Monday, November 7, 2022

 

Xin giới thiệu một bài viết nhân Ngày Khai Đạo Cao Đài do một tín hữu, BS Lê Thị Ngọc Vân viết. Đây là một tài liệu căn bản cho bước đầu học Đạo.

 

NHO GIÁO TRONG TAM KỲ PHỔ ĐỘ.

 

     Kính thưa Quý Hiền thân hữu, Quý Hiền Huynh, Tỷ, Đệ Muội,

 

Nhân kỷ niệm 98 năm ngày Khai ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ, tiện muội gặp gỡ Quý Hiền qua bài viết vai trò của Nho Giáo trong thời Phổ Độ lần thứ ba, đánh dấu thời Hạ Ngươn. Bài viết chỉ là đóng góp nhỏ nhoi của một tín đồ Cao Đài cho cuộc " Hoằng khai Đại Đạo, Phổ Độ Chúng Sanh" nên không khỏi còn thiếu sót,mong Quý Hiền đọc bài lượng thứ cho tiện muội đức thô tài kém vì viết cũng là một cách học hỏi, và mong Quý Hiền đóng góp thêm.

        Thưa Quý Hiền, nếu bạn không là tín đồ Cao Đài, nhưng có ý muốn tìm hiểu về một nền tôn giáo mới được mở ra gần 1 thế kỷ tại một đất nước nhỏ bé chịu ảnh hưởng ít nhiều của nền văn hóa Khổng Giáo, hoặc đã là một tín đồ Cao Đài hiểu biết về giáo lý của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ cũng xin Quý Hiền nhín chút thời giờ đọc bài. Với tôn chỉ "Tam Giáo qui nguyên,Ngũ chi phục nhứt",Cao Đài không phá bỏ những triết thuyết của những nền tôn giáo cũ để tạo ra một triết lý mới khác như trong câu Kinh Phật Mẫu có dạy:

 

" Xuân Thu,Phất Chủ,Bát Vu

Hiệp qui Tam giáo hữu cầu chí chơn.."

      Ba món Bửu Pháp của 3 đạo:

 

Xuân Thu: sách Xuân Thu tượng trưng Nho Giáo

Phất Chủ: cây phất trần của đạo Lão

Bát Vu: bình bát của Phật giáo.

 

Ba món Bửu Pháp tượng trưng 3 đạo lớn trong Nhị kỳ phổ độ, đồng hiệp lại trong kỳ ba phổ độ này.

 

    Có lẽ trước tiên chúng ta cùng tìm hiểu về Nho Giáo để hiểu thêm vì sao Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ có nghĩa lần phổ độ chúng sanh kỳ ba này, Đức CHÍ TÔN hay còn gọi các đại danh khác như Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế,hay gọi một cách thân thương kính ngưỡng lại Đức Đại Từ Phụ có nghĩa là Đấng Cha Lành của toàn vạn linh trong vũ trụ lại chọn Nho Giáo làm căn bản để cải sửa con người hầu cứu rỗi nhơn sanh, tạo một đời sống an lạc thái bình ngay tại thế gian.

      Tiện muội mong rằng trước khi tìm hiểu có lẽ chúng ta nên bỏ qua những quan niệm có sẵn về Nho Giáo là một luận thuyết hủ lậu cổ xưa làm cho nhân loại trì trệ trên đường phát triển văn minh vật chất,hay Nho Giáo làm duy trì độc tài độc đoán, hạn chế nhân quyền qua 3 điểm Quân,Sư, Phụ.hay Tam cang,Ngũ thường đánh mất tính nhân bản của con người v.v...tiện muội xin phép Quý Hiền rằng chúng ta hãy khách quan hơn để nhận xét một nền triết lý có từ hơn 2000 năm trước ảnh hưởng đến một vùng lãnh thổ rộng lớn của Châu Á và nhiều dân tộc đã lấy Nho Giáo làm căn bản để đào tạo con người và xây dựng đất nước .

 

   Một đề tài bao quát rộng lớn nếu chỉ vài dòng cũng không thể chuyển tải hết nội dung được, vậy nên có điều chi sơ sót xin Quý Hiền bổ sung,tiện muội chỉ mong học hỏi nhiều hơn vì viết cũng là một cách học và tu sửa thân mình.

        * Nho học là một triết lý đã có từ trước khi Đức Khổng Tử ra đời.vào thời hơn 1000 năm trước Công nguyên con người đã biết thực hành Nhơn Nghĩa là căn bản của Nho Giáo, và các Vua Hiên Viên Đế, Huỳnh Đế,Vua Nghiêu,vua Thuấn đã dựa vào đó để cai trị, lấy dân làm gốc trong Nhơn Đạo tạo thành một xã hội thuần lương, thời kỳ đó gọi là thời Thượng Ngươn đánh dấu con người bước đầu vào xã hội tập trung thành tổ chức hợp quần, lúc này con người còn thuần nết thiện lành và được gọi là thời Nhứt kỳ phổ độ,Đấng Thượng Đế cho Phật A Di Đà xuống thế để độ người hiền lương.

    Trải qua hàng ngàn năm sau con người tại thế nhuốm bụi trần,thay đổi tâm tính, thích tranh đấu, xã hội nhiều loạn lạc, thời kỳ Trung Ngươn này là thời Ngươn Tranh đấu.Nhân loại xa dần Thánh đức, thiện lương.Đấng Thượng Đế cho các Đấng Thiêng Liêng xuống thế cứu rỗi loài người là Đức Thích Ca Mâu Ni gọi là Phật Thích Ca Như Lai.Đức Thái Thượng Lão Quân gọi là Đức Lão Tử.

Bên Châu Âu có Đức Jesus Christ xuống thế để cứu chuộc tội lỗi cho người và gieo mầm Đạo Thánh.Đức Khổng Tử phục hưng Nho Giáo. Tất cả đều muốn cải thiện nhân loại, cứu rỗi con người khỏi vòng sa đọa.Thời kỳ này gọi là Nhị kỳ phổ độ.

    Đức Khổng Tử sinh ra và lớn lên trong thời kỳ xã hội Trung Hoa nhiều chia rẽ, loạn lạc, khắp nơi nhiều anh hùng cát cứ bốn phương, ai cũng muốn xưng hùng xưng bá.Đức Khổng Tử khổ công lập lại học thuyết Nho Giáo thành một hệ thống mạch lạc, một nhân sinh quan có mục đích cứu đời, tạo một xã hội trật tự, giáo dục đào tạo những người có đức hạnh và sáng suốt để lãnh đạo nhân sanh.

Nhờ vậy Nho học trở thành một tôn giáo, người ta gọi là Nho Giáo và để tôn vinh Đức Khổng Tử người ta gọi là Khổng Giáo và xem Ngài là Giáo chủ Nho Giáo.

     Trải qua hơn 2000 năm, nhân loại bước vào thời hạ ngươn là thời kỳ các pháp môn tu luyện từ Nhứt kỳ,Nhị kỳ phổ độ đã bị con người canh cải sửa đổi xa lần những giáo điều xưa. Nhân loại tiến bộ rất nhanh về tiện nghi vật chất để phục vụ con người hưởng thụ cá nhân. Người ta ca tụng sự thành đạt hữu hình như công danh, sự nghiệp vật chất của cá nhân, và lấy đó làm thước đo giá trị con người.Từ quan niệm đó,giá trị đạo đức mất dần chỗ đứng trong tâm hồn nhân loại. Người người chạy theo vật chất,trồi sụt trong vòng danh lợi, quyền thế để thỏa mãn hưởng thụ cá nhân mà họ gọi là hạnh phúc.Tánh tự mãn, vị kỷ chiếm thượng phong trong cách sống để lần lần con người xa dần thiện lương.Tình yêu thương chia sớt giúp đỡ nhau khi hoạn nạn trở thành lạ lùng hiếm gặp.Mãi chạy theo hưởng lạc thú vật chất, kết quả là con người mãi trầm luân trong bể khổ do họ tự tạo theo vòng nghiệp lực luân hồi sinh - tử.

 

    * ĐỨC CHÍ TÔN đau lòng khi nhìn những đứa con của NGÀI rời xa vòng tay NGÀI rồi mất hút trong biển trần, NGÀI xuống thế lần thứ ba qua huyền linh cơ bút bằng phép thông công để mở mối Đạo hầu cứu vớt đưa con cái của NGÀI trở lại Thiên tánh.Lần thứ ba gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, NGÀI lấy Nho Giáo làm căn bản để sửa cải con người trở lại thuần lương thánh đức.

  Trái với 2 lần phổ độ trước, Đức CHÍ TÔN đưa Phật xuống trước để cứu rỗi con người để đưa nhân phẩm tấn hóa lên trở về Phật vị.

Nay lần thứ ba NGÀI dùng Nhân Đạo là Nho Giáo để đưa con người vào đường Thánh đức để từ đó tấn hóa theo phẩm vị Thần, Thánh, Tiên, Phật đến Thiên Đạo giải thoát.Đại Đạo Tam Kỳ lấy Nho tông làm căn bản chuyển thế.Chuyển thế có ý nghĩa chuyển từ bỉ cực đến thái bình, từ xã hội hỗn loạn,suy đồi đạo đức sang một thế giới trật tự an lạc, công bằng thạnh trị.

      Mang vai trò chuyển thế,Nho Giáo có sứ mạng giúp con người thực hiện Nhơn Đạo, lấy tu thân sửa mình là noi theo Ngũ thường xử thế giữa người với người.Ngũ thường là 5 đức tính hằng có sẵn của con người " Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín., thực hành được 5 điều này là sửa tâm cho tốt đẹp đến gần Thiên Lý là đạo Trời.Đó là sự thăng hoa của tính nhân bản trong sự tương giao với xã hội.

 

       * NHÂN: Thể hiện qua cách sống tương giao người với vạn linh, bằng tình thương, biết đùm bọc khi hoạn nạn,chia sớt mà không vị kỷ chính là trách nhiệm của mỗi người trong xã hội qua tính lương thiện, độ lượng vị tha phát xuất từ lương tâm mà không tính toán.

Chữ Nhân còn là ý nghĩa làm cho xã hội được vẹn toàn hạnh phúc.

       * NGHĨA: Là lẽ phải vì lợi ích chung của xã hội, vì lẽ công bình chính trực.

     " Hễ biết nghĩa thọ ơn chẳng bội

Giúp cho người chớ vội khoe ra..."

     hoặc " Ơn trợ giúp khá lo đền báo

        Giữ vẹn tròn nghĩa đạo với đời...."

        ( Kinh sám hối của Cao Đài).

Ngoài ra vì nghĩa vụ với đất nước, tổ tiên, ơn tấc đất ngọn rau, núi sông phải đền đáp,con người phải gánh lấy trách nhiệm, gạt bỏ tính toán vị kỷ.Nghĩa vụ này phải báo đáp theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc.

     " Làm người nhơn nghĩa giữ tròn

Muôn năm bóng khuất tiếng còn bay xa..."

     ..( Kinh sám hối của Cao Đài).

      * LỄ: Trong Nho Giáo chữ lễ thực hiện trong tập quán lễ nghi.Lễ bao gồm những phép tắc xử thế phù hợp với lòng người, thuận theo chữ Hòa trong trật tự của Trời, đến chúng ta là những trật tự cao thấp, thứ bậc từ gia đình đến ngoài xã hội.Có thứ bậc để tạo ra lễ nghi mà vẫn giữ lấy phẩm giá của người.Trên lấy lễ đãi người dưới, kẻ dưới dùng lễ để tôn kính cái lễ của người trên mà tạo thành hoà ái.Thực hành lễ để tu dưỡng tánh tình khiêm cung, lễ để phân định phải, trái, trật tự trên dưới phân minh thích hợp,nhờ lễ người ta phân biệt được kẻ nhỏ người lớn có quy định đối xử khác nhau do đó không có hiềm nghịch khích bác lẫn nhau.Và cũng nhờ lễ mới định được chính danh.

  Lấy lễ để kềm chế lòng dục. Con người thường bị dục vọng lôi kéo, nếu không có lễ để chế giảm thì dục vọng làm cho người hư hỏng, lễ là để ngăn ngừa sự việc tội lỗi để không xảy ra. Còn luật là pháp luật để trừng trị tội lỗi đã xảy ra rồi.Lễ chú trọng về mặt giáo hoá hướng con người đến việc lành, thiện theo lương tâm, dạy người ta việc gì nên làm và việc gì không nên làm.Còn pháp luật để trừng trị.Nếu không có lễ thì cả xã hội mãi chạy theo trừng phạt mà không giáo dục thì xã hội tất loạn, không thể có một xã hội thái bình an lạc được.

     * TRÍ: Trong Nho Giáo chữ trí là sự học hỏi để trí tuệ thông suốt biết phân biệt chánh, tà, phải, quấy.Học cho đến tận cùng lý, tìm được lẽ nhất quán của Trời. Gọi là học để tự chứng tự nghiệm nghĩa là biết được Thiên Lý.

Trí trong Nho Giáo là dùng sự hiểu biết của mình để tu thân hoàn thiện " khắc kỷ phục lễ"và đem sự biết của mình truyền lại cho người.Đức Khổng Tử cả đời theo đuổi sự học và dạy học và người đời sau gọi Ngài là " Vạn thế sư biểu".

      Tìm trong Tứ thư,Ngũ Kinh của Nho Giáo không thấy Đức Khổng Tử hoặc các bậc Nho gia nhắc đến Niết bàn hay Trí Huệ Bát Nhã, nhưng lại nhấn mạnh đến vấn đề tu thân để trở nên người quân tử,hiền nhơn.Không phải tất cả học Nho đều trở thành nhà cai trị lỗi lạc " tề gia, trị quốc, bình thiên hạ" nhưng cốt lõi để sửa mình trở nên hiền nhơn, mọi người đều trở nên hiền nhơn, thánh hiền thì xã hội không loạn lạc, thái hòa an vui đó là bình thiên hạ.

    * TÍN: Chữ Tín rất quan trọng trong Nho Giáo. Vấn đề giao tiếp giữa người với người cần phải giữ chữ tín là tin tưởng với nhau. Tín là phép tắc tương giao để tạo cho mình một uy tín, thể hiện sự thủy chung trước sau như một, nói, làm đi đôi, còn là lòng thành thật đối với nhau. Và ngay cả giữ gìn tín với bản thân mình để trau dồi làm sáng cái đức gọi là tu đức.

      * Người tín đồ Cao Đài trước tiên cần tu dưỡng đạo đức lấy Nhơn Nghĩa Lễ Trí Tín của Nho Giáo làm căn bản noi theo sửa mình là trau tâm sửa tánh để làm tròn Nhơn Đạo.Từ Nhơn Đạo để lập đức, lập công, lập ngôn rồi từng bước đi vào đường tấn hóa để đến Thiên Đạo giải thoát.

 

        Trong giáo lý của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, Ngũ chi là Nhơn Đạo, Thần đạo, Thánh đạo, Tiên đạo và Phật đạo.. Năm bậc thang tiến hóa mà người tín đồ Cao Đài noi theo tu dưỡng cho đến lúc "phản bổn hoàn nguyên" nghĩa là hiệp nhứt với khối Đại Linh Quang của Đức CHÍ TÔN, mà con người là một Tiểu Linh Quang từ khối Đại Linh Quang, Đức CHÍ TÔN ban cho như lời Đức CHÍ TÔN đã dạy " THẦY là các con, các con là THẦY".

 

      Trong cách tu này, Đức Hộ Pháp là bậc nắm về cơ phổ độ hữu hình của Đạo Cao Đài đã từng dạy để các tín đồ thực hành từng bước đi đến giải thoát là:Tùng khổ, Cứu khổ khổ,Thọ khổ,Thắng khổ, và Giải khổ.

   Năm bước đi là 5 trình độ tấn hóa, chuyển hóa liên tục trên đường giải thoát vòng luân hồi, khỏi sự khổ đau phiền não của kiếp người để trở về hiệp nhứt với Chân Nguyên là Đại Linh Quang của Thượng Đế gọi là Thiên Đạo giải thoát.

 

      Khi bắt đầu nhập môn là người tín đồ Cao Đài từng bước một đi vào cửa Đạo. Đầu tiên theo Nhơn Đạo nghĩa là nhập thế, như lời Đức CHÍ TÔN đã dạy..."trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hể vào Đạo thì phải phế hết nhân sự, nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng có một điều rất thấp thỏi là vào một chỗ u nhàn mà ẩn thân luyện đạo. THẦY nói cho các con biết nếu công quả chưa xong thì không thể nào các con luyện thành đặng đâu mà mong.Vậy muốn đắc quả chỉ có một điều phổ độ chúng sanh mà thôi. Như không làm đặng thế này thì tìm cách khác mà làm âm chất thì cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng thể đạt được địa vị tối cao..."( TNHT, đại đàn Cầu Kho ngày 5 Mars- 1927).

 

     Từ những lời dạy Đạo buổi ban sơ đã chỉ rõ con đường Tu của người tín đồ Cao Đài là phải nhập vào trường thi công quả, là bôn ba trong cõi nhân gian cùng với nhơn sanh chịu đắng cay của kiếp người gọi là tùng khổ.

     Tùng khổ là cộng khổ với nhơn sanh để thấu hiểu và yêu thương vạn linh nhiều hơn nữa. Dùng đức Nhân trong Nhơn Đạo là nhân ái, nhân nghĩa, nhân từ, nhân nhượng, nhân hậu và nhân văn để ứng xử với đời, làm gương sáng dìu dắt nhơn sanh vào đường đạo đức gọi là Cứu khổ .

   Vào con đường lập đức cứu khổ, người tín đồ Cao Đài đã bước vào giai đoạn chuyển tiếp tấn hóa hơn, lòng bác ái chấp nhận hy sinh bản thân để gánh khổ cho đời gọi là Thọ khổ. Cảm nhận nỗi khổ của vạn linh trên thế gian, người hành giả lấy tình thương và lòng bao dung để vượt thoát ra khỏi danh lợi phù phiếm, không so đo tính toán hơn thiệt, lòng nhẹ nhàng đi vào cõi tịnh độ để thoát khổ.Một khi xa lìa bản ngã, rời bỏ tham, sân, si, làm chủ được lục dục thất tình, hành giả nhẹ nhàng bước vào con đường giải khổ cho chúng sanh như lời Đức CHÍ TÔN dạy:" THẦY lại khuyên nhủ các con rằng: THẦY đã đến chung cùng với các con, các con duy có Tu mà đắc Đạo; phải đoái lại bá thiên vạn ức nhơn sanh còn phải trầm luân nơi khổ hải chưa thoát khỏi luân hồi, để lòng từ bi mà độ rỗi...."

        ( TNHT,Q1,Mercredi,4 Aout - 1926).

               ( Mùng 5_6_Bính Dần.

 

     Lời Đức CHÍ TÔN dạy Đạo buổi đầu vẫn mãi lưu truyền để môn đệ Cao Đài ghi khắc vào tâm. Quay về tự tánh, nhìn vào tâm mình để gột rửa bợn trần, không để lục trần làm nhơ tâm trong sạch hầu tầm phương giải thoát.

      Tóm lại Vai trò của Nho Giáo trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ mà Đức CHÍ TÔN giao phó như một nền tảng vững chắc để người người bước vào giải khổ mà không sa ngã lạc lối.

Từ Nhân phẩm phải tùng khổ để vào Thần vị

Từ Thần vị phải Cứu khổ, lập đức lập công lập ngôn để vào Thánh vị.

Từ Thánh vị là phải hy sinh, có lòng bác ái, vị tha, thoát khỏi vòng danh lợi ở cõi thế gian để từng bước vào hàng Tiên vị.

Từ Tiên vị đã thoát khổ,thong thả nhìn đời thế gian là bọt nước phù du, sắc sắc không không để hành Đạo tiến hoá lên hàng Phật vị.

Từ Phật vị đã đạt Đạo rồi vẫn tiếp tục tu luyện để giải thoát gọi là giải khổ cho chúng sanh là thoát khỏi vòng luân hồi vay trả để trở về hiệp nhứt với khối Đại Linh Quang gọi là Thiên vị. Như câu dạy của Đức CHÍ TÔN " THẤY là các con, các con là THẦY".

      Qua bài viết,tiện muội mong rằng chúng ta mang tâm thái khách quan để xét Nho Giáo và từ đó chúng ta hiểu thêm về Cao Đài, một tôn giáo mới đầy tính nhân bản, nhân văn để đưa nhơn loại hưởng một thế giới an lạc, thái bình hòa ái tương thân.Một thế giới người với người đối nhau bằng tình thương yêu và công bình để tạo một cõi Thiên đàng tại thế trước khi bước vào cõi hư vô cực lạc.

 

     Pháp môn nào cũng hướng con người về điều thiện lành, và luật công bình nhân quả của Thiên điều không chừa một ai đó là Thiên Lý mà Nho Giáo thường nhắc nhở.Sự tu thân để trở về Đạo chẳng ngoài tâm và lương tâm tức là Trời.

   Mang sứ mạng tạo đời " cải dữ ra hiền", người môn đệ Cao Đài thực hiện Ngũ luân,ngũ thường trong đời sống hằng ngày để làm gương sáng trước nhơn sanh. Lấy Nho Giáo làm căn bản trong hành tàng của mình để " Hoằng khai Đại Đạo và Phổ Độ chúng sanh".

 

   Tiện muội xin kết thúc bài viết, cảm ơn Quý Hiền đã đọc một bài viết dài và khô khan, có gì thiếu sót xin lượng thứ và góp ý thêm để chúng ta cùng thực hiện " Nho tông chuyển thế" hầu sửa đổi hoàn thiện hơn trên bước đường Thiên Lý còn diệu vợi.

     " Buông trôi ví chẳng tròn Nhơn Đạo

   Còn có mong chi đến Đạo Trời! "

          ( Thi văn dạy Đạo,TNHT).

     

Kính chúc Quý Hiền được hưởng Hồng Ân của hai Đấng Trọn Lành Đại Từ Phụ và Đại Từ Mẫu.Kính thân!

                   Ngày 14_10 âl năm Nhâm Dần.

                          7-11-2022

                             Lê Thị Ngọc Vân.


 







 


 


 


Thân chuyển lại bài dịch của tác giả Xuân Hoa, chỉ còn một ngày trước khi đi vào phòng phiếu… 

“Đáng suy nghĩ 

Ngày 8 tháng 11, toàn dân Mỹ sẽ đi bầu lại Quốc Hội Lưỡng Viện Giữa Kỳ. Xin vui lòng bỏ chút thì giờ đọc bài khảo luận chính trị của tác giả Victor David Hanson có tựa đề "Mỹ: Cánh tả là nhà khoa học điên rồ - Người dân là chuột thí nghiệm tự nguyện" mới được đăng lên báo ngày Nov 2, 2022. 

Mời đọc phần Việt dịch của nhà báo Xuân Hoa ở phần trên, đối chiếu với bản nguyên tác tiếng Anh và sơ lược về tác giả Victor David Hanson ở phần dưới. 

Bài viết ví von một cách cay đắng Chính Quyền Hiện Tại đang do Đảng Dân Chủ Cai Trị, Điều Hành là những Khoa Học Gia Tàn Ác, Điên Cuồng đang ra sức thí nghiệm các phương pháp độc hại trên Người Dân Hoa Kỳ là những con chuột đáng thương chỉ biết im lặng chịu đựng !!! 

Chỉ xin đưa đề tài có tính cách thời sự nóng bỏng này lên để mời đọc giải trí mà thôi còn Sự phê phán đều tùy thuộc tất cả ở Quý Vị. 

Xin Cám ơn thật nhiều. Thân Chúc một buổi chiều Êm Đềm, Tươi Đẹp.

C. 

***

Những người thuộc Cánh Tả và Chủ Trương

Đường Lối Tranh Đấu của họ



 

Mỹ: Cánh tả là nhà khoa học điên rồ - Người dân là chuột thí nghiệm tự nguyện

Xuân Hoa • 17:20, 04/11/22

 

Khi mà cuộc bầu cử giữa kỳ đang đến gần, một cách để nhìn nhận những thảm họa hiện tại của nước Mỹ đó là: chúng ta, những người Mỹ, chính là những con chuột thí nghiệm. Kể từ năm 2021, phe cánh tả là những nhà khoa học điên rồ, háo hức tiến hành nhiều thí nghiệm cánh tả lên chúng ta.

Kết quả là thị trường nhà đất chao đảo, trên bờ sụp đổ.

Khi lãi suất tăng cao, khoản nợ quốc gia lên

đến 31 nghìn tỷ USD của chúng ta sẽ lấn át mọi thứ khác đang chờ ngân sách.

Lạm phát tính theo năm nằm ở mức 8-9%, cao hơn bất kỳ thời điểm nào trong vòng 40 năm. Giá cả thực tế của mọi thứ mà chúng ta cần cho cuộc sống - thực phẩm, nhiên liệu, chỗ ở, năng lượng - còn cao hơn nhiều so với mức giá được chính phủ công bố.

Không còn ai an toàn trước những tên côn đồ — dù là người dân đi lại trên tàu điện ngầm ở New York hay gia đình Pelosi ở Pacific Heights (California).

Theo báo cáo, nguồn cung nhiên liệu diesel của Mỹ chỉ còn đủ dùng trong 25 ngày - đây là nguồn năng lượng vận hành quốc gia chúng ta. Trong khi đó, chúng ta tiếp tục tiêu hao dầu trong Kho Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược - một mặt hàng mà nước Mỹ có rất nhiều nhưng từ chối sản xuất.

Chúng ta chưa bao giờ khắc phục được cuộc khủng hoảng chuỗi cung ứng từ năm ngoái và do đó vẫn phải đối mặt với tình trạng thiếu những mặt hàng tiêu dùng chủ chốt.

Tỷ lệ tham gia lao động đang ở mức thấp nhất mọi thời đại — nguyên nhân đến từ các khoản trợ cấp COVID béo bở từ chính phủ, lời kêu gọi khẩn cấp về việc phải ở nhà sau phong tỏa, nỗi sợ hãi về COVID và hàng triệu người lao động mắc các triệu chứng hậu COVID.

Lầu Năm Góc thời hậu Kabul (Afghanistan) giữ im lặng khi kho vũ khí quan trọng của họ đang cạn kiệt. Chúng ta đã gửi lượng pháo, tên lửa chống tăng và Hệ thống Tên lửa Pháo binh Cơ động Cao (HIMARS) trị giá hàng tỷ USD đến Ukraine mà không quan tâm đến việc bổ sung kho vũ khí của chính mình. Tỷ lệ tuyển dụng của quân đội giảm 50% trong năm nay.

Lực lượng Hải quân của chúng ta đang ‘thoái hóa’ khi Trung Quốc lại đang mở rộng hạm đội của họ với kỳ vọng sẽ tiếp quản Đài Loan.

Khi chúng ta tìm đến Tổng thống để có lời giải thích cho những thí nghiệm điên rồ này, chúng ta không nhận được gì cả. Trong vài tuần gần đây, Tổng thống Joe Biden đã nói dối rằng giá xăng là 5 USD/gallon vào thời điểm ông ấy nhậm chức - trong khi trên thực tế nó chỉ là một nửa con số đó.

Ông Biden đã dối trá khi thề thốt rằng kế hoạch xóa nợ cho sinh viên của ông đã được thông qua tại Quốc hội. Thực tế, ông ấy chỉ đơn giản là đặt bút ký một lệnh hành pháp để xóa bỏ khoản nợ lên đến nửa nghìn tỷ USD, hoàn toàn bỏ qua Quốc hội.

Phó Tổng thống Kamala Harris là người cai quản biên giới của chúng ta, nhưng bà ấy đã né tránh vấn đề biên giới phía nam như né tránh bệnh dịch.

Khi đất nước dần cạn kiệt nguồn dự trữ xăng dầu, bà ấy lại nghĩ về "những giải pháp" như là chuyển đổi đội xe buýt học đường trên toàn quốc sang xe chạy bằng pin.

Trong một lần hiếm hoi ra nước ngoài, Harris không biết tên chính thức của Bắc Triều Tiên là gì, chỉ biết rằng nước này được cho là một trong những đồng minh trung thành nhất của Mỹ (?!).

Né tránh nhắc về những thí nghiệm thất bại

 

Chúng ta đang hướng tới một cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ mang tính quyết định. Thật kỳ lạ là các kiến trúc sư cực tả trong 2 năm qua không đưa ra lời bảo vệ nào cho các chương trình thất bại của họ, cũng như không có ý định thay đổi chúng.

Không có ứng cử viên quốc hội nào của Đảng Dân chủ khoe khoang về 3 triệu người đã vượt biên trái phép.

Không ai khoe khoang rằng họ đã giúp hủy bỏ các đường ống dẫn dầu chủ chốt, bóp nghẹt hoạt động thuê đất liên bang để khai thác khí đốt và dầu, đồng thời đình chỉ quyền khoan tại Khu bảo tồn Động vật Hoang dã Quốc gia Bắc Cực. Không ai nhận trách nhiệm cho việc kìm hãm và loại bỏ các khoản đầu tư vào nhiên liệu hóa thạch.

Không ai khoe mẽ về chính sách không cần tiền bảo lãnh tại ngoại (no-bail) và chính sách giảm nguồn tiền cấp cho lực lượng cảnh sát (defund-the-police) của các công tố viên và thị trưởng cánh tả tại các thành phố lớn - những người đã góp phần làm tăng tỷ lệ tội phạm.

Không ai dám lên tiếng khẳng định rằng tỷ lệ lạm phát 8-9% hàng năm sẽ giúp ngày càng nhiều người Mỹ giàu có hơn.

Điều lạ lùng hơn là không có ứng cử viên Đảng Dân chủ nào, và chắc chắn không phải là ông Biden, đề nghị thay đổi những chính sách độc hại này.

Nếu họ không lên tiếng bảo vệ những gì họ đã làm, họ rõ ràng cũng sẽ không hoàn tác, vãn hồi những gì họ đã thúc đẩy.

Không một ứng cử viên nào của Đảng Dân chủ muốn xây một bức tường biên giới mới. Không có ứng cử viên nào của Hạ viện yêu cầu hoàn thành đường ống Keystone. Không có ứng cử viên Thượng viện nào kêu gọi kỷ luật tài khóa để giảm lạm phát.

Thay vào đó, họ chỉ giữ im lặng về những vấn đề kể trên.

Ông Biden lẩm bẩm nói dối về MAGA.

Ứng cử viên cho các vị trí tại tiểu bang và liên bang hoặc né tránh hoặc trì hoãn các cuộc tranh luận với các đối thủ Đảng Cộng hòa với hy vọng những cuộc tranh luận đó sẽ trở nên không còn cần thiết vì hàng triệu phiếu bầu qua thư đã được gửi đi.

Hiếm có trường hợp nào cử tri lại khiến đất nước của họ dựa vào những người cấp tiến, những người theo chủ nghĩa xã hội và những người theo chủ nghĩa hư vô.

Nhưng chúng ta đã làm như thế vào năm 2020.

Ngay khi phe cánh tả nắm quyền Tổng thống, Hạ viện và Thượng viện, họ đã tiến hành nhiều thí nghiệm chết người lên người dân Mỹ - những con chuột bạch của họ.

Chúng đã thất bại - và chúng gần như đã phá hủy chúng ta cùng đất nước của chúng ta.

Vậy mà, vào tháng 11, cánh tả đang đòi hỏi có được nhiều thời gian hơn để thử nghiệm nhiều hơn lên nhiều người chúng ta hơn nữa. Nhưng chính xác thì họ sẽ làm gì?

Thông qua nhiều luật về không cần tiền bảo lãnh tại ngoại, thúc đẩy chiến dịch hạ bệ cảnh sát? Làm cho nhà giam và nhà tù trống trải hơn?

Phá hủy nhiều hơn những gì còn lại của biên giới phía nam?

Để đàn ông chuyển giới thành phụ nữ áp đảo phụ nữ trong thể thao?

In nhiều tiền hơn?

Cắt giảm nhiều hơn các hợp đồng thuê đất liên bang trong khai thác dầu và khí đốt, hủy bỏ các đường ống dẫn năng lượng?

Rõ ràng, điều duy nhất có thể ngăn chặn cuộc thử nghiệm điên cuồng của họ là họ không còn chúng ta nữa - những người dân từng tự nguyện trở thành chuột thí nghiệm của họ.

Bài viết chỉ phản ánh quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của NTDVN.

Xuân Hoa

(Dịch Theo bài viết của  Victor Davis Hanson)

Victor Davis Hanson là thành viên xuất sắc của Trung tâm vì sự vĩ đại của Mỹ và là thành viên cấp cao của Martin và Illie Anderson tại Viện Hoover của Đại học Stanford. Ông là một nhà sử

học quân sự người Mỹ, chuyên mục, một cựu giáo sư kinh điển và học giả về chiến

tranh cổ đại. Ông là giáo sư

thỉnh giảng tại Cao đẳng Hillsdale từ năm 2004. Hanson đã được Tổng thống

George W. Bush trao tặng Huân chương Nhân văn Quốc gia vào năm 2007. Hanson cũng là một

nông dân (trồng nho nho khô trong một trang trại gia đình ở Selma, California)

và là một nhà phê bình các xu hướng xã hội liên quan đến nông nghiệp và chủ

nghĩa trọng nông. Ông là tác giả gần

đây nhất của The Second World Wars: How the First Global Conflict Was Fought

and Won, The Case for Trump and The Dying Citizen mới phát hành.

***

 

AMERICAN GREATNESS

ELECTIONS

 

The Left Were the Mad Scientists, We Were Their

Lab Rats

 

Once the Left took the presidency, the House, and Senate, they tried a deadly experiment on the American people.

By Victor Davis Hanson

 

November 2, 2022

As the midterms approach, one way of looking at America’s current disaster is that we, the American people, were lab rats. And since 2021, the Left were the mad scientists, eager to try out their crackpot leftist experiments on us. 

The result is that the housing market is tottering on the verge of collapse. 

As interest rates soar, our $31 trillion national debt crowds out everything else in the budget. 

Inflation roars at a rate of 8-9 percent per annum, higher than at any time in 40 years. Yet the prices of the stuff of life—food, fuel, shelter, energy—are far steeper still than the official rate. 

No one is safe from thugs anymore—whether a commuter on a New York subway or the Pelosis in Pacific Heights. 

The country reportedly has a 25-day supply of diesel fuel—the energy source that runs the nation. Meanwhile, we keep draining the Strategic Petroleum Reserve of oil—a commodity we have in abundance but refuse to produce fully. 

We never fixed the supply-chain crisis of last year, and so still face shortages of key consumer goods. 

The labor participation rate is at an all-time low—given fat government COVID subsidies, the Siren-song appeal of staying home after the lockdowns, fear of COVID, and millions of workers with long COVID. 

The post-Kabul Pentagon is quiet about the depletion of its critical stocks of weaponry. We have sent billions of dollars’ worth in howitzer shells, javelin missiles, and Hilmar rocket launchers to Ukraine without replenishing our own arsenals. The Army’s recruitment rate is off 50 percent this year. 

Our broken Navy is ossifying as China expands its fleet in expectation of absorbing Taiwan. 

When we look to the president for an accounting for these madcap experiments, we get nothing. In the last few weeks, Joe Biden has lied that gas was $5 a gallon when he took office when it was half that. 

He falsely swears that he passed his student-loan amnesty plan by one or two votes when he simply signed away a half-trillion dollars in debt by an executive order and bypassed Congress. 

Kamala Harris is our border czar but she avoids the nonexistent southern border like the plague. 

As the country depletes its petroleum reserves, she gushes about “solutions” like transforming the nation’s school bus fleet to battery power. 

On the rare occasion she is allowed abroad, Harris has no idea what North Korea’s official name is—only that it is supposedly one of America’s staunchest allies. 

We are now headed for a decisive midterm election. Strangely the hard-left architects of the last two years neither offer a defense of their failing agendas, nor agree to change them. 

No Democratic congressional candidates brag about the 3 million people who illegally crossed an open border. 

None boast that they helped cancel key pipelines, reduced federal leasing of gas and oil, and shut down the Arctic National Wildlife Refuge. None take credit for hammering investments in fossil fuels. 

None preen over the no-bail and defund-the-police p0licies of left-wing, big-city prosecutors and mayors who have spiked crime. 

None insist that an annual 8-9 percent inflation rate is a desirable spreading of the wealth. 

And yet odder still, no Democratic candidate, state or national—and most certainly not Joe Biden—offers to alter these toxic policies. 

If they won’t defend what they have done, they apparently will not undo what they have wrought either. 

No Democratic gubernatorial candidate wants one foot built of a new border wall. No House candidate demands that the Keystone pipeline be finished. No senatorial candidate calls for fiscal discipline to lower inflation. 

Instead, they stay mute. 

Biden mutters lies about MAGA extremists under every bed while daily offering yet another made-up tidbit of his fantasy autobiography.

 State and national candidates either avoid debates with their Republican opponents or delay them in hopes they will become irrelevant since millions of mail-in ballots are already cast. 

Rarely have voters turned over their country to radicals, socialists, and nihilists. 

We did in 2020. 

And once the Left took the presidency, the House, and Senate, they tried a deadly experiment on us the American people, their veritable lab rats. 

It failed—and has now nearly destroyed us along with the country. 

Yet in November the Left apparently demands more time for more experimentation on more of us. But to do what exactly? 

Pass more no bail laws and promote more defunding of the police? Make the jails and prisons emptier? 

More destruction of what’s left of the southern border? 

More biological men overpowering women in sports? 

More printing of money?

More cutting back on federal gas and oil leases and canceling pipelines? 

Apparently, the only thing that will stop their mad experimentation is that they have run out of us—their once willing lab rats. 

 About Victor Davis Hanson 

Victor Davis Hanson is a distinguished fellow of the Center for American Greatness and the Martin and Illie Anderson Senior Fellow at Stanford University’s Hoover Institution. He is an American military historian, columnist, a former classics professor, and scholar of ancient warfare. He has been a visiting professor at Hillsdale College since 2004. Hanson was awarded the National Humanities Medal in 2007 by President George W. Bush. Hanson is also a farmer (growing raisin grapes on a family farm in Selma, California) and a critic of social trends related to farming and agrarianism. He is the author most recently of The Second World Wars: How the First Global Conflict Was Fought and Won, The Case for Trump and the newly


Sunday, November 6, 2022

 

COP27 lần đầu tiên đưa vấn đề bồi thường khí hậu vào 

chương trình nghị sự



06/11/2022

Reuters

Ông Sameh Shoukry (trái), chủ tịch hội nghị COP27, phát biểu khai mạc hôm 6/11/2022 ở Sharm el-Sheikh, Ai Cập.

Các đại biểu tại hội nghị thượng đỉnh về khí hậu COP27 của Liên Hiệp Quốc ở Ai Cập nhất trí thảo luận về việc liệu các nước giàu có cần phải bồi thường hay không cho các nước nghèo dễ bị tổn thương nhất bởi biến đổi khí hậu khi họ phải chịu những thiệt hại, mất mát.

Chủ tịch COP27 Sameh Shoukry phát biểu trong phiên khai mạc toàn thể: "Điều này lần đầu tiên tạo ra một không gian ổn định về định chế trong chương trình nghị sự chính thức của COP và Thỏa thuận Paris để thảo luận vấn đề cấp bách là thu xếp kinh phí cần thiết để giải quyết những vấn đề hiện còn bị bỏ trống, ứng phó với mất mát và thiệt hại".

Mục này đã được chấp nhận đưa vào chương trình nghị sự ở Sharm el-Sheikh, Ai Cập, vào Chủ nhật 6/11, khi các nhà lãnh đạo thế giới đến tham dự các cuộc đàm phán dự kiến kéo dài đến ngày 18/11.

Có dự báo là phần lớn căng thẳng tại COP27 sẽ liên quan đến các mất mát và thiệt hại – bàn về việc các quốc gia giàu có cung cấp ngân quỹ cho các quốc gia có thu nhập thấp dễ bị tổn thương, là những nước chỉ chịu trách nhiệm một phần nhỏ về sự phát thải làm địa cầu ấm lên.

Tại COP26 năm ngoái ở Glasgow, các quốc gia có thu nhập cao đã ngăn chặn một đề xuất về việc lập một cơ quan tài trợ cho công tác khắc phục các mất mát và thiệt hại, thay vào đó, họ ủng hộ một cuộc đối thoại mới kéo dài 3 năm để thảo luận về việc tài trợ.

Các cuộc thảo luận về mất mát và thiệt hại hiện nay trong chương trình nghị sự tại COP27 sẽ không liên quan đến trách nhiệm pháp lý hoặc bồi thường ràng buộc, nhưng việc này nhằm dẫn đến một quyết định dứt khoát "không muộn hơn năm 2024", ông Shoukry nói.

Ông nói thêm: “Việc đưa vào chương trình nghị sự này phản ánh tinh thần đoàn kết với các nạn nhân của thảm họa khí hậu”.

 

Làm thế nào để lật đổ độc tài

 

Cuộc chiến đấu dành lại chủ quyền quốc gia ngày hôm nay đã chuyển dạng thành một hình thức khác. Sẽ không còn là một cuộc chiến nặng về quân sự, mà sẽ là một hình thái hoàn toàn khác hẳn, một cuộc chiến sẽ không còn tiếng súng. Do đó, trong trường hợp Việt Nam dưới chế độ độc tài đảng trị, những người con Việt cần có một loại vũ khí khác để  lật đổ CSBV.

 Vũ khí ấy là gì? 

Xin thưa, vũ khí đó là: Sự nhận diện ĐCSBV là bọn phản quốc, bán nước, là tập đoàn tội đồ của dân tộc và kết cuộc của sự suy nghĩ đó là hành động bất tuân dân sự, bất hợp tác với giặc ngoại lẩn nội thù được thể hiện doi 100 triệu người con Việt như một là đoàn kết quyết chí hành động. 

Bất tuân dân sự là gì?

 


Theo định nghĩa thông thường, Bất tuân (Disobedience) là sự từ chối hay phủ nhận, hay không vâng lời (một mệnh lệnh nào đó). Còn Bất tuân dân sự - Civil disobedience là từ chối tuân thủ các luật lệ do chính phủ áp đặt và gián tiếp buộc họ phải làm hoặc thay đổi (một chính sách hay luật lệ gì đó). Một thí dụ cụ thể trong đại học là Hội sinh viên của trường có thể thực hiện bất tuân dân sự để gây áp lực với Hội đồng Khoa để đòi thay đổi học phí hay chính sách thi cử v.v… 

Và người hệ thống hóa chính sách bất bạo động chính là Gene Sharp 






Gene Sharp (21/1/1928 - 2018) là người sáng lập Viện Albert Einstein, một tổ chức phi lợi nhuận chuyên nghiên cứu hành động bất bạo động và là giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Massachusetts Dartmouth. Ông được biết đến với nhiều bài viết về cuộc đấu tranh bất bạo động, đã ảnh hưởng đến rất nhiều phong trào phản kháng của chính phủ trên toàn thế giới. Các nguồn tin không chính thức cho rằng Sharp đã được đề cử giải Nobel Hoà bình năm 2015 và trước đó đã được đề cử ba lần trong năm 2009, 2012 và 2013. Năm 2011, ông được trao Giải thưởng Giáo dục Hòa bình El-Hibri (El-Hibri Peace Education). Năm 2012, ông được nhận giải Right Livelihood Award, cũng như giải thưởng về “Dân chủ xuất sắc Trọn đời” (Distinguished Lifetime Democracy Award). 

Ông đã soạn thảo và hệ thống hóa cung cách bất bạo động bằng cách tiếp cận các cuộc kháng chiến dân sự bất bạo động dựa trên các bài học của Gandhi, Luther King, Havel và nhiều người khác. Lý thuyết về quyền lực của Sharp nhấn mạnh rằng chủ nghĩa độc đoán đặt căn bản trên sự vâng lời của dân chúng và sự hợp tác của các cá nhân với những người cầm quyền. Quan niệm rốt ráo của ông là sự chống đối bất bạo động có thể lật đổ quyền lực chính trị và tinh thần của một chế độ độc tài.

Bản tóm lược của ông về 198 Phương pháp Hành động Bất bạo động - Nonviolent Action trình bày một loạt các kỹ thuật:

 

         Tẩy chay, đình công, tọa kháng (sit-ins);

         Ngăn chặn và làm chậm lại (blockades and slowdowns);

         Phân phối tờ rơi (leaflets) và các buổi nói   chuyện công cộng.

 

Tất cả ba điều trên, bất cứ một công dân nào cũng có thể dùng để từ chối một quyền lực bất hợp pháp của chế độ độc tài. Một khi kết hợp được với các hình thức phản kháng truyền thống nói trên người dân có thể gây ra áp lực to lớn cho các nhà độc tài tùy theo từng giai đoạn.

 

Một khi nhận thức về tính bất khả chiến bại của chính sách bất bạo động qua hình thức “chấm dứt sự vâng lời” (đối với chế độ CSBV), sẽ đưa tới sự tan rã của chế độ một cách nhanh chóng.

198 Phương cách Bất tuân của Gene Sharp 


Ông đã phân chia nhiều loại bất tuân, trong đó từ phương cách 193 đến 198 được Ông xếp vào loại “Can thiệp chính trị” - Political intervention như sau: 

·       193. Sự quá tải của các hệ thống hành chính;

·       194. Tiết lộ danh tính của các điệp viên bí mật;

·       195. Tìm cách giam cầm các nhà độc tài (seeking imprisonment);

·       196. Sự bất tuân dân sự;

·       197. Làm việc mà không cần cộng tác với chính quyền độc tài;

·       198. Thiết lập Chủ quyền kép (Dual sovereignty) và thành lập Chính phủ Song hành.          

Không còn nghi ngờ gì nữa, vẫn còn một số lượng lớn các phương pháp bổ túc đã được xử dụng nhưng chưa được phân loại, và sẽ có nhiều phương pháp bổ túc khác sẽ được khơi sáng trong tương lai có đặc điểm của ba loại phương pháp: 

a-    Phản đối bất bạo động và thuyết phục;

b-    Bất hợp tác và

c-    Can thiệp bất bạo động (non-violent protest and persuasion, non-cooperation and non-violent intervention). 

Tại sao người dân vâng lời



 

Sharp đưa ra bảy (7) lý do khiến cho người dân “phải” nghe lời: 

·       Thói quen: Theo thói quen, đó là lý do chính khiến mọi người không đặt câu hỏi của “thượng cấp” muốn họ làm. Sự vâng lời (theo thói quen) đã được nhen nhúm trong hầu hết các nền văn hoá (nhứt là văn hóa Việt Nam);

·       Nỗi sợ hãi bị trừng phạt: Đó là nỗi sợ hãi của các hình thức trừng phạt, chứ không phải chính sự hình phạt; điều đó có hiệu quả nhất trong việc áp đặt sự vâng lời;

·       Nghĩa vụ đạo đức: "Sự hạn chế nội lực" (inner constraining power) là sản phẩm của chương trình văn hoá và giáo dục nhồi sọ có chủ ý do chính quyền độc tài qua tôn giáo và truyền thông theo chế độ;

·       Lợi ích cá nhân: Khả năng có được lợi ích về uy tín và tài chánh được nâng cao, có thể thu hút nhiều người tuân theo để hưởng lợi ích kể trên;

·       Nhận diện tâm lý với người cai trị: Mọi người có thể cảm thấy có mối liên hệ cảm tính và có cảm tình với người lãnh đạo hoặc hệ thống lãnh đạo. Các biểu hiện phổ biến nhất của điều này là cung cách biện minh bằng lòng yêu nước và chủ nghĩa dân tộc;

·       Các trí não không ý thức: Mọi người thường tuân theo lệnh mà không có ý thức để đặt câu hỏi về tính hợp pháp của một chính thể độc tài;

·       Sự vắng bóng của niềm tự tin: Một số người thích “chuyển” sự kiểm soát cuộc sống của họ cho lớp cầm quyền, vì họ không đủ tự tin để tự quyết định. 



Nhờ áp dụng một số phương pháp nầy, hai nhà giáo Srdja Popovic và Slobodan Djinovic, lãnh đạo Otpor, một phong trào học sinh ở Serbia đã từng nổi lên để lật đổ Tổng thống độc tài Slobodan Milosevic năm 2000. Sau đó, họ giúp đỡ các phong trào dân chủ thành công ở Gruzia và Ukraine. Tiếp theo, hai người thành lập Trung tâm Ứng dụng Chính sách và Hành động Bất bạo động - Center for Applied Nonviolent Action and Strategies – Canvas, và đã đi khắp thế giới, đào tạo các nhà hoạt động dân chủ từ 46 quốc gia theo phương pháp của Otpor.




 


Hai nhà giáo Serbia trên bắt đầu với những khái niệm của học giả người Mỹ Gene Sharp về phong trào bất bạo động. Nhưng họ đã tinh chế và thêm vào những ý tưởng khác. Popovic kể lại sách lược của Canvas và cách mọi người xử dụng chúng như thế nào trong một cuốn sách mới “Bản Thiết kế cho Cách mạng” - Blueprint for Revolution. Có tất cả tám (8) Huyền thoại:

·       Bất bạo động là đồng nghĩa với tính thụ động. Không đúng. Cuộc đấu tranh bất bạo động là một sách lược buộc một nhà độc tài phải trả lại (cede) quyền lực bằng cách tách rời ông ta rời khỏi các tay chân trụ cột của ông ta;

·       Những phong trào bất bạo động thành công nhất nảy sinh và tiến triển từ sự tự phát. Không đúng. Sự chiến đấu bất bạo động là một cuộc vận động chiến lược để ép nhà độc tài phải rời khỏi quyền lực;

·       Chiến thuật chính của đấu tranh bất bạo động là tập trung nhiều người. Ý tưởng này phổ biến rộng rãi vì những cuộc biểu tình lớn giống như đầu của tảng băng trôi và điều quan trọng duy nhất là có thể nhìn thấy tảng băng từ xa;

·       Bất bạo động có thể là hình thức đạo đức cao, nhưng áp dụng hình thức nầy sẽ vô ích đối với một nhà độc tài dã man. Bất bạo động không chỉ là sự lựa chọn đạo đức; nhưng nó luôn luôn là sự lựa chọn có chiến lược;

·       Chính trị là chuyện kinh doanh nghiêm chỉnh.Theo triết gia James P. Sullivan, tiếng cười mạnh hơn 10 lần so với tiếng la hét. Không có gì phá vỡ sự sợ hãi của mọi người bằng cách nhạo báng lãnh đạo độc tài;

·       Bạn khuyến khích mọi người bằng cách vạch trần các vi phạm nhân quyền. Hầu hết mọi người không quan tâm đến nhân quyền. Người dân quan tâm và ủng hộ một người/phe đối lập với một tầm nhìn về tương lai với hứa hẹn là sẽ làm cho cuộc sống của họ tốt hơn và có nhiều phúc lợi hơn nhà cầm quyền hiện có;

·       Các phong trào bất bạo động đòi hỏi những nhà lãnh đạo có sức thu hút và có cách thức nói chuyện gây hứng khởi cho người nghe;

·       Xem cảnh sát, lực lượng an ninh và các nhóm lợi ích, đồng minh của nhà độc tài là kẻ thù. Có thể, nhưng đừng đẩy tất cả nhân sự trong những nhóm vào chân tường mà có thể đối xử trong chừng mực nào đó với những người “cảnh tỉnh”.

 

Trên đây là 8 bổ túc trong cuộc tranh đấu bất bạo động nằm trong chiêu thức 196 của Gene Sharp qua chiến lược “Bất tuân dân sự”. Các bổ túc nầy góp phần xóa tan bảy yếu tố khiến cho người dân bắt buộc phải “vâng lời” sau một thời gian dài bị sự áp đặt, kềm kẹp, đàn áp không khoan nhượng của độc tài.

 

Việt Nam, với CSBV và qua cơ chế chuyên chính vô sản, đã hội tụ đủ 7 yếu tố “vâng lời” từ đó biến cải người dân phải tùng phục…vô điều kiện. Vì vậy, người dân trong và ngoài nước cần phải chiêm nghiệm, động não nhiều hơn 8 huyền thoại kể trên để có thể xóa tan bức màn “vô minh” tức bảy (7) yếu tố vâng lời mà CSBV áp đặt lên mọi người dân miền Nam trong suốt hơn 47 năm qua.

 

Bạn còn chần chờ gì nữa mà không áp dụng để xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của Cộng sản Bắc Việt.

 

Mai Thanh Truyết

Trích và nhuận sắc từ Tài liệu học tập của Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng - 2022