CẢM NGHĨ
CỦA MỘT NGƯỜI KHÔNG KITÔ GIÁO
VỀ NGÀY LỄ
TẠ ƠN VÀ ĐỨC TIN THIÊN CHÚA
Ngày Lễ Tạ Ơn -Thanksgiving là một trong những ngày lễ quan trọng
nhất của văn hóa Hoa Kỳ. Dù bắt nguồn từ niềm tin Kitô giáo của những người
Thanh Giáo - Pilgrims đặt chân lên vùng đất Plymouth bốn thế kỷ trước, lễ này
đã vượt khỏi biên giới tôn giáo để trở thành một ngày kỷ niệm mang giá trị
chung của con người là biết ơn sự sống.
Là một người không theo Kitô giáo, tôi
luôn quan sát Ngày Lễ Tạ Ơn với một cảm giác vừa gần gũi vừa lạ lẫm. Gần gũi vì
ai cũng có thể hiểu, cảm, và chia sẻ với tinh thần biết ơn, Lạ lẫm vì ngày lễ
này gắn liền với những lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa, một thực thể mà tôi
không theo, không thờ, nhưng vẫn nhìn với sự tôn trọng.
Sự giao thoa giữa người có đức tin và
người đứng ngoài niềm tin chính là điều thôi thúc tôi viết lên bài viết này nhằm
mục đích để tìm hiểu xem người không Kitô giáo có thể gặp gỡ đức tin Thiên
Chúa ở điểm nào, và làm thế nào để Ngày Lễ Tạ Ơn trở thành một không
gian chung của nhân loại, không phân biệt tín ngưỡng.
1- Nền tảng của Lễ Tạ Ơn từ lời cầu khẩn đến bản sắc chung
Nguồn
gốc của Lễ Tạ Ơn không thể tách rời khỏi tôn giáo. Pilgrims – những người Thanh
Giáo Anh – đã rời lục địa châu Âu vì muốn được thờ phượng Thiên Chúa theo cách
của họ. Cuộc vượt biển khốc liệt cướp đi một nửa
nhóm người vào mùa đông đầu tiên trên đất Mỹ tàn khốc, và mùa gặt đầu tiên năm
1621 đánh dấu khoảnh khắc họ cúi đầu cảm tạ Chúa trước khi bắt đầu một hành
trình mới.
Nhưng điều đáng nói hơn là, ngay cả khi
chiếc rễ của Lễ Tạ Ơn nằm sâu trong lòng Kitô giáo, chiếc thân và tán lá của nó
đã vươn ra bao phủ toàn xã hội Mỹ. Người theo Do Thái giáo, Islam, Phật giáo, Ấn
giáo, hay hoàn toàn vô thần đều có thể cảm nhận ngày lễ này như một dịp đoàn tụ
gia đình, một thời điểm suy tư, một khoảnh khắc làm chậm nhịp sống để nhìn lại chính
mình.
Tôi nhận ra rằng một giá trị tôn
giáo, khi qua thời gian, có thể trở thành giá trị văn hóa. Và văn hóa thì
luôn rộng mở hơn tôn giáo, vì nó thuộc về cộng đồng chứ không chỉ một đức tin.
Thanksgiving không chỉ là một nghi thức
tôn giáo hay sự kiện lịch sử. Đây là ngày lễ phản ánh sâu sắc bản chất và tinh
thần Mỹ theo nhiều góc cạnh khác nhau.
Giá trị “biết ơn” là nền tảng đạo đức của
xã hội Mỹ
Người Mỹ xem Thanksgiving như thời điểm
nhìn lại hành trình một năm: công việc, sức khỏe, gia đình, khó khăn và thành tựu.
Truyền thống “nêu lời tạ ơn” trong bữa ăn là nghi thức gia đình được gìn giữ ở
hầu hết các tiểu bang, từ thành thị đến nông thôn.
Tinh thần này được dạy cho trẻ em từ cấp
tiểu học như một giá trị đạo đức căn bản về lòng biết ơn là cách kết nối con
người với nhau và với đất nước.
Thanksgiving như chất keo gắn kết gia
đình
Đây là kỳ lễ có lượng người Mỹ di
chuyển lớn nhất trong năm, vượt cả Giáng sinh. Các thành viên trong gia
đình, dù đi học xa hay đi làm ở bang khác, đều cố gắng trở về nhà. Bữa ăn với
gà tây, khoai tây nghiền, nước sốt cranberry và bánh bí rợ trở thành biểu tượng
của sự đoàn tụ.
Giữa một xã hội năng động, đôi khi căng
thẳng, Thanksgiving đóng vai trò tạo ra không gian “tạm dừng” để kết nối với
nhau.
Các nhà xã hội học Mỹ nhận xét rằng Lễ Tạ
Ơn giúp chúng ta giảm căng thẳng xã hội, tăng mức độ kết nối cộng đồng, và là dịp
để nuôi dưỡng cảm giác an toàn (social safety).
Đó là dịp để mọi người nhìn nhận những
khó khăn đã vượt qua và củng cố niềm hy vọng cho tương lai. Và những giá trị trên vẫn còn ảnh hưởng
cho đến ngày nay. Tuổi trẻ Mỹ vẫn còn xem đó là những chuẩn mực trong đời sống
trong xã hội ngày hôm nay.
Thanksgiving qua nhận thức lịch sử vẫn mang giá trị tích cực trong đời sống.
Vì Thanksgiving cũng là dịp người Mỹ suy ngẫm
về quan hệ với người bản địa. Ngày nay, một số cộng đồng bản địa tổ chức National
Day of Mourning - Ngày Tang thương Quốc gia, để tưởng nhớ những bi kịch mà
họ trải qua sau khi người châu Âu đến.
Điều này giúp xã hội Mỹ nhìn nhận lịch sử
phức tạp hơn và hướng tới sự công bằng trong ký ức tập thể.
Thanksgiving gắn liền với hình ảnh của một
xã hội đa sắc tộc nhưng có chung giá trị, một tinh thần tự lực, vượt khó và tạ
ơn, cũng như khát vọng xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
Đó chính là những tầng lớp ý nghĩa sâu
xa hợp thành American Dream – Giấc mơ Mỹ.
Thanksgiving là sự giao hòa giữa lịch sử
và văn hóa, giữa ký ức của người Pilgrims và hành trình dựng nước của người Mỹ
hiện đại. Nó không chỉ là một ngày lễ, mà là một không gian tinh thần để người
Mỹ dừng lại, biết ơn, yêu thương, đoàn kết và tiếp tục tiến về phía trước.
Biết ơn quá khứ – Trân quý hiện tại – Nuôi hy vọng cho
tương lai.
Thanksgiving trong xã hội Mỹ hiện đại
Ngày nay, Thanksgiving là ngày quây quần
bên bàn ăn gia đình. Trong sự đơn giản đó, có một ý nghĩa rất sâu xuất hiện ở
Ngày Tạ Ơn rằng gia đình là nơi chữa lành, và biết ơn là nền tảng của hạnh
phúc.
Lễ Tạ Ơn không chỉ là nghi thức tôn giáo
hay lịch sử; nó đã trở thành một phần của tâm hồn Mỹ. Đây là ngày nhìn lại một
năm đã qua với những thành công, mất mát và hy vọng, với sự trân quý những giá
trị mình đang có, và chính sự nhắc nhở mình tiếp tục đi về phía trước với lòng
biết ơn trong tâm khảm.
Đối với trẻ em Mỹ, trường học là nơi đầu
tiên dạy các em nói lời “thank you”. Còn Thanksgiving là ngày để biến lời cảm
ơn ấy thành hành động, thành ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
2- Đức tin Thiên Chúa dưới nhãn quan người ngoại đạo
Là người không theo Thiên Chúa giáo La Mã
hay Tin Lành, tôi nhiều lần tự hỏi:”Người có đạo cảm tạ Thiên Chúa theo cách
nào?” Và liệu điều ấy có liên quan gì đến đời sống tinh thần của tôi hay không?
Điều khiến tôi suy nghĩ nhất là cách người
Kitô hữu nhìn cuộc sống:
- Thành công là ơn ban đến từ Chúa;
- Thất bại là bài học có chủ đích do
Chúa quyết định;
- Nỗi đau là phần của thử thách của
Chúa nhằm tinh luyện tâm hồn;
- Mỗi dòng sông, ngọn gió đều mang bóng
dáng của Chúa, Đấng Tạo Hóa.
Một thế giới quan mang tính tôn giáo như
vậy tạo cho những người Kitô hữu một điểm tựa bình an mà người ngoại đạo như
tôi không có.
Tôi không tin vào Thiên Chúa theo cùng
cách họ tin, nhưng tôi hiểu rằng con người, trước vô vàn biến động trong cuộc đời,
luôn cần một trung tâm tinh thần để không bị cuốn trôi, hay bị bỏ rơi.
Người Kitô hữu tìm thấy trung tâm ấy
trong Thiên Chúa.
Tôi và những người ngoài
Kitô giáo tìm thấy trung tâm ấy trong
truyền thống, đạo đức,
triết học, hoặc đơn giản là lòng nhân ái.
Nhưng dù khác nhau về nguồn gốc, những
trung tâm ấy lại gặp nhau ở điểm chung: sự tôn trọng sự sống. Và do đó,
Lễ Tạ Ơn, vốn khởi từ niềm tin vào Thiên Chúa, trở thành dịp để mọi người, dù
không chia sẻ đức tin, vẫn có thể đồng cảm với tinh thần biết ơn.
3- Bản chất nhân
bản của sự biết ơn không thuộc riêng cho một tôn giáo nào
Nếu bỏ đi lớp vỏ tôn giáo, vật chất, ẩm
thực, hay những nghi thức được xã hội hóa, Lễ Tạ Ơn chỉ còn lại một ý nghĩa
duy nhất.
Đó là cảm ơn những điều vượt khỏi tầm tay mình.
Không ai tự chọn nơi mình sinh ra.
Không ai tự tạo ra sự sống cho chính
mình.
Không ai kiểm soát hoàn toàn những cơ hội
đến trong đời.
Những điều đó buộc ta phải nhìn nhận rằng,
có những lực đẩy vô hình như lịch sử, hoàn cảnh, cộng đồng, gia đình, nhân
duyên. Tất cả đã tạo nên chính ta hôm nay.
Biết
ơn là hành động để mỗi người trong chúng ta nhận ra
rằng con người không phải một cá thể cô lập. Nó nhắc ta nhớ là ta gắn bó với
người khác, ta nợ những người đã đi trước, ta phụ thuộc vào cộng đồng và môi
trường thiên nhiên, và sau cùng, ta tồn tại trong một mạng lưới rộng lớn hơn
cái tôi của chính mình.
Ở điểm này, tinh thần của
Lễ Tạ Ơn hoàn toàn tương thích với triết học Đông phương: vô thường, vô ngã,
nhân duyên, lòng hiếu kính.
4- Khoảnh khắc thiêng liêng trước bàn ăn – Sự giao thoa giữa tôn giáo và
nhân bản
Có nhiều lần tôi tham dự những bữa tiệc
Tạ Ơn tại nhà bạn bè là người Kitô hữu. Trước khi bắt đầu bữa ăn, họ nắm tay
nhau, cúi đầu và đọc lời tạ ơn Thiên Chúa. Tôi không cầu nguyện theo họ, nhưng
tôi lắng nghe trong sự kính trọng. Và thật lạ, tôi cảm nhận được điều thiêng
liêng, một sự thiêng liêng không phải của giáo lý, mà của tình người.
Điều đó làm tôi nhận ra rằng:”Nghi thức tôn giáo, khi đặt vào khung cảnh gia đình và
tình thân, không còn là hàng rào chia cách tôn giáo, mà trở thành nhịp cầu nhân
bản.”
Thiêng liêng không chỉ đến từ đức tin, mà còn từ sự chân
thành.
Người Kitô hữu tạ ơn Thiên Chúa của họ.
Tôi tạ ơn cuộc đời bằng ngôn ngữ của riêng mình.
Nhưng lòng biết ơn, dù hướng về ai, về đấng
tối cao nào, vẫn làm tâm hồn ta trở nên nhẹ nhõm và rộng mở.
5- Tạ ơn như một cầu nối liên tôn trong xã hội đa dạng
Hoa Kỳ là một quốc gia đa văn hóa, đa
tôn giáo. Sống lâu ở đây, tôi nhận thấy rằng Lễ Tạ Ơn là một trong số rất ít
ngày lễ, không chia rẽ, không độc quyền, không áp đặt, không đòi hỏi hay yêu cầu
phải tin điều gì, và cũng không xóa bỏ dấu vết tín ngưỡng của mình.
Lễ Tạ Ơn giống như một cây cổ thụ, nhưng
tán lá che mát cho tất cả. Người theo đạo Do Thái, Islam, Ấn giáo, Phật giáo, Kitô
giáo, Tin Lành hay hoàn toàn chẳng tin gì cả… đều có thể tìm thấy một phần của
mình trong tinh thần của ngày lễ nầy.
Tạ ơn vì gia đình.
Tạ ơn vì sức khỏe.
Tạ ơn vì những cơ hội mình may mắn có được.
Tạ ơn vì những thử thách giúp mình trưởng thành.
Đức tin Kitô giáo trao cho Lễ Tạ Ơn nền
móng, nhưng khắp nhân loại đã trao cho Lễ Tạ Ơn chiều sâu trong ý nghĩa.
6- Cảm nhận triết học của lòng biết ơn
Biết ơn, ở chiều sâu triết học, là hành động
làm giảm
cái tôi. Nó nhắc ta rằng ta không phải là trung tâm của vũ trụ.
Nó giúp ta sống hòa hợp hơn với người khác và với chính mình.
Người Kitô hữu có thể nói:“Tất cả là
ý Chúa.”
Người ngoài Kitô giáo có thể nói:“Tất
cả là duyên và nghiệp, là bản chất vô thường của đời sống.”
Nhưng bản chất thực sự của những lời ấy
giống nhau. Vì con người, dù có tin hay không, đều cần học cách khiêm nhường
trước những gì mình không thể kiểm soát.
Lòng biết ơn vì vậy là một
đức tính phổ quát, vượt khỏi mọi truyền thống tôn giáo.
7- Thay lời kết: Lễ Tạ Ơn như một nghệ thuật sống chung
Với tôi, Ngày Lễ Tạ Ơn mang ý nghĩa sâu
xa hơn một bữa ăn sum họp. Nó là khoảnh khắc để dừng lại giữa nhịp sống xã hội
hỗn độn, để nhìn lại những gì đã nâng đỡ mình, và để thấy rằng cuộc đời này, dù
bất toàn, vẫn đầy điều đáng trân trọng.
Tôi không đi nhà thờ mỗi Chủ Nhật, không
đọc Kinh Thánh, không gọi Thiên Chúa bằng tiếng Cha, nhưng tôi tôn trọng niềm
tin của người Kitô hữu và nhận ra rằng từ đức tin ấy, họ đã góp phần tạo nên một
truyền thống biết ơn, truyền thống mà cả những người không có đức tin tôn giáo
cũng có thể thừa hưởng và gìn giữ.
Trong một thế giới ngày càng phân liệt bởi
sự khác biệt tôn giáo, chính trị và văn hóa, Lễ Tạ Ơn nhắc chúng ta rằng:”Con
người vẫn có thể gặp nhau nơi lòng biết ơn.”
Và chính điều đó giúp chúng ta sống chung trong hòa bình, điều mà không một tôn
giáo hay triết học nào có thể độc quyền.
Người có đạo tạ ơn Thiên Chúa.
Người không đạo tạ ơn đời sống.
Nhưng khi cả hai cùng cúi đầu trong tĩnh
lặng, họ đang đứng cạnh nhau hơn bao giờ hết.
Mai Thanh Truyết
Cảm nhận Ngày Lễ Tạ Ơn
Houston – 27-11-2025






