Con Đường Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Anh Ba Đi
Phần IV - Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy
Mái Nhà Chung Của Một Di Sản
Trong
văn hóa Việt Nam, chữ "Gia đình" rất sâu sắc. Gia đình không
phải là nơi mọi người luôn đồng ý với nhau. Ngay trong một gia đình cũng có lúc
khác biệt, tranh luận, thậm chí bất hòa. Nhưng điều giữ được gia đình tồn tại
là mọi người vẫn nhận nhau là người một nhà. Có lẽ đó cũng là triết lý của Đại
Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy.
Chỉ
một thời gian ngắn sau khi GS Nguyễn Ngọc Huy qua đời, danh xưng: ”Đại Gia
Đình Nguyễn Ngọc Huy” xuất hiện
trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Đây là một mạng lưới gồm
học trò, đồng chí, thân hữu và những người kế thừa tư tưởng của cố GS Nguyễn
Ngọc Huy tại hải ngoại; do đó, sự hình thành của tổ chức này cần được đặt trong
hoàn cảnh lịch sử của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau năm 1990. Chúng ta có
thể nhìn qua ba giai đoạn.
1- Bối cảnh sau năm
1975
Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, hàng trăm ngàn người Việt
tị nạn đến Hoa Kỳ. Trong cộng đồng ấy có cựu viên chức Việt Nam Cộng hòa, trí
thức, giáo sư, quân nhân, sinh viên từng hoạt động trong các phong trào quốc
gia. Tất cả đều đứng trước ba câu hỏi lớn:
- Làm sao giữ gìn căn tính Việt
Nam?
- Làm sao tiếp tục tranh đấu cho
tự do dân chủ?
- Ai sẽ là người kết nối các thế
hệ?
Trong
số rất ít nhân vật có đủ uy tín học thuật lẫn chính trị lúc đó, GS Nguyễn Ngọc
Huy nổi lên như một trung tâm quy tụ tự nhiên. Ông tiếp tục hoạt động tại Hoa
Kỳ, giảng dạy, nghiên cứu và lãnh đạo các tổ chức chính trị quốc gia. Tuy nhiên
trong giai đoạn nầy, danh xưng ĐGĐ Nguyễn Ngọc Huy chưa ra đời.
2- Sau khi Giáo sư
qua đời
Khi
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy qua đời năm 1990, nhiều người nhận ra rằng, nếu chỉ còn
các tổ chức chính trị thì tư tưởng Nguyễn Ngọc Huy có thể dần dần mai một.
Trong khi đó, có nhiều học trò không còn sinh hoạt đảng, nhiều thân hữu chuyển
sang hoạt động xã hội, nhiều người trẻ chưa từng gặp Giáo sư dù đã hơn một lần
nghe qua lý thuyết dân tộc sanh tồn biến cải. Vì vậy, xuất hiện nhu cầu hình
thành một "Đại Gia đình" theo nghĩa tinh thần, vượt lên trên
khuôn khổ của một chính đảng. Mục tiêu không phải chỉ để tưởng niệm một cá
nhân, mà nhằm duy trì tình đồng môn, gìn giữ các tác phẩm, phổ biến chủ nghĩa
Dân tộc Sanh tồn, và sau cùng, kết nối các thế hệ người Việt hải ngoại với nhau.
Các
lễ giỗ và lễ tưởng niệm về sau thường được tổ chức với sự tham dự của thành
viên Tân Đại Việt, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam và đông đảo thân hữu ngoài đảng
phái, dưới cùng một danh xưng Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy”.
3- Vì sao lại gọi
là "Đại Gia Đình"?
Tên
gọi này mang ý nghĩa văn hóa Việt Nam nhiều hơn là cơ cấu tổ chức. Vì sao? Vì
tên gọi có hàm ý rằng, không phải ai cũng là đảng viên, không phải ai cũng hoạt
động chính trị, nhưng trái lại, tất cả đều có chung một tấm lòng và chia sẻ một
di sản tinh thần. Trong ý nghĩa đó, "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" vì
vậy có thể bao gồm: học trò - đồng chí - bạn hữu - người nghiên cứu – và các thế
hệ trẻ yêu thích tư tưởng của ông. Mô hình này tương tự nhiều cộng
đồng tưởng niệm các học giả lớn, nơi sự gắn kết dựa trên giá trị tư tưởng hơn
là quan hệ huyết thống hay đảng tịch.
Hoa
Kỳ là nơi hội đủ những điều kiện mà trong nước lúc đó không có như: cộng đồng
người Việt đông đảo và tự do hội họp và xuất bản, có môi trường đại học, và có khả
năng tổ chức hội luận, tưởng niệm và nghiên cứu. Bên cạnh đó, sau Chiến tranh
Lạnh, nhiều tổ chức chính trị người Việt ở hải ngoại suy yếu hoặc phân tán.
Trong tình trạng đó, việc tập hợp quanh di sản của một học giả thường dễ
tạo sự đồng thuận hơn là tập hợp quanh một chương trình tranh chấp quyền lực do
cá nhân hay một nhóm chủ trương.
4- Ý nghĩa lịch sử
Có
thể nói, sự ra đời của "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" thể hiện một
bước chuyển tiếp quan trọng đi từ đấu tranh chính
trị trực tiếp sang bảo tồn di
sản tư tưởng, từ tổ chức đảng
trở thành một cộng đồng giá trị,
từ thế hệ đã trải qua chiến tranh
sang thế hệ sinh ra và lớn lên ở hải
ngoại. Nếu Tân Đại Việt là tổ chức chính trị do Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy lãnh
đạo, thì "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" có thể được hiểu là không
gian xã hội và văn hóa nhằm gìn giữ ký ức, tư tưởng và ảnh hưởng của ông đối
với cộng đồng người Việt hải ngoại.
Đây
là một sự thích ứng tự nhiên với hoàn cảnh sau năm 1990: khi vai trò của một
nhà lãnh đạo trực tiếp kết thúc, điều còn lại cần được gìn giữ không chỉ là tổ
chức, mà còn là di sản trí tuệ và tinh thần mà ông để lại. Điều này giải thích
vì sao các hoạt động tưởng niệm, hội luận và giáo dục về tư tưởng Nguyễn Ngọc
Huy vẫn được duy trì nhiều năm sau khi ông qua đời. Và, năm nay là năm thứ 36!
5-
Tổ chức nầy co
Ban Điều hành không? Ai chịu trách nhiệm hoặc đứng đầu?
Đây
là một câu hỏi rất cụ thể, nhưng dựa trên các nguồn công khai hiện có, cho đến
nay, không có tài liệu chính thức nào xác nhận rằng "Đại Gia Đình
Nguyễn Ngọc Huy" là một tổ chức có tư cách pháp nhân với Ban Điều hành,
Điều lệ hay chức danh Chủ tịch/Tổng Thư ký được công bố rộng rãi. Các kết
quả tìm kiếm công khai cũng không cho thấy danh sách lãnh đạo hay cơ cấu điều
hành chính thức. Thiết
nghĩ những ai đã từng cộng tác, làm việc, học hỏi, thậm chí đồng cảm với Gs NNH
có thể được xem như là một thành viện của Đại Gia Đình?
Và sẽ
không sai và hợp lý nếu nói: "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" được
hiểu theo nghĩa biểu tượng và tinh thần, nhưng không nên xem đó là một tiêu
chuẩn tổ chức chính thức nếu chưa có điều lệ quy định như vậy. Theo cách hiểu
này, "Đại Gia Đình" không phải là một tổ chức đảng phái hay một hội
có danh sách hội viên, mà là một cộng đồng những người
có mối liên quan và liên đới với Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy ở các mức độ khác nhau.
Có thể hình dung thành nhiều vòng đồng tâm:
·
Vòng gần nhất: Gia đình, học trò trực tiếp, cộng sự lâu năm và đồng chí
đã cùng làm việc với Giáo sư trong các tổ chức chính trị, học thuật hoặc xã
hội.
·
Vòng thứ hai: Những người từng cộng tác trong các dự án nghiên cứu, xuất
bản, giảng dạy, hoặc cùng tham gia các hoạt động vận động dân chủ và phát triển
cộng đồng.
·
Vòng thứ ba: Những người không có cơ hội làm việc trực tiếp với Giáo sư
nhưng chịu ảnh hưởng tư tưởng của ông, nghiên cứu các tác phẩm của ông hoặc
tiếp tục phổ biến các giá trị mà ông theo đuổi, như chủ nghĩa Dân tộc Sanh tồn,
tinh thần dân chủ pháp trị và ý thức trách nhiệm đối với dân tộc.
Theo
cách hiểu này, mục
tiêu của Đại Gia Đình NNH không phải là đảng
tịch, mà là "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc
Huy" bao gồm những người đã có sự gắn bó thực tế hoặc lâu dài với Giáo sư
Nguyễn Ngọc Huy qua cộng tác, học hỏi, làm việc, kế thừa hoặc tích cực gìn giữ
và phát huy di sản tư tưởng của Ông." Định nghĩa này vừa bao quát, vừa giữ
được ý nghĩa của một "đại gia đình". Nó không giới hạn trong một tổ
chức chính trị, nhưng cũng không mở rộng đến mức bất kỳ ai chỉ biết hoặc yêu
mến Giáo sư đều mặc nhiên là thành viên.
Đặt
trong truyền thống văn hóa Việt Nam, cách gọi "đại gia đình" cũng hàm
ý một cộng đồng cùng chia sẻ di sản và trách nhiệm, hơn là một danh xưng
hành chính. Nếu được xây dựng theo tinh thần đó,
"Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" có thể trở thành một không gian quy tụ
nhiều thế hệ và nhiều khuynh hướng khác nhau, miễn là cùng tôn
trọng và tiếp nối những giá trị cốt lõi mà Giáo sư để lại.
6- "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc
Huy" có giá trị như một không gian quy tụ
Dựa
theo tâm lý đời thường, có nhiều lý do khiến cho con người thường hay đến và đi
cùng nhau về một hướng. Đó là:
·
Thứ nhứt,
con người dễ đoàn kết quanh một di sản hơn là quanh một vị trí lãnh đạo. Lịch sử cho thấy nhiều tổ chức sau khi người sáng lập qua đời
thường phát sinh khác biệt về đường lối, phương pháp hoạt động, nhân sự lãnh
đạo. Từ đó đi đến sự tách đôi, tách ba. Đó là trường hợp của những đảng phái
quốc gia. Những khác biệt ấy không nhất thiết phản ảnh sự phản bội lý tưởng, mà
nhiều khi là hệ quả tự nhiên của hoàn cảnh mới. Trong trường hợp đó, một "Đại Gia Đình" nếu giữ vai trò là nơi cùng tưởng nhớ,
nghiên cứu và đối thoại về tư tưởng của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, có thể trở thành
điểm gặp gỡ của những người thuộc nhiều khuynh hướng khác nhau.
·
Thứ hai,
"Đại Gia Đình" chỉ có sức quy tụ nếu không đứng về một phe. Nếu một bên coi "Đại Gia Đình" là công cụ để khẳng
định mình đúng và bên kia sai, thì nó sẽ đánh mất vai trò trung tâm. Muốn quy tụ, tổ
chức này cần được nhìn nhận là tài sản chung của tất cả những người kính trọng
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, bất kể họ đang sinh hoạt ở tổ chức nào hay không còn
sinh hoạt chính trị.
·
Thứ ba,
cần chuyển trọng tâm từ "ai lãnh đạo" sang "điều gì cần được gìn
giữ".Có lẽ điều đáng bảo tồn nhất không
phải là một cơ cấu, mà là những giá trị mà Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy theo đuổi,
chẳng hạn như: tinh thần nghiên cứu khoa học - văn hóa tranh luận trong tôn
trọng - đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích phe nhóm - đào tạo thế hệ kế tiếp
– và quan trọng hơn cả là xây dựng các định chế thay vì phụ thuộc vào một hay
vài cá nhân. Nếu "Đại Gia Đình" giúp duy trì được những giá trị ấy
thì vai trò của nó sẽ vượt ra ngoài khuôn khổ của một hội tưởng niệm.
Tuy
nhiên, cũng cần nhìn nhận một cách thực tế rằng không nên kỳ vọng chỉ riêng
"Đại Gia Đình" có thể hàn gắn mọi chia rẽ. Trong bất kỳ cộng đồng
chính trị nào, sự phân hóa còn liên quan đến nhiều yếu tố như khác biệt về
chiến lược, kinh nghiệm, thế hệ và cách đánh giá tình hình. Một diễn đàn chung
có thể tạo điều kiện cho đối thoại và hợp tác, nhưng không thể tự động xóa bỏ
mọi bất đồng.
Nếu được tổ chức
với tinh thần bao dung và phi đảng phái,
"Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" có thể đóng vai trò như một mái nhà chung của di sản, nơi những người con Việt,
tuy khác nhau về phương pháp vẫn có thể gặp nhau ở những giá trị căn bản. Khi
đó, nó không thay thế các tổ chức chính trị, mà trở thành chiếc cầu nối giữa
các cá nhân và các tổ chức cùng chịu ảnh hưởng từ tư tưởng của Giáo sư Nguyễn
Ngọc Huy.
Đó có
lẽ là ý nghĩa bền vững nhất của khái niệm "Đại Gia Đình": không phải
để xóa bỏ sự khác biệt, mà để tạo ra một nền tảng chung đủ rộng để sự khác biệt
không biến thành chia rẽ.
7- Làm
sao tiếp tục giữ lửa cho Đại Gia đình NNH?
Thiết
nghĩ, nếu được xác định đúng mục đích
và giới hạn, sự ra đời của "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy" là một ý
tưởng thích hợp, thậm chí có thể có ý nghĩa tích cực trong tình trạng cộng đồng
người Việt hải ngoại còn nhiều phân hóa về chính trị. Lý do không phải
vì nó sẽ giải quyết được mọi bất đồng, mà vì nó có thể tạo ra một không gian
chung cho những người vốn không còn có thể ngồi với nhau trong khuôn khổ
các tổ chức chính trị. Có thể nhìn từ ba góc độ trên.
7.1- Chuyển trọng tâm từ "đấu tranh dành quyền lãnh đạo"
sang" giữ gìn di sản": Trong
nhiều cộng đồng lưu vong trên thế giới, sau một thời gian dài, các tổ chức
chính trị thường trải qua như chia rẽ về chiến lược, khủng hoảng sau mỗi lần
thay đổi thế hệ, số lượng thành viên suy giảm theo thời gian vì tuổi tác, vì
mệt mõi, hay vì không thấy được tương lai thành công trong mục tiêu tranh đấu. Nhưng đối với người Việt hải ngoại, tình trạng mâu thuẫn
cá nhân là yếu tố chia rẽ lớn nhứt trong các đảng phái quốc gia hiện tại.
7.2- Người Việt hiện nay cần nhiều "cầu nối" hơn
là "chiến tuyến": Sau
hơn nửa thế kỷ kể từ năm 1975, cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã thay đổi rất
nhiều. Ngày nay có nhiều thế hệ trực tiếp trải qua chiến tranh, có thế hệ sinh
ra ở nước ngoài, có người còn hoạt động chính trị, có người chỉ quan tâm đến
văn hóa và giáo dục, và cũng có người chỉ biết… hưởng thụ cá nhân. Một mô hình
"Đại Gia Đình" nếu đủ bao dung có thể kết nối các nhóm này mà không
buộc họ phải có cùng quan điểm về mọi vấn đề.
7.3- Điều kiện để thành công: Tuy nhiên, thiết nghĩ, sự thành công của Đại Gia đình không
nằm ở tên gọi "Đại Gia Đình", mà ở cách vận hành. Nếu tổ chức này không
phục vụ lợi ích của một phe, không trở thành diễn đàn công kích cá nhân, không
đòi hỏi mọi người phải đồng ý hoàn toàn với nhau, và tôn trọng sự đa dạng trong
cùng một nền tảng giá trị, thì lúc đó, Đại Gia Đình có khả năng trở thành một
thiết chế xã hội hữu dụng.
8- Cảm nhận của
người viết
Có lẽ
di sản lớn nhất của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy không chỉ là những tác phẩm hay tổ
chức mà ông lãnh đạo, mà còn là một phong cách chính trị của chính con người
Ông như coi trọng học thuật,
lý luận, đối thoại và xây dựng định chế. Nếu "Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc
Huy" phản ánh được tinh thần đó, thì trong một cộng đồng còn nhiều khác
biệt về chính trị, nó có thể đóng vai trò như một
diễn đàn của sự tôn trọng và hợp tác, không phải để xóa bỏ khác
biệt, mà để nhắc nhở rằng những người cùng hướng đến lợi ích lâu dài của dân
tộc vẫn có thể cộng tác dù còn bất đồng về phương pháp và hướng đi.
Nói
cách khác, nếu các chính đảng là nơi theo đuổi mục tiêu chính trị, thì một
"Đại Gia Đình" có thể là nơi giữ gìn vốn xã hội (social capital) của cộng đồng, như
việc xây dựng niềm tin của dân chúng, duy trì mối quan hệ giữa các thế hệ, và
bảo tồn những giá trị chung. Trong tình trạng phân hóa hiện tại, loại "vốn
xã hội" này thường quý giá không kém các tổ chức chính trị, bởi nó giúp
cộng đồng duy trì khả năng đối thoại và hợp tác trong dài hạn. Đây cũng là điều
mà nhiều cộng đồng lưu vong trên thế giới đã cố gắng xây dựng để vượt qua những
chia rẽ kéo dài.
Trong tình trạng cộng đồng người Việt hải ngoại đã trải qua
nhiều thập niên với những khác biệt về quan điểm, đường lối và tổ chức, sự hiện
diện của Đại Gia Đình
Nguyễn Ngọc Huy có thể mang một ý nghĩa vượt lên trên phạm vi
của bất kỳ đảng phái nào. Nếu các tổ chức chính trị có sứ mệnh theo đuổi những
mục tiêu và chiến lược riêng, thì Đại Gia Đình có thể đảm nhận một sứ mệnh khác
là gìn giữ di sản tư tưởng,
nuôi dưỡng tình đồng chí, kết nối các thế hệ và vun đắp tinh thần đối thoại
trong cộng đồng.
Một cộng đồng muốn phát triển bền vững không chỉ cần những
tổ chức đấu tranh, mà còn cần những không gian để con người gặp nhau trên nền
tảng của sự tôn trọng, lòng biết ơn và trách nhiệm đối với tương lai. Chính ở
điểm đó, Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy có thể trở thành một mái nhà chung cho
những người từng cộng tác với Giáo sư, từng học hỏi từ ông, hoặc tiếp tục gìn
giữ và phát huy những giá trị mà ông đã dày công xây dựng.
Sức mạnh của Đại Gia Đình không nên được đo bằng số lượng
hội viên hay cơ cấu tổ chức, mà bằng khả năng khơi dậy sự đoàn kết, hàn gắn
những khoảng cách và tạo điều kiện để các thế hệ người Việt cùng nhìn về một
hướng. Trong một thời đại mà sự chia rẽ thường làm suy yếu mọi nỗ lực chung, một diễn đàn đặt di
sản lên trên cá nhân, giá trị lên trên phe phái và tương lai lên trên quá khứ
có thể trở thành một đóng góp thiết thực cho cộng đồng.
Nếu chúng ta còn trung thành với tinh thần học thuật, tinh
thần dân tộc và đạo đức chính trị mà Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy đã theo đuổi, thì
Đại Gia Đình sẽ không chỉ là nơi tưởng nhớ một con người, mà còn là nơi tiếp
tục nuôi dưỡng một truyền thống. Đó là truyền thống đặt lợi ích quốc gia lên
trên lợi ích riêng, đề cao đối thoại thay cho đối đầu, và xem sự đoàn kết của
những người cùng chí hướng là nền tảng để phục vụ dân tộc.
Bởi
vậy, sự hiện diện của Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy trong hiện tại không chỉ là
cần thiết để bảo tồn một di sản lịch sử, mà còn có thể góp phần xây dựng một
văn hóa hợp tác và trách nhiệm – điều mà cộng đồng người Việt hôm nay và các
thế hệ mai sau đều có thể cùng chia sẻ và tiếp nối.
Chúng
ta đến với Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy không phải vì cùng một tổ chức, không
phải vì cùng một cương vị, và cũng không nhất thiết vì cùng một quan điểm trong
tất cả mọi vấn đề. Chúng ta đến với nhau vì cùng trân trọng một con người, một
nhân cách và một di sản tư tưởng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử đấu
tranh của dân tộc Việt Nam.
Thời gian có thể làm
thay đổi hoàn cảnh, thế hệ và phương thức hoạt động, nhưng không nên làm phai
nhạt những giá trị đã từng gắn kết chúng ta: lòng yêu nước, tinh thần dân chủ, ý thức
trách nhiệm đối với dân tộc và niềm tin vào sức mạnh của tri thức.
Đại
Gia Đình không thay thế bất kỳ tổ chức nào. Đại Gia Đình cũng không đứng trên
hay đứng ngoài ai. Đại Gia Đình là chiếc cầu nối giữa những con người cùng chia
sẻ một di sản tinh thần, để từ đó cùng hướng về tương lai của dân tộc Việt Nam.
Nếu mỗi người chúng ta đều xem mình là một người giữ gìn
ngọn lửa mà Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy đã thắp lên, thì Đại Gia Đình sẽ không chỉ
là ký ức của quá khứ mà còn là niềm hy vọng của tương lai.
Đại Gia
Đình Nguyễn Ngọc Huy không được xây dựng để quy tụ quanh một con người, mà để
cùng nhau gìn giữ một hệ giá trị. Con người rồi sẽ đi qua, nhưng những giá trị
về tự do, dân chủ, nhân bản và trách nhiệm đối với dân tộc phải được truyền
tiếp từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Đó
mới là di sản trường tồn của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.
Xem
tiếp: Phần V – Tân Đại Việt hậu Nguyễn Ngọc Huy
Mai Thanh Truyết
Tháng tưởng niệm Anh Ba
Houston 10-7-2026
No comments:
Post a Comment