương của chúng ta là đảng cộng sản điều biết rằng phong trào đấu tranh hôm nay của người dân Việt Nam tuy xuất hiện dưới nhiều hình thức và có nhiều mục tiêu khác nhau, có người đấu tranh cho công bằng xã hội, công lý được thực thi, có người đấu tranh cho môi trường sinh sống, có người đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân, có người đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, có người đấu tranh cho tự do, dân chủ, có người đấu tranh cho chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ… 
nhưng đó chỉ là những mục tiêu chiến thuật để phục vụ cho mục đích tối hậu là giải thể chế độ độc tài, độc đảng, xóa bỏ điều 4 hiến pháp hiện nay của nhà nước cộng sản, xây dựng một thể chế thật sự dân chủ để mọi người dân có cơ hội đóng góp công sức của mình trong công cuộc bảo vệ và canh tân đất nước, như đã nói ở trên.

Đảng cộng sản biết rõ điều đó, cho nên họ đã thẳng tay đàn áp ngay cả những cuộc xuống đường để bảo vệ cái mảnh đất mà họ đang trị vì. Thế thì tại sao chúng ta không san bằng khác biệt về mục tiêu chiến thuật (đối với tổ chức), hy sinh bản chất đặc thù của riêng mình (đối với cá nhân), hòa đồng, liên kết với mọi người tạo ra một sức mạnh tổng hợp để thực hiện mục đích tối hậu của mình!?
Phải chăng ở trong nước vì chúng ta có quá nhiều lãnh tụ nên trở thành không có lãnh tụ, có quá nhiều tổ chức nên trở thành không có tổ chức!? như đã thể hiện rõ nét trong sinh hoạt của cộng đồng người Việt quốc gia tại Hoa Kỳ.
Tóm lại, một khi chúng ta thật sự chấp nhận hy sinh để dấn thân vào con đường đấu tranh đầy gian khổ này với khẩu hiệu TỔ QUỐC TRÊN HẾT, DÂN TỘC TRƯỚC HẾT thì “Lãnh Tụ” không ở đâu xa, có thể là chính chúng ta hay người bạn đồng hành của chúng ta đó.

08.08.2016
danlambaovn.blogspot.com

------------------------------------------------------------------------

                                          ĐI TÌM LÃNH TỤ ANH MINH!

                                                                        Cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở
                                                                        Vô tình bồi liễu, liễu xanh om
                                                                          Cố ý đi tìm, tìm chẳng thấy
                                                                         Vô tình, bất ý, gặp nhau đây

Trích: ” Dù cộng sản rệu rã đến mấy vẫn có thể hồi sinh nếu không gặp một sức ép nào đáng kể từ khối quần chúng. Đây là thời điểm để chúng ta nghĩ đến chuyện bắt đầu hơn là chuẩn bị cho sự kết thúc.
Loai trừ yếu tố tham vọng hay điều gì đó thiếu thiện chí, mỗi người (dân) chúng ta hãy khám phá khả năng của mình thay vì tự giới hạn bản thân. Hãy bắt đầu từ việc tiếp cận hoặc tìm kiếm một người bạn đồng hành, hãy bắt đầu bằng một công việc nhỏ nhất nhưng có tiếp cận, có bóng dáng của quần chúng, cho dù chưa được nhiều để có được hàng vạn người cho tương lai. Mọi sự bắt đầu thường khó khăn. Nhất là sự bắt đầu được bắt đầu ở một giai đoạn tưởng như sắp kết thúc.
             ( Chúng ta cần Thủ lĩnh? – Phạm Thanh Nghiên Danlambao )

Câu kết của tác giả thật chí thiết, nhưng không hiểu tại sao diễn đàn lại đi lạc vào vấn đề ” đi tìm lãnh tự ?”

Tôi xin kể một giai thoại hí hước về ” Lãnh tụ anh minh ” phổ cập nơi hải ngoại: Hồi thời ” đổi mới Võ Văn Kiệt “, làm mãi mà không xong nên sáu Dân nổi nóng tính xóa bài làm lại tất cả. Anh sáu Dân, dân Miền Nam hào phóng ” chịu chơi ” quyết định mời các quí ông ” Đảng ” ở hải ngoại về tiếp quản, chấp chánh.
Đúng ngày hẹn, sáu Dân và chánh phủ tổ chức tiếp đón hoành tráng: Phi trường Tân Sơn Nhất rợp bóng cờ vàng VNCH, chức việc sắp hàng trải thảm đỏ chực chờ. Máy bay chở phái đoàn các ” đảng ” hải ngoại đáp xuống. Tất cả ngóng chờ thật lâu mà hổng thấy một ai trong phái đoàn hải ngoại ló đầu ra. Sáu Dân mới sai tùy viên bước lên phi cơ chào đón. Ông nầy vào phi cơ rồi dội trở ra la hoãng: Chết hết rồi! Chết hết rồi! Té ra là khi phi cơ gần đáp xuống, các quí ông đảng tranh nhau ” mần lãnh tụ anh minh ” thịt lẫn nhau không còn một móng!

Hởi ơi! Cái bịnh ” ham làm lãnh tụ ” và ” trông chờ lãnh tụ anh minh ” trong chúng ta xem chừng hết thuốc chửa!
Một ma đầu hồ bác cụ – Một đảng cướp sạch nước VN đưa Đất nước và Dân tộc đi tới cảnh tang thương như ngày nay! Họa mất nước đã cận kề mà chúng ta còn mãi trông chờ lãnh tụ và đảng phái lãnh đạo dùm thì một là sống mãi trong nô lệ, hai là mất nước!

” Chúng vĩ đại vì các ngươi chắp tay quỳ gối
    Nầy công dân! Hãy đứng thẳng người lên “

Đó là lời kêu gọi húng tráng, lẫm liệt của nhà cách mạng Marat trước thềm của cuộc CÁCH MẠNG TƯ SẢN DÂN QUYỀN 1789 của nước Pháp lừng danh Quốc tế.

Cùng năm 1789 ấy, bên trời Nam, Đại đế Bắc Bình Vương Quang Trung hành quân thần tốc nhập Thăng Long, đánh đuổi ngoại xâm Tôn Sĩ Nghị và cả việt gian Lê Chiêu Thống chạy về tàu.

Chừng nào sĩ phu tìm lại được sĩ khí!
Tuổi trẻ Việt Nam tìm lại được ngạo khí!
Tự mình đứng dậy, tự mình đi!
Thì mới mong diệt được sói lang việt cộng!
Bằng như mãi trông chờ lãnh tụ anh minh
Thì hết hồ bác cụ rồi sẽ có một bác cụ khác
Và một đảng cướp sạch khác nối nghiệp
Và người dân Việt khốn khổ sẽ mãi sống trong nô lệ
Ách nô lệ hai tầng
Tầng trong Nội gian việt cộng
Tầng ngoài Xâm lăng tàu cộng
Chờ ngày xáp nhập thành An Nam đô hộ phủ!
Tôi thành tâm kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam hãy tự nhận thức chính mình, dũng mãnh, can trường đứng lên làm bổn phận của con dân Đất nước.
Cứu dân, cứu nước là lúc nầy đây!
Tôi xin đề nghị một phương thức hành động: Phương thức “ Sinh Hoạt Nhóm “ ( Teamworks ), đại ý như sau:

” Cách mạng VN muốn thành công trước hết phải làm dân bớt hèn, đồng thời cần phải có tổ chức và có lãnh đạo.” ( Lời bính của 1nxx )
Bởi vậy cho nên mới cần có ” nhiều thật nhiều nhóm ” chịu ” hy sinh và can trường ” bí mật hoạt động “ không mệt mỏi trong các giới đồng bào ( Nông dân – dân oan, Công nhân xí nghiệp, Tập thể Sinh viên – Thanh niên…) kiên trì vận động giải thích, thuyết phục họ tham dự hành động và tổ chức, liên kết cho quần chúng hành động.

Ý tôi muốn nhấn mạnh là: Đừng trông chờ MỘT THỦ LÃNH cũng đừng trông chờ MỘT TỔ CHỨC HAY ĐẢNG PHÁI LỚN.

LÝ DO: Một thủ lãnh ra mặt là bị côn an BVCT bắt bỏ tù.
Một tổ chức hay đảng ra mặt là chúng giăng bẩy hốt

Vì vậy cho nên PHẢI CẦN NHIỀU NHÓM BIỆT LẬP bí mật hoạt động, nhưng cùng một MỤC TIÊU NỔI DẬY LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ VC.

Trong quá trình hoạt động các nhóm sẽ nhận biết nhau, đặt kế hoạch kết hợp hành động.

Như vậy chúng ta KHÔNG CÓ MỘT TỔ CHỨC theo hệ thống KIM TỰ THÁP với MỘT THỦ LÃNH và MỘT BỘ THAM MƯU để cho tình báo – phản gián vc giăng lưới hốt.

Trái lại, chúng ta có một MÀNG LƯỚI TỎA RỘNG KHẮP NƠI bí mật hoạt động theo hệ thống liên kết HÀNG NGANG, tức là theo mô thức “ hội nghị bàn tròn.

Như vậy là có tổ chức mà không có Một Tổ chức.
Có lãnh đạo mà không có Một lãnh tụ.

Đó là tóm tắt GỢI Ý về PHƯƠNG THỨC CÔNG TÁC NHÓM ( TEAMWORKS ) thịnh hành hiện nay với khẩu hiệu: Nhiều bàn tay- Nhiều tâm trí – Nhiều tấm lòng CHUNG MỘT MỤC TIÊU ( Many hands – Many minds – Many hearts: ONE TARGET.

Nếu chúng ta cổ võ được các bạn trẻ có hiểu biết quyết tâm thực hành theo phương pháp kể trên, hy vọng có thể phat động được cuộc nổi dậy như các nước khác.
Tôi mượn lời tác giả Phạm Thanh Nghiên để kết thúc bài viết:
“ Mọi sự bắt đầu thường khó khăn. Nhất là sự bắt đầu được bắt đầu ở một giai đoạn tưởng như sắp kết thúc.”

                                                    Nguyễn Nhơn
                   ( Hãy nhân Ngày Quốc Khánh VNCH 26 Tháng 10, 2018 sắp tới
                    mở chiến dịch vận động " Vùng lên giải trừ toàn trị việt cọng ".)
                                                        5/9/2018
                              


Saturday, September 1, 2018

Thêm một người con Việt vừa nằm xuống: Châu Kim Nhân



Thêm một người con Việt vừa nằm xuống: Châu Kim Nhân


image.pngÔng Châu Kim Nhân sinh ngày 1 tháng 10 năm 1928 tại làng Uyên Hưng, quận Tân Uyên, tỉnh Biên Hòa. Năm 1958 Ông tốt nghiệp khóa Đốc Sự 2, ban Kinh Tế Tài Chánh tại học viện Quốc Gia Hành Chánh, Sài Gòn. Ông đã từng du học tại Anh và về nước phục vụ. Ông đãm trách nhiều chức vụ và làm việc tại những nơi sau đây:

 * Đổng lý văn phòng bộ Tài Chánh trong nội các Thủ Tướng Nguyễn Cao Kỳ, 1966-1967;
 * Tổng giám đốc Tổng nha Tài chánh và Thanh tra Quân phí bộ Quốc Phòng, 1972;
 * Tổng giám đốc Cơ quan Tiếp vận Trung ương trực thuộc Phủ Thủ Tướng, 1972;
 * Phụ tá Tổng Trưởng Quốc Phòng cho Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, 1972-1973;
* Tổng trưởng Bộ Tài chánh, 1973-1974;
* Phụ tá Thủ tường đặc trách Kinh tế Tài Cháng 1974-1975.

Ông mất ngày 29 tháng 6 năm 2018 tại Hoa Kỳ. Trong những giờ phút sau cùng của VNCH, Ông muốn ở lại cùng đồng bào phục vụ đất nước nhưng cuối cùng, nhờ những người bạn thuyết phục và ông đã lên chiếc tàu Đại Hàn ngày 1/5/1975. Đến Hoa Kỳ ông đã sống một đời sống hầu như ẩn dật ở Maryland ngoài việc thỉnh thoảng viết những khuyến cáo cho Tồng Thồng G. Bush về tình hình thế giới và Việt Nam.

Những bước đi của người con Việt Châu Kim Nhân
Ông Châu Kim Nhân từng nổi tiếng là vị Tổng Trưởng liêm chính của chế độ VNCH.
Qua các chức vụ vừa nêu trên, chúng ta đã thấy con đường hoạn lộ của ông rất hanh thông và bắt đầu sự nghiệp “phục vụ quốc gia” rất sớm ngay sau khi tốt nghiệp Quốc gia Hành chánh. Có thể nói, trong suốt thời gian gắn bó với Việt Nam Cộng Hòa, Ông là một công bộc nổi tiếng thanh liêm thời bấy giờ trong các nhiệm vụ về tài chánh và thanh tra quân phí…vào giai đoạn khó khan nhứt của đất nước ngày sau khi hiệp định Paris năm 1973, và người Mỹ bắt đầu rút khỏi Việt Nam cũng như cắt giảm hầu như tất cả quân phí và tài chánh cho Việt Nam.
image.png
Với vai trò TGĐ Cơ quan Tiếp vận trung ương, tức là quản lý các nguồn ngoại viện, tài trợ dân sự cho VNCH, cùng với Ông Đỗ Hải Minh, Phó TGĐ, cùng tốt nghiệp Quốc gia Hành chánh và MA về Chính trị tại Hoa Kỳ. Hai Ông đã cân bằng được giữa nguồn ngân sách quốc gia, ngoại viện và kinh phí chiến tranh, và nhứt là kiểm soát và chận đứng nhiều chuyện thâm lạm công quỹ.
Ngày 5/8/1974 Quốc hội Hoa Kỳ ngang nhiên cắt đứt 60% quân viện cho VNCH, ngược hẳn với những cam kết của TT Nixon là sẽ tăng viện để bù đắp phần nào cho việc đơn phương rút một nửa triệu quân đội Mỹ và việc VNCH ký Hiệp Định Paris. Viện trợ đang từ $2.4 tỷ xuống $1 tỷ. Nhưng ngay sau đó mấy ngày sau khi TT Nixon từ chức, Ban Chuẩn Chi Quốc hội Hoa Kỳ lại cắt thêm $300 triệu nữa, chỉ còn $700 triệu. Từ đó đưa đến sự bế tắc trong việc điều hành quốc gia và đưa đến kết cuộc trong ngày 30 tháng 4 năm 1975.
image.png
Theo lời của tác giả Đỗ Hữu Phương: “Sau hiệp định hòa bình ngày 27-1-1973, đã có những nguồn tin (chưa được kiểm chứng) là những người có thẫm quyền trong Chính Phủ đã phát họa chương trình cho thời bình là: Tất cả hơn một triệu quân nhân sẽ được giải ngũ, những người nầy sẽ tham gia tất cả mọi ngành, nghề để phát triển kinh tế, xây dựng đất nước. Những người tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh sẽ là những người điều khiển đất nước từ trung ương đến địa phương. Những người Cảnh Sát khi ấy giữ gìn an ninh, trật tự cho đồng bào vui hưởng cuộc sống trong hòa bình. Nhưng rất tiếc, ngày 30-4-1975 đã đánh mất những mơ ước đó…”
image.png

Theo tác giả Huỳnh Bá Thành, Ông Châu Kim Nhân có một câu nói để đời, thiết nghĩ cũng cần được nhắc lại nơi đây:” Làm Tổng trưởng Tài chánh một năm…mà không cứu vãn được nguy cơ …tôi sẽ xin tứ chức

Không biết cái nguy cơ mà Ông Nhân định cứu vãn là sự phá giá đồng bạc, nạn lạm phát, túi tiền càng ngày càng eo hẹp của dân, hay là nguy cơ lúc nào chánh phủ cũng cần thêm tiền. Ai muốn hiểu sao thì hiểu…nhưng phải công nhận rằng sau 3 tháng đầu năm 1974, theo thống kê mới của Nha Thuế vụ thì ông Nhân đã vượt xa Tổng Trừng về cái màn thâu thuế đầu mà ông Nhân luôn hô hào “không tăng thuế, chỉ tăng thâu”.
Một đặc tính khác nữa là Ông Nhân là một Tổng trưởng đầu tiên có xe không có máy lạnh và Ông thường hay tâm tình với các nhà báo. Ông là một Tổng trưởng dành thì giờ giải thích nhiều nhứt với báo chí và ai muốn hỏi gì về thuế má tài chánh cứ quay điện thoại số 94381 sẽ được trả lời liền. (Trích bài viết Câu Kim Nhân cái thùng không đáy của Huỳnh Bá Thành viết ngày 25/3/1974)
Để kết luận xin mượn vài lời thơ của Ông Đỗ Quý Sáng, một cựu nhân viên làm việc dưới quyền Ông:
Vàng bạc biết quý mà chẳng ham
Tín nghĩa biết nguy mà vẫn làm
Sống trung thực kiệm cần liêm chính
Tương giao nào câu nệ thấp cao
Trả món nợ sĩ phu người hành chánh
Nay tàn lực chịu đành bó gối thôi…

Sĩ phu miền Nam lần lượt ra đi, từ Cụ Trần Văn Hương (cựu Tổng thống VNCH), Gs Nguyễn Thanh Liêm (Cựu Thú trưởng Giáo dục VNCH), GS Nguyễn Văn Trường (Cựu Tổng trưởng Giáo dục VNCH). Và hôm nay một công bộc trung kiên của quốc gia, Ông Châu Kim Nhân, cựu Tổng trưởng Tái chánh VNCH cũng vừa rời khỏi thế gian.

Cầu mong Ông được siêu thoát nơi suối vàng và hộ trì cho Tuổi Trẻ Việt Nam sớm giải trừ được nạn ách do Cộng sản Bắc Việt đang dày xéo quê hương.

Phổ Lập Mai Thanh Truyết
Một người con Việt
Houston, 25/8/2018

Wednesday, August 29, 2018

Tản mạn về con người của Mai Thanh Truyết - Nhà Biên khảo Long Điền



Tản mạn về con người của Mai Thanh Truyết
Nhà Biên khảo - Long Điền - 

Bài phát biểu buổi Ra mắt sách Lồi THoát Cho
Việt Nam ngày 25/8/2018 tại Houston

Sơ lược tiểu sử TS Mai Thanh Truyết:
Tiến sĩ Hóa Học Đại Học Besancon, Pháp.
Phụ tá phụ trách Thí Nghiệm Hóa Vô Cơ, trường Institute de Chimie,
Besancon, Pháp.
Chức vụ ở Việt Nam trước năm 1975:
- Giảng sư (Associate-Professor), trưởng ban Hóa Học, Đại Học Sư Phạm Sài Gòn, Việt Nam.
- Giám đốc Học Vụ, Viện Đại Học Cao Đài, Tây Ninh, Việt Nam.
Chức vụ ở Hoa Kỳ:
- Nghiên cứu cho chương trình thuộc Viện Y tế Quốc Gia (NIH) của Đại Học Y Khoa Minnesota.
- Giảng dạy Hóa Học Đại Cương tại King College, Fresno, CA.
- Giám đốc phòng thí nghiệm và giám đốc giải quyết phế thải, Chemical Waste Management, Kettleman City, CA.
- Giám đốc nhà máy thanh lọc nước thải (Leachate Treatment Plant), BKK Corporation, West Covina, CA.
- Giám đốc Kiểm Soát An Toàn Và Phẩm Chất (QA/QC), Weck Laboratories Inc., Industry City, CA.
- Giám đốc kỹ thuật, EnvironmenD Consultant Services, LA.

Công tác hội đoàn:
- Chủ tịch hội đồng quản trị Hội Khoa Học & Kỹ Thuật Việt Nam tại Hoa kỳ (VASTS).
- Đệ nhứt Phó chủ tịch Đại Việt Quốc Dân Đảng.
-Trưởng Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng
-CT Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam

Chúng tôi là bạn với nhau gần 20 năm qua những bước đường Tranh Đấu cho một Việt Nam Dân Chủ, Tư Do. Nhưng gặp mặt thì chỉ chừng 10 năm hơn vì anh là con chim rày đây mai đó: chim bay biển Bắc anh tìm Biển Đông vì anh là diển giả được mời khắp năm châu: Mỷ, Canada, Úc, Anh, Pháp v.v…có khi một tháng đi họp trên 5 nơi khác nhau.
Câu mà anh thường hay nói: chúng ta gặp nhau trong chốc lát rồi lại xa nhau vậy mà hay, vì gần nhau nhiều chán lắm! Đúng vậy, những lãnh tụ những nguời của công chúng đôi khi có những chuyện thường ngày tầm thường như bao người khác.

1-Chúng tôi quen nhau do câu: “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Quen và thân nhau như là một định mệnh, chỉ có Đấu Tranh chúng tôi mới gặp nhau. Đầu tiên qua diển đàn Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm (trang web nay đã ngưng hoạt động) do cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo thành lập, tập họp những khuôn mặt Chống Cộng trên Internet, trên Paltalk gồm có: Nhà văn Mặc Giao (Canada), LS Lê Công Truyền, LS Đỗ Thái Nhiên, TS Mai Thanh Truyết (Hoa Kỳ), Chị Hoàng Lynh, Hồn Nhiên, anh Cây Muốn Lặng (Pháp) v.v…hằng tuần có buổi Hội Luận nói chuyện về các đề tài chính trị, bình luận thời cuộc trên Paltalk và sau đó post bài trên Diển đàn TQDDTN do tôi phụ trách đưa bài lên trang web. Thảo luận có nhiều nhân sĩ quốc nội cùng tham gia như : LM Nguyễn Văn Lý, HT Thích Không Tánh,  LS Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân v.v.….Biết nhau từ đó, nhiều lần gọi điện thoại cho nhau nhưng mãi gần 10 năm sau tôi và anh Truyết mới gặp mặt.

2-Quen nhau qua các cuộc gặp mặt xuyên Đại Tây Dương: Ts Phan Văn Song (Pháp Quốc), thủ lĩnh Đại Việt Quốc Dân Đảng, TS Nguyễn Văn Trần (Xã Hội Học), Vân Phong Nguyễn Đình Khánh (Hòa Lan) TS Mai Thanh Truyết và nhiều nhân sĩ họp mặt tại nhà tôi để bàn phương sách đấu tranh Yễm Trợ Quốc Nội.

3- Gặp nhau qua các cuộc Hội Thảo chánh trị: Hội Thảo Liên Mạng Thế Giới do LM Nguyên Thanh tổ chức lần đầu tiên tại Dallas ,Texas và sau đó ở nhiều nơi khác nhau hằng năm. Ngày giỗ GS Nguyễn Ngọc Huy, Hội thảo do nhóm Liên Minh Dân Chủ, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ…

4-Năm 1973 sau khi tốt nghiệp tiến sĩ Hóa Học tại ĐH Besancon Pháp, dù gia đình khuyên nên ở lại và làm việc tại Pháp nhưng anh đã cương quyết về lại Việt Nam để đền đáp công ơn Quốc Gia trong cơn nguy biến do CSVN phát động chiến tranh xâm lược MNVN.

5-Mai Thanh Truyết là Giám đốc Học vụ ở ĐH Cao Đài trước 1975, sau nầy tháng 9.2016 anh được bầu Quốc Sĩ cùng với 9 người khác, do một Đại Hội Cao Đài Hải Ngoại thực hiện. Đây là một chức danh cao quý của tôn giáo Cao Đài kèm theo nhiều trách nhiệm lớn:
-Công tác chấn hưng đạo Cao Đài tại HN hiện nay: sinh hoạt thường xuyên cùng Ban Thế Đạo/CĐHN để xây dựng lại tinh thần Đại Học Cao Đài cũng như việc xây dựng Đại học Cao Đài hải ngoại.  

6-Những đóng góp của Mai Thanh Truyết trong lĩnh vực Môi sinh, Môi Trường  gồm có:

1-    Trưởng ban Tổ chức Hội Nghị Quốc Tế về sông Mêkong 1999 về hiễm họa của việc xây đập thủy lợi ở thượng nguồn sông Mêkong do TC thực hiện.

2-    Năm 2002, tổ chức họp báo tại Orange County cảnh báo hiễm họa Arsenic trong nguồn nước giếng và nước mặt ở Việt Nam, đặc biệt vùng ĐBSCL sau khi phân tích trên 200 mẩu nước lấy từ Bắc chí Nam.  

3-    Nhân chứng trong vụ Chất Độc màu Da Cam 2005. Toà đã huỷ bõ đơn kiện của Hội Nạn Nhân Chất Độc Da Cam/Dioxin Việt Nam ngày 10 tháng 3 năm 2005.

4-    Họp báo tại Westminster, Cali nói lên nguy cơ ô nhiễm môi trường, và nguy cơ quốc phòng-quân sự-kinh tế khi CSBV trao hai dự án khai thác bauxite tại Tân Rai, Bảo Lộc, và Nhân Cơ tại Đắk Nông.

5-    Tố cáo trước công luận thế giới về hiểm họa cá chết do Công ty gang thép Hưng Nghiệp Formosa, Vũng Áng, Hà Tĩnh sau ngày cá chết 6/4/2016.

6-   Năm 2018 tố cáo CSBV trước nguy cơ giao 3 đặc khu cho Trung Cộng.

     7- Và sau cùng, hơn 10 năm qua, sau khi phân tích hơn 200 mẩu nước từ các giếng và nước mặt lấy từ Bắc chí Nam, đặc biệt vùng Đồng bằng Sông Cửu Long, Ông đã cảnh báo về tình trạng ô nhiễm Arsenic (Thạch tín) ngày càng trầm trọng hơn nếu không có biện pháp giải quyết, qua cuộc họp báo đo báo Orange County Register tồ chức vào năm 2003. Và vào năm 2017, Ông và một số cộng sự viên đã công bố những kết qua nghiên cứu về việc khử Arsenic trong nguồn nước bằng cây lục bình, bèo và dương xỉ (fern)...Xin vào web weall.care để thấy thêm về dự án nầy. Cho đến nay, các tỉnh Đồng Tháp, Vĩnh Long, Đaknong....đã được thử nghiệm và hướng dẫn cho bà con trong vùng xử dụng "ống lọc nước" bằng ống tre...

 Gần đây ngoài lĩnh vực chuyên môn về ngành Hóa anh còn viết nhiều bài, nhiều sách bình luận chính trị tại Việt Nam.  Vinh danh về những video bình luận chính trị, môi trường, môi sinh thì nhiều, nhưng đồng thời anh cũng nhận nhiều phê bình tiêu cực hay chê bai thậm tệ từ phía CSBV.

Bỏ ngoài tai, những lời chửi rủa từ phía kẻ thù chung là CSBV, Mai Thanh Truyết dù đã hơn 75 nhưng vẫn miệt mài tranh đấu cho Dân Chủ và Nhân Quyền tại Việt Nam. Những chuyến bay xa, những hành trình lái xe đường dài tuy có làm mệt mõi nhưng không ngăn được ước nguyện Giải Thể chế độ độc tài CSBV của một chiến sĩ Quốc Gia không có tuổi.

Long Điền
Nhà Biên Khảo






Saturday, August 25, 2018

Anh Phạm Hữu Trác (1934-2018) - Gs. Lâm Văn Bé


Anh Phạm Hữu Trác (1934-2018)
Gs. Lâm Văn Bé

Hôm nay, dưới Thánh Giá của Chúa KiTô, những thân bằng quyến thuộc, những bằng hữu của anh, chúng tôi có mặt nơi đây để có đôi lời vĩnh biệt với anh và nguyện cầu linh hồn anh sớm về nước Chúa.

Từ khi biết anh ra đi, bạn bè của anh khắp nơi kêu gọi nhau để nhắn tin cầu nguyện anh, bởi anh là người bạn của mọi người. Từ già đến trẻ, nam như nữ, từ giới bác sĩ trong ngành nghề của anh cũng như những bạn anh trong mọi tầng lớp xã hội, ai ai cũng quý mến anh một khi giao tiếp với anh. Mọi người thương anh bởi anh trung thực, khẳng khái, nhân ái, một bác sĩ có y đạo, và vượt lên trên tất cả, anh có một tinh thần quốc gia dân tộc cao độ.

Còn nhớ cách đây 3 tháng, tôi đưa anh Mai Thanh Truyết có thêm anh Thái Công Tụng tháp tùng đến thăm anh. Như thường lệ, cửa nhà anh hình như ít khi khóa và anh luôn lim dim trước cái TV dường  như không bao giờ tắt, nhưng khi nghe có tiếng động, anh choàng dậy, gương mặt  trở nên sáng ngời. Tình bạn đối với anh trân quý, anh kể chuyện, cười nói như quên cơn đau.

Khi chúng tôi từ giã anh để đi đến dự buỗi lễ tưởng niệm các chiến sĩ trận vong và đồng bào tử nạn trên đường tìm tư do ở Tượng Đài tại Nghĩa Trang, anh đòi cùng đi với chúng tôi. Nghĩ rằng với tình trạng sức khỏe của Anh không cho phép anh chịu nổi mưa gió lạnh và ngồi giữa trời, chúng tôi viện dẫn đủ thứ lý do để làm anh nãn lòng, nhưng anh vẫn quyết liệt, và có lúc anh cay đắng nói « có gì thì cứ kiếm một cái lỗ dập moi xuống đó ».


                                  Hình chụp ở đài Tưởng niệm 30 Tháng 4, 2018

Thương anh, xót xa anh, không muốn làm trái lòng anh, tôi và  anh Truyết  đành dìu anh ra xe mà cứ thầm cầu xin cho tai qua nạn khỏi. Tượng Đài nằm sâu trong nghĩa trang, người khỏe mạnh đi bộ vào còn vất vả huống chi một người bịnh như anh. Giờ hành lễ sắp bắt đầu, toán quân kỳ đang chuẩn bị thì chúng tôi đến. Trông thấy anh trên xe, mọi người dãn ra ra để  đặc biệt xe đưa anh đến gần Tượng Đài. Khi anh bước xuống xe, mọi người có mặt ùa đến ôm anh, tranh nhau đến gần thăm hỏi anh. Anh cười như mếu máo vì xúc động, nhiều người quen thân mắt cũng đỏ hoe.
Và suốt 3 giờ hành lễ, tuy anh co ro trong cơn gió lạnh thổi phần phật trên mái lều, nhưng anh vẫn cương quyết ở lại cho đến tan buổi lễ. Tình yêu thương của anh với các đồng đội của anh, với các đồng bào của anh, với Tổ quốc của anh đã khiến anh quên lạnh, quên đau dù gương mặt anh không giấu được  sự mệt mõi.
Sau khi anh Trần Văn Dũng đưa anh về nhà, tôi gọi anh. Vẫn với giọng lè nhè «Allo» cố hữu, anh bỗng cười khúc khích và hát câu của Trần Thiện Thanh: Anh chưa chết đâu em .
Từ 3 năm nay, tuy sức khỏe của anh yếu dần, nhưng anh bình thản với cái chết, anh vẫn lạc quan, có khi nói với chính anh và bạn bè đến thăm Anh: Ráng mà sống cho tới khi bọn quỷ đỏ chết. Vậy mà 101 ngày sau lễ tưởng niệm, anh ra đi  để lại cho chúng tôi bao thương tiếc về tấm lòng và những công trình của anh.

Nói đến công trình, không kể đến những đóng góp tài lực và vật lực của anh cho Hội Y Sĩ của anh trong 43 năm qua, anh còn là người của văn học. Còn nhớ cách đây gần 20 năm, mùa hè năm 2001, anh đến thư viện nơi tôi làm việc để thảo luận về dự án của anh xuất bản một tạp chí văn học. Tuy chia sẻ với anh  sự phấn khởi, tôi vẫn không giấu được nổi e dè  vì thị trường chữ nghĩa đã xuống cấp, sách báo không bán được vì thiếu người đọc. Anh đã trả lời chắc nịch: mình không bán, mình viết khá thì sẽ có người đọc. Tôi  cảm thấy tin tưởng anh và thêm tin tưởng tôi với chữ «mình» kể như đồng đội, tôi đi theo anh.

Cùng với anh Lê Phụng, hai anh đã dựng tờ chuyên san Truyền Thông-Communications trong 10 năm với 42 số báo, với  gần 10 000 trang giấy đầy ấp những bài viết giá trị về các đề tài do anh chọn, tác giả do chính anh mời viết, cũng như độc giả do anh chọn lựa để gởi tặng báo. Truyền Thông không những truyền bá văn học mà còn kết nối những người làm văn học. Hỏi anh sao anh không đổi chiếc xe cũ, anh trả lời: moi  mua chiếc Mercedes mà moi chưa bao giờ lái.  Cứ tính mỗi số báo phải tốn trung bình 2000 đồng chưa kể tiền cước phí gởi báo, thì với 42 số báo trong 10 năm, chiếc mercedes của anh chắc phải là loại E trở lên.
Anh nặng tình với văn chương chữ nghĩa, anh in sách, giúp tiền bạn bè in sách, mua sách tặng bạn bè và viết lời giới thiệu sách. Anh sáng lập Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do để tổ chức các giải thưởng văn học, khuyến khích người viết văn chương và nghiên cứu mà tôi là một trong những người may mắn nhận được giải thưởng nầy.  

Tuy anh không tham gia một đảng phái chính trị hay một hội đoàn xã hội nào, nhưng anh vẫn ngầm giúp đỡ cho các nhà hoạt động, miễn là không cộng sản. Anh hào phóng với những hoạt động vì nghĩa, vì tình, vì đại cuộc, nhưng anh không hào nhoáng trong phong cách sống, do đó anh là bạn của mọi người.

Anh có một trí tuệ và trí nhớ tuyệt vời nhưng anh khiêm tốn, không chỉ trích, không hơn thua với ai.
Còn nhớ trong lần Đại hội Y Sĩ VN ở hải ngoại họp tại Paris năm 2000, trong một bài tham luận, một bác sĩ, nhân danh giới bác sĩ trẻ đã tấn công  một cách vũ bão thế hệ bác sĩ đàn anh, đàn chị.

Bài trả lời vừa nhẹ nhàng, vừa tha thiết nhưng quyết liệt  của anh đã gây một tác dụng cao độ trong đại hội. Anh viết:

«Tôi bàng hoàng, ngỡ ngàng khi đọc bài của TLHP. Các bạn tôi, trẻ có, già có, bảo tôi viết. Biết nói gì đây khi có người hăng say tình nguyện đỡ gánh, nhận lãnh trách nhiệm, những người mà tập thể chúng ta bấy lâu tìm kiếm mong đợi. Đêm đã vào khuya, tôi gục đầu xuống bàn. Ngoài cửa sổ mưa rơi, gió thổi. Tiếng va chạm một tai nạn xe cộ đánh thức tôi. Tôi mong nồng độ rượu không vượt quá mức luật định. Hẳn là adrénaline dâng cao trong máu, xe chạy nhanh đụng gẩy cột đèn. Hình ảnh gợi ý, tôi trở lại bàn máy viết tiếp. Như sau:
- Nhiệt tình không đặt đúng chỗ, đúng mức sẽ làm hỏng đại sự.
- Học tập huấn luyện cá nhân và tập thể trong sinh hoạt của mỗi hội đoàn là cần thiết để thấu đáo sự việc, điều kiện tất yếu của thành đạt …

Như một đóng góp nhỏ, tôi muốn kể các bạn nghe là trong những cái thúng cũ ở hai đầu đòn gánh, trong cái túi vác trên vai đã chứa những gì. Các bác, các chú mang nặng lắm. Họ đã vác túi cứu thương ra chiến trường, vai bên kia đeo súng chống giặc, rồi gánh phân, vác củi, khiêng quan tài trong trại học tập, rồi vác túi chạy xuống thuyền ra biển, chân ướt chân ráo đến đất mới lại lao động, vác thùng nặng trong cơ xưỡng, kiếm tiền gởi về nuôi cha mẹ, mua vàng cho con em tìm đường vượt biên.
Ngày nay nhận đỡ gánh, chắc không ai muốn bỏ thêm vào thúng những phân, bùn, gạch vụn. Hãy đặt vào đó một bộ máy vi tính cực kỳ sống động, ấy là não bộ con người. Chúng ta, người trẻ cũng như các chú các bác, mỗi người đều mang trong đầu một trăm triệu tế bào thần kinh. Làm sao để phần thu nhận (như sự tìm tòi, lắng nghe, trao đổi kinh nghiệm …) và phần phát ra ( như nói, viết, nghĩ, làm …) cân xứng, làm sao để những neurones ấy điều chỉnh được con tim bồng bột, hồ hỡi không bị virus phá hỏng, đấy là con đường cầu tiến của người trí thức. 

Và anh kết luận:
Rèn luyên cả đời bằng thiện chí, bằng học hỏi từ tốn vẫn không vói được tới cao điểm của sự toàn bích. ( Tập San Y Sĩ /Hội Y Sĩ VN tại Canada, số 146, tr. 22-37)

Anh Trác thương mến
Anh đã ra đi nhưng Anh vẫn còn để lại  trên trần thế nầy trái tim để biết yêu thương và khối óc để biết suy nghĩ. Chúng tôi thương Anh và quý Anh mãi mãi.  Xin vĩnh biệt Anh và xin cầu nguyện Anh sớm đến cõi Vĩnh Hằng.

Lâm Văn Bé
(đọc nhân buổi lễ cầu hồn Anh Phạm Hữu Trác tại Nhà Thờ Saint-Marc, Montréal,  ngày chủ nhật 25 tháng 8  năm 2018)


                             Lâm Văn Bé, Phạm Hữu Trác, Mai Thanh Truyết, Thái Công Tụng

Ảnh do chị Truyết chụp tại nhà anh Trác ngày 28 /4/2018 trước khi đến Tượng Đài, tưởng niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư. Anh ra đi 101 ngày sau đó (9/8/2018)