Sunday, April 24, 2022

 

Đôi Lời Nhắn Gởi


Phương châm hành động:

"Agir en homme de Pensée

et Penser en homme d'Action"

Henri Bergson

Hành động như tri giả,

Suy nghĩ như hành giả

 

 

Hôm nay ngày 25/4, chỉ còn năm (5) ngày nữa là ngày đau thương của dân tộc. Làm sao quên được Ngày Quốc Hận. Nguyên nhân xa gần gì cũng trụ ở các Thái thú biết nói tiếng Việt là CSBV và Trung Cộng. Xin lập lại. Xin nhắc nhở Bà Con ngàn lần là sẽ không bao giờ quên. Chúng tôi nghĩ là cả dân tộc Việt Nam chúng ta không những chỉ nhắc tới ngày 30/4 như ngày quốc hận của người dân Miền Nam, mà còn đừng quên phải:

 

* Nhắc tới những ngày giỗ của hằng triệu nông dân, trí thức, thương gia Miền Bắc đã chết âm thầm và nhục nhã trong mấy năm bị đấu tố;

* Phải nhắc tới cái chết của hằng mấy triệu quân dân của cả hai Miền Nam Bắc, nạn nhân của cuộc chiến tương tàn do Hồ chí Minh và đồng bọn tạo dựng ra từ 1945, theo lệnh của Liên Sô, Trung Cộng, và cộng sản Quốc Tế Đệ Tam.

* Phải nhắc tới trên 800,000 vong linh bơ vơ lạnh lẽo trên rừng hay dưới biển chưa siêu thoát được, trên đường vượt biên vượt biển liều chết chạy trốn bọn Việt cộng, đi tìm tự do.

* Chúng ta phải nhắc hết tội ác của Hồ chí Minh và cộng sản Việt Nam ít nhất từ năm 1945 cho đến ngày hôm nay, để chúng ta cùng chuyển ngày 30/4 thành một ngày Quốc Hậnchung của cả dân tộc, từ đó biến thành một "ngày Quật Khởi" của toàn dân cùng đứng lên đập tan chế độ cộng sản, để mau chóng mang lại cho đồng bào đầy đủ Tự Do

Hạnh Phúc thực sự và Ấm No Thịnh Vượng cho cả quốc gia Việt Nam.

 

Ngày nào còn bóng dáng của một tên cộng sản trên đất nước nầy, ngày đó vẫn còn lảng

vảng hồn ma Hồ Tặc với hai bàn tay dính đầy máu tươi của đồng bào. Ngày đó dân Việt

vẫn còn đói nghèo, dốt nát bịnh tật triền miên, và ngày đó đất nước Việt Nam vẫn còn mãi mãi lạc hậu trong thời kỳ đồ đá, mặc dầu thế giới đã bước qua thiên niên kỷ mới rồi!”

 

Cùng Tuổi trẻ Việt Nam,

 

Trên đây là những lời trối trăn của một người con Việt miền Nam. Chúng ta cần ghi nhớ như một lời nguyền! Tiếp  theo người viết xin chia xẻ cùng Bà Con vài lời nhắn gửi đến Tuổi Trẻ Việt Nam với trên 60% tống dân số là những người sinh sau ngày 30/4/1975…

 

Đôi Lời Nhắn Gởi

Nhìn lại bối cảnh Việt Nam đang đi vào thiên kỷ thứ ba, chúng ta thấy rằng mặc dù có nhiều cố gắng trong việc giải quyết một số vấn đề kinh tế của đất nước, thí dụ như nạn lạm phát được kiểm soát tương đối chặt chẽ và việc chuyển hướng mở cửa giao dịch với thế giới bên ngoài làm cho Việt Nam không còn bị cô lập như trước kia nữa.

 

Tuy nhiên, Việt Nam vẫn còn lúng túng trong những toan tính giải quyết nạn nghèo đói của dân, trì trệ của nền kinh tế quốc gia cùng lúc với những nhu cầu xây dựng hạ tầng cơ sở, an sinh xã hội, giáo dục, bảo vệ tài nguyên và môi sinh của đất nước. Trong bối cảnh đó, Việt Nam hiện đang đứng trước hai nhu cầu đối nghịch nhưng vô  cùng cấp bách: Nhu cầu phát triển công nghệ sản xuất để sinh tồn và nhu cầu giải quyết các phế phẩm để giữ sạch và làm sạch môi trường do chính phát triển và do dân số gia tăng gây ra. (Nhu cầu giải quyết gia tăng dân số quá nhanh hay hạn chế sinh sản là một vấn đề bức thiết cần được lưu tâm và giải quyết ưu tiên nhưng không nằm trong phạm vi bài tham luận nầy).

 

Vấn đề là làm thế nào để có một cân bằng hài hòa cho hai nhu cầu phát triển và bảo vệ môi trường để từ đó hội nhập vào tiến trình phát triển tòan cầu ;

 

• Nếu đặt trọng tâm vào nhu cầu phát triển và coi nhẹ nhu cầu giải quyết môi trường sẽ là một đại nạn cho Việt Nam trong một tương lai rất gần. Và nếu làm như thế, thế hệ hôm nay không những làm cạn kiệt tài nguyên của đất nước mà còn hủy hoại môi trường sống của thế hệ tương lai.

• Nếu trái lại, đặt ưu tiên hàng đầu cho việc bảo vệ môi sinh và làm chậm mức phát triển thì sẽ không đáp ứng được nhu cầu tiêu dùng của người dân và đất nước sẽ chìm đắm trong nghèo đói lạc hậu.

 

Những nhà dự phóng tương lai cho Việt Nam sẽ là những người thật sáng suốt, thực tâm yêu nước và có tầm nhìn nhân bản đứng trên mọi chủ thuyết và định chế chính quyền. Vì vậy, những người có trách nhiệm với Đất và Nước Việt Nam ngày hôm nay cần phải thấu hiểu và thấm nhuần một số căn bản trong việc thanh lọc nguồn ô nhiễm tại Tâm.


1-    Lòng tham: Một phương pháp đề nghị để thanh lọc những Ô Nhiễm trong tâm hồn của con người là dẹp bỏ lòng THAM của con người. Đức Phật dạy rằng THÂN, MIỆNG, Ý của con người hằng ngày thường tạo ra mười ác nghiệp:

 

• Ba nghiệp về Thân là: Sát sanh, Trộm cắp, Tà dâm;

• Bốn nghiệp về Khẩu là: Nói dối, Nói lời đâm thọc, Nói lưỡi hai chiều, Nói lời ác khẩu.

• Ba nghiệp về Ý là: Tham, Sân, Si.

 

Trong mười nghiệp trên, nghiệp THAM là một trong những nghiệp nặng, vì Tham thuộc về Ý, mà Ý luôn luôn sai sử con người tạo tác ra mọi việc. Người xưa thường nói “Túi tham không đáy”. Vì tham con người có thể làm đủ mọi việc vô lương tâm để đem đồng tiền về nhét cho đầy túi tham của mình. Nhưng vì túi tham không đáy nên có bao nhiêu nhét vào cũng không đủ.

 

Thử hỏi các nhà Đại Tư Bản: “Mỗi ngày các ông kiếm ra hằng triệu Dollars, đủ rồi, hãy ngưng đi.” Các ông ấy có ngưng không, hay kiếm được một triệu Dollars, các ông sẽ nghĩ cách làm sao mỗi ngày kiếm ra hai triệu Dollars bằng những phương pháp “Khoa Học(!)” hơn. Nhưng kiếm ra nhiều tiền để làm gì? Mỗi ngày các ông có ăn quá ba bữa cơm không? Mỗi đêm các ông có ngủ quá một chiếc giường không?

 

Những nhà nuôi súc vật để cung cấp thịt càng ngày càng chích những loại Hormone hoặc những loại thuốc kỳ quái vào cơ thể những con vật để cho nó tăng trọng nhanh. Chẳng cần biết hậu quả là những người tiêu thụ các loại thịt đó sẽ bị mang những chứng bệnh lạ lùng không thuốc chữa. Những nhà làm phim ảnh, TV cũng vậy. Hằng ngày họ đầu độc con người, thanh thiếu niên bằng những loại phim dâm ô, kinh dị, những loại phim kích động lòng ham muốn đâm chém, bắn giết, đánh đấm lẫn nhau để làm trò vui. Họ làm ô nhiễm đầu óc trẻ em bằng những phim Hoạt Hình quái dị. Hằng ngày họ càng sáng tạo ra những con vật quỹ quái, dị thường rồi cho đi giết chóc tàn phá bằng những phương pháp “khoa học”. Thử hỏi đầu óc thơ ngây, trong sạch của trẻ em hằng ngày bị ô nhiễm bởi những hình ảnh kỳ quái, những tư tưởng giết chóc như thế thì thế hệ trẻ em đó lớn

lên sẽ làm gì? Không cần đợi lớn lên, ngay bây giờ chúng ta cũng đã từng thấy những trẻ em mang súng vào trường bắn giết đồng bạn y như trên phim ảnh, trên TV. Tất cả chỉ vì lòng tham không đáy của những nhà làm phim ảnh, làm TV. Pháp sư Tịnh Không, một vị Pháp sư đạo cao đức trọng hiện ở Đài Loan, trong loạt bài giảng về kinh Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Bình Đẳng Giác Kinh, Ngài nói: Không một cường quốc nào có thể đánh bại nước Hoa Kỳ. Nước Hoa Kỳ chỉ bị đánh bại bởi TV của chính nước họ mà thôi.


2-    Biên kiến: Một nguyên nhân khác làm Ô Nhiễm tâm hồn của nhân loại là Biên Kiến. Theo Phật giáo Biên Kiến là sự chấp thủ vào một nhận thức của mình, và cho rằng chỉ có nhận thức của mình là đúng, là chân lý, còn những nhận thức của kẻ khác đều là sai lầm. Điều này chính những tín đồ của các Tôn Giáo cũng góp phần không nhỏ vào “biên kiến” ấy. Nhưng chúng ta không có quyền cho rằng chỉ có nếp sống ta mới có tính cách dân tộc, còn những tập đoàn khác là phi dân tộc, là phản động, là không yêu nước.”

 

• Đến thế kỷ thứ 21 nầy, mà còn có những người nhân danh tôn giáo mình để bắn giết những người theo Tôn Giáo khác vì cho rằng chỉ có tôn giáo mình là đúng còn những ngườì theo tôn giáo khác là tà ma ngoại đạo!

• Đến thế kỷ thứ 21 nầy, mà còn có những người ôm mớ tín điều hết sức sai lầm của Karl Marx ở thế kỷ thứ 18, rồi tự xưng mình là “đỉnh cao trí tuệ loài người”, để bắt mọi người phải theo cái suy nghĩ sai lầm của mình. Đã mù mà còn đòi dắt đường. Đó là Biên Kiến, một hình thức của ô nhiễm trong tâm hồn.

• Thậm chí khi biết mình đã sai lầm, phải đổi hướng chạy theo những tiến bộ của nhân loại mà vẫn cố bám víu lấy biên kiến của mình rồi sáng tạo ra những từ ngữ què quặt. “Kinh-tế-thị-trường-theo định-hướng-xã-hội chủ-nghĩa” là một thí dụ. Ai cũng biết rằng “Kinh Tế Thị Trường” là một đường lối kinh tế theo chủ nghĩa Tư Bản (Kẻ thù của chủ nghĩa Cộng Sản); còn Xã hội chủ nghĩa là con đẻ của chủ nghĩa Cộng sản, chủ trương kinh tế tập trung).

 

Thế nhưng “dưới tấm bảng chỉ đường” của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đất nước càng ngày càng lụn bại. Sau khi lên nắm chính quyền năm 1975, cường quyền đã đưa một đất nước đứng nhất nhì ở Đông Nam Á thành một trong những đất nước nghèo nhất thế giới (chỉ hơn một vài nước ở châu Phi). Để sửa đổi sai lầm đó, đám chóp bu CSV cho thay đổi chính sách kinh tế thành Kinh Tế thị Trường. Nhưng để đỡ hổ thẹn, hay để chống chế, nhà nước CS sáng tạo ra cụm từ “Kinh-tế-thị-trường-theo-định-hướng-xã-hội-chủ-nghĩa”.

 

Hãy tưởng tượng đất nước Việt Nam như một cỗ xe ngựa do hai con ngựa kéo với hai càng xe ở hai đầu. Con ngựa Xã Hội Chủ Nghĩa kéo đi về hướng Tây; con ngựa Kinh Tế Thị Trường kéo đi về hướng Đông. Kết quả cổ xe đó đi về hướng nào hay chỉ đứng lì một chỗ. Muốn cổ xe chạy được thì phải thí bớt một con ngựa. Thế là nhà nước CSBV cho giết chết con ngựa Xã Hội Chủ Nghĩa (nhưng không dám lên tiếng), vì trong mấy năm qua con ngựa này đã chứng tỏ không làm được việc.

 

Giết chết nhưng không chịu mang xác con ngựa Xã Hội Chủ Nghĩa ra đem chôn. Vẫn đề con ngựa Kinh Tế Thị Trường ì ạch kéo cổ xe kèm theo cái xác chết của con ngựa Xã Hội Chủ Nghĩa ngay từ khi đổi mới năm 1986. Đó là kết quả sai lầm của Biên Kiến. Biết sai mà vẫn nắm chặt lấy chủ nghĩa của mình. Biên kiến là một yếu tố làm ô nhiễm tâm hồn. Muốn tẩy sạch ô nhiễm trong tâm phải dứt khoát dẹp bỏ biên kiến.

 

3-             Luật Nhân quả: Luật nhân quả đối với đạo Phật rất quan trọng. Không có việc gì là không có nguyên nhân của nó. Lũ lụt, hạn hán là do đốn cây rừng, là do xây hồ thủy điện, là do xây dựng đê bao không đúng kỹ thuật... Tầng Ozone bị phá thủng là do con người thải những hóa chất độc hại lên không gian. Nước uống bị nhiễm độc là do con người thải ra sông, biển những chất phế thải ô uế của mình như phân, nước tiểu, độc tố hoá học của các xưởng kỹ nghệ. Không khí bị đầu độc là do khói từ xe hơi, từ các nhà máy sản xuất những mặt hàng cho con người hưởng thụ.

 

Ngoài ra, các nước Tư Bản giàu có hay tống khứ những hoá chất độc hại phế thải của họ đến các nước nghèo chậm tiến ở Á Phi. Họ tưởng rằng sẽ giải quyết được vấn đề ô nhiễm ở đất nước họ. Nhưng sự thật trái lại. Họ đã lầm, luật nhân quả cho biết rằng họ sẽ phải gánh chịu lấy những hậu quả đó.

 

Thực tế cho thấy rằng sau khi những chất độc hại được đổ xuống vùng biển của các nước Á Phi thì cá tôm của những vùng đó bị nhiễm độc. Một số lớn cá tôm bị chết. Số còn lại bị nhiễm độc nặng, sẽ được ngư dân ở vùng đó đánh bắt và xuất cảng ngược lại vào các nước tiên tiến, và chính họ, những người đã đổ những chất độc hại xuống biển lại ăn những con cá tôm nhiễm độc đó. Gần đây những cơ quan như California Department of Health Services và những cơ quan tương tự đã đưa ra những khuyến cáo dân chúng đừng ăn những loại cá mà họ thấy rằng đã bị nhiễm độc. Rõ ràng là nhân nào quả nấy.

 

Để kết luận, vấn đề ô nhiễm đã được thế giới đặc biệt quan tâm trong thời gian gần đây. Những Hội nghị về giải quyết Ô Nhiễm môi sinh đã được Liên Hiệp Quốc tổ chức. Nhiều nhà khoa học trên thế giới ngày đêm dùi mài tìm những phương thức để giải quyết. Những nhà lãnh đạo Tôn giáo như Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đã kêu gọi nhân loại quan tâm đến vấn đề Ô Nhiễm. Các Ngài kêu gọi nhân loại để cứu độ MẸ ĐẤT vì quả tình trái đất này, hành tinh xanh này đã nuôi nấng ta như một bà Mẹ.

 

Xin được nêu lên những lời dạy của Đức Phật về nguyên nhân sâu xa của vấn đề ô nhiễm, đó là TÂM ô nhiễm của nhân loại. Muốn giải quyết vấn đề ô nhiễm một cách rốt ráo không gì hơn là thanh lọc Tâm của con người.

 

• Bao lâu con người chưa nhận chân được giá trị của Luật Nhân Quả,

• Bao lâu con người chưa gội rữa được lòng THAM vô tận,

• Bao lâu con người chưa gội rữa được những BIÊN KIẾN,

• Bao lâu con người chưa bỏ được lối sống ích kỹ, con người chưa có thể giải quyết được vấn đề Ô Nhiễm Môi Trường một cách rốt ráo.

 

Một tác giả trẻ, Việt Kiến, sinh và lớn lên ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa đã viết :”Sài Gòn hồi đó! NÊN VUI HAY BUỒN”, xin trích đoạn dưới đây:

 

“Ngày 30/4 đã hủy diệt những văn hóa, nếp sống và lối sống đô thị quy củ mà người Việt được kế thừa và hội nhập với các nước phương Tây phát triển như Pháp và Mỹ để trở về với sự độc tài, tăm tối của tư duy của xã hội Nho Giáo, thứ đã kìm kẹp người dân Việt gần 2000 năm. Trong chỉ 1,2 năm sau khi chiếm đóng Sài Gòn, chế độ CS đã phá hủy hoàn toàn nền kinh tế, xã hội hài hòa, cùng với giáo dục, văn hóa, pháp luật của miền Nam.

 

Nếu những người cầm quyền hiện tại thấy và hiểu những vấn nạn môi trường cũng như cung cách phát triển èo uột của đất nước trong suốt 47 năm như đã được trình bày qua những trang giấy trên.

 

Và nếu họ còn chút nhứt điểm lương tâm để nhận lãnh trách nhiệm của những sai lầm trong quá khứ, chắc chắn người dân Việt, với tấm lòng vị tha, sẽ cùng nhau phối hợp xây dựng lại quê hương từ đầu.

 

Mong lắm thay!

 

Xây dựng Đất và Nước là trách nhiệm chung của mọi người chứ không phải là trách nhiệm riêng tư của những nhà khoa học, nhà lãnh đạo tôn giáo, hay của một đảng lãnh đạo.

 

Mai Thanh Truyết

Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng

Quốc hận 30/4/2022










 

Thưa Quý Vị,

Tình cờ đọc trên “sách hiếm” thấy bài viết của GS Ngyễn Mạnh Quang, tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Saigon trước 1975, phê bình bài viết về giáo dục của người viết. Xin trích vài đoạn của GS NMQ dưới đây để rộng đường dư luận. Nếu cần, mời Quý vị và web của GS để biết thêm chi tiết về suy nghĩ của GS NMQ!

Vài Ý Kiến Về Lá Thư Của Ông Mai Thanh Truyết Trên Diễn Đàn Thư Tín


Nguyễn Mạnh Quang

http://sachhiem.net/NMQ/NMQ48.php

 23-May-2014

Vài lời đầu:

Đang dọn dẹp hộp thư như công việc hàng ngày, bỏ vào hộp Spam một lô những lá thư không quen, vô tình tôi thấy bức thư ngắn dưới đây của Giáo-sư Mai Thanh Truyết viết và gửi ngày 9 tháng 5 năm 2014 (xem Phụ Lục dưới bài).

Tôi được biết và nhớ tên ông Mai Thanh Truyết rất nổi tiếng do bài viết CÂU CHUYỆN DA CAM / DIOXIN VIỆT NAM, mà mục đích là bênh vực Hoa Kỳ, chứng minh rằng Chất Da Cam "không phải là một loại vũ khí giết hoặc gây tai hại cho con người," để bảo vệ Hoa Kỳ khỏi phải đền bù gì cho Việt Nam! Chúng tôi cũng biết rằng chất độc Da Cam là một trong những hóa chất độc hại mà Hoa Kỳ trong thời chiến tranh đã đổ lên ruộng đồng trên đất nước Việt Nam, làm tiêu tan sinh lực của đất nước.

Chính "chính phủ Mỹ đã bỏ ra $13.7 tỷ đô-la để đền bù cho hơn một triệu cựu quân nhân dự cuộc chiến ở Việt Nam, nhiều người trong số này đã bị nhiễm độc bởi chất độc trừ sâu bọ" (Agent Orange: Birth Defects Plague Vietnam; U.S. Slow To Help,) được trích dẫn trong "Nước Mỹ - Nhân Quyền - Việt Nam" của GS Trần Chung Ngọc.) Về hậu quả của Chất độc Da Cam, xin đọc TS Nguyễn Văn Tuấn, "Chất độc da cam và dị tật bẩm sinh", "Hóa chất khai hoang trong cuộc chiến Việt Nam: Qui mô và tầm ảnh hưởng", ...; TS. Bác sĩ Vũ Chiến Thắng trong "Tác Động Của Chất Độc Hóa Học Của Mỹ Sử Dụng Trong Chiến Tranh Đối Với Môi Trường Và Con Người Ở Việt Nam"; Pierre Journoud trong bài "Les Ravages De L’agent Orange" (bản dịch "Những Tàn Phá Của Chất Độc Da Cam", của GS Trần Chung Ngọc),... Chỉ có ông Mai Thanh Truyết đem cái bằng kỷ sư Hóa Học đứng ra biện hộ ngược lại để bênh vực Hoa Kỳ!

Ở đây chúng tôi không có ý tranh cãi vấn đề liên quan đến chuyên môn của ông, nhưng chỉ biết rằng thái độ bênh vực một cường quốc để chống lại nước mẹ của ông trong bài viết như thế là thái độ mà trước đây GS Trần Chung Ngọc có đề cập trong bài "CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM - Và Sự Vô Sỉ Của Một Số Người Việt Lưu Vong". (Người viết tô đậm).

***

Căn bản và kiến thức tổng quát của GS Mai Thanh Truyết

Trước tiên, chúng tôi xin được nói về căn bản và kiến thức tổng quát, nhất là lãnh vực lịch sử và chính trị của Giáo-sư Mai Thanh Truyết. Lý do là vì những ý kiến trong lá thư của Giáo Sư đều dựa trên những điều không đúng với lịch sử.

Được biết Giáo Sư Mai Thanh Truyết được du học ở Pháp (Besançon), sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ Hóa học, ông đã về  Việt Nam làm Giảng sư kiêm Trưởng ban Hóa học tại Đại Học Sư Phạm Saigon vài năm trước năm 1975.(b) Ngoài ra ông còn làm Giám Đốc Học vụ Viện Đại Học Cao Học Tây Ninh, VN.

Theo 1 bài viết trên blog cá nhân của ông năm 2008 (c), ông hiện là Giám Đốc nhà máy xử lý nước thải BKK Corp., West Covina, CA., Giám Đốc kiểm soát An Toàn và Phẩm Chất Weck Laboratories Inc. Industry City, CA, Giám đốc Kỹ Thuật Environmen(tal-SH) D Consultant Services, LA., Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Hội Khoa Học & Kỹ Thuật Việt Nam tại HK. Chúng tôi không thấy ghi thời hạn cho mỗi chức vụ là bao lâu. Tuy nhiên, với thành tích làm việc của Giáo Sư kể ra như trên, không ai nghi ngờ về kiến thức hoặc khả năng chuyên môn của Giáo Sư, nhưng cũng nói lên rằng Giáo Sư không có thời gian nghiên cứu về những vấn đề xã hội, lịch sử và chính trị.

Kiến thức xã hội, nhất là về lịch sử và chính trị, là một khía cạnh mà chính sách giáo dục ở miền Nam Việt Nam (dù là trường công lập hay các trường tư thục, nhất là trường đạo) vẫn xem nhẹ: giờ học quá ít, và hệ số thấp, cộng với sự kiện thiếu tài liệu, sách vở,.... Kết quả là những người theo các ban Toán hay Khoa Học (Ban A hoặc Ban B) nói chung thường rất kém kiến thức về các môn sử và công dân. Lý do: họ không được học hay đọc toàn bộ các bài học lịch sử thế giới, cũng không hề học hết toàn bộ các bài học quốc sử.

Vì thiếu quá nhiều dữ kiện nên kiến thức bị mất quân bình, do đó những người nằm trong trường hợp nói trên, trong một số trường hợp, sẽ mất khả năng phân biệt giữa ý kiến (opinions) và sự kiện (facts), giữa thuận lý và nghịch lý, giữa yêu nước và phản quốc. Trong nhiều bài viết của chúng tôi, người viết đã chứng minh các ông Hoàng Ngọc Thành, Phạm Cao Dương, Trần Gia Phụng, Tôn Thất Thiện, Nguyễn Gia Kiểng, Tiến-sĩ Hồng Lĩnh Hồ Nam Trân, Dr. Nguyễn Thị Thanh, Tiến-sĩ Lâm Lễ Trinh... đều ở vào trường hợp này cả. (Người trích tô đậm).




Saturday, April 23, 2022

 


Những gì thuộc…”về tôi”

Hôm nay, ngày cuối tuần, chỉ còn một tuần lễ nữa Quốc Hận lần thứ 47 lại trở về, lòng thấy càng phẫn uất, nhưng vội nghĩ lại và bình tâm, tại sao mình phải giận tức như vậy, chỉ làm mình …lên máu thôi!

Vì vậy, sau độ 15 phút ngồi thiền, lên bàn phím và gõ những suy nghĩ vui vầy “Những gì thuộc…về tôi” dù biết rắng…tôi làm sao sở hữu được gì đâu?

Suy nghĩ vui như thế nầy…

***

Tôi có mười (10) đứa con: một con chó chiwawa tên Wabi, và 9 con cá goldfish (cá tàu (?)). Wabi được một người bạn biếu cho lúc mới vừa 8 tuần lễ vào tháng 4, 2020. Còn chín con cá vàng do tôi mua lúc còn nhỏ giá chỉ khoảng 3,4 US$ và vài con do một người bạn trẻ cho…vào năm 2021…

Tôi chăm sóc “không giống ai” cả từ thức ăn cho đến cách cho ăn hay “vui đùa” với chúng.

·       Về con Wabi

Có thể nói, đây là đứa con tôi thương nhứt, vì hầu hết thời gian trong ngày, trong tháng, trong năm, tôi dành nhiều nhứt cho Wabi, đôi khi nghĩ đến nó như trong lúc nầy, Wabi đang để hai chưn chống lên vai tôi, hay nhảy vào lòng tôi và…ngó!

Tôi ở trong một khu phố nhỏ và tương đối vắng xe qua lại. Chung quanh nhà trong vòng bán kính độ 3 mile, có đến 5 park, trong đó có 2 park đi hết một vòng lên xuống cũng dài khoản 3 mile. Thông thường tôi cho Wabi đi dạo hai lần sáng và xế chiều. Những l1uc bận, Wabi cùng tôi đi dạo chung quanh khu nhà tôi ở, đi len lỏi từng khu xóm và các sân nho nhỏ…

Nói là dẫn Wabi đi “walk” nhưng thực sự chính nhờ Wabi cho nên tôi mới đi bộ hàng ngày cho máu huyết lưu thông, giản gân giản cốt. Thử hỏi, nếu không có Wabi tôi có giữ được thói quen đi bộ hàng ngày không? Thành thực với chính mình, tôi sẽ trả lời là không???

Wabi đi cùng tôi rất nhiều nơi, từ Austin, San Antonio, Dallas, Lake Charles, thậm chí đến tận Saint Louis, Missouri. Wabi ở cùng chúng tôi trong nhà bạn hay hotel…

Một trong những kỷ niệm tôi còn nhớ là một lần chúng tôi lên Lake Charles, mục đích để thưởng thức nhà hàng Chart House ở phía sau hotel của casino Golden Nugget. Chart House chỉ có 4 chỗ ở California, một ở Coronado,San Diego, một ở Cardiff By The Sea, Carbad, một ở Dana Point, và một ở Long Beach…Nhà hàng ở Cardiff By The Sea là nơi chúng tôi “celebrate” …đệ nhứt chu niên năm 2013! Xin nhắc địa danh Cardiff By The Sea là một thành phố nhỏ nằm trên đường đi từ Napoli đi Sorrento (Nhớ bài hát Come back to Sorrento) rồi mới tới Capri (bài hát Capri c’est fini). (Những nơi nầy tôi đã viếng thăm hai lần vào mùa hè năm 1967 và 1968, cũng như đã trải qua một đêm ngoài bãi biển Capri với chỉ một khăn tắm!)

Trờ lại bữa ăn trưa ở Chart House ở Golden Nugget, Wabi phải ở trong xe, vì vậy cứ mỗi 15 phút tôi phải mang ra một chút xíu đề ăn cho hắn ta và bắt gặp cặp mắt vui mừng khi thấy tôi. Đi chơi xa cũng vầy, như lần đi thăm các đồng cỏ có hoa bluebonnet tháng 3 vừa qua, sau khi chạy chơi nhiều qua, hắn ta nằm ngủ trên canh tay lái xe của tôi làm tôi không dám “nhúc nhích” sợ làm mất…giấc ngủ của hắn ta…

·       Bây giờ xin kể về 9 đứa con “cá”


Tôi có:

- 5 con màu đỏ đậm lợt khác nhau, cũng như lớn nhỏ không cùng vóc dáng mà tôi tượng trưng cho các da trắng Tây phương, Bắc Mỹ, Sclave trong đó có Viking, một sắc dân có trong máu của Ukraina và Nga…

- 1 con màu đỏ lợt có đóm trắng trượng trưng cho dân tộc Á châu;

- 1 con màu xám cũng có nhiều đốm trắng tượng trưng cho các sắc dân Á Rập, mặt tái tái và to con, con cá nầy lớn nhứt trong 9 đứa con;

- 2 con đen tuyền đại diện cho Phi châu. Khi được bạn cho, hai con nầy cùng cỡ với nhau, nhưng chỉ sau một thời gian một con lớn hơn con kia gần xấp rưỡi, chứng tỏ sự tranh ăn giữa các dân Phi rất tàn khốc như bản tính của dân Phi châu hiện nay, mạnh được  yếu thua.

Như các bạn thấy đó, nhưng dưới sự điều động của tôi, cố gắng tránh sự tranh giành giữa các con tôi rải đều thức ăn cho từng chỗ để nhưng con “thấp cổ bé miệng” vẫn có điều kiện để…ăn, không giống như ở Xứ Đông Lào chỉ có những kẻ có quyền lực (súng đạn) mới có thức ăn đầy đủ và dư thừa mà thôi!

Ngoài các hột thức ăn mua ở các tiệm cá, tôi còn cho 9 đưa con ăn bánh mì khô và lá cải sà lách. Mỗi lần đi xa, ngoài nhiều lá cả trải rộng trên mặt nước, tôi còn bọc các hột bọc lại bằng các lá cải và cột lại treo rải rác trên mặt nước. Như vậy sau hơn ba tuần lễ, khi về lại nhà…9 đứa vẫn mạnh khỏe và vui mừng chào đón…cha về.

**

Nói về 10 đứa con, còn biết bao chuyện vui để nói, làm lắng lòng một người đã vào tuổi U80 nhưng bất lực trước vận mạng của Đất và Nước.

Mỗi sáng khi vừa bước chân xuống khỏi giường, dưới nhà đã rộn lên tiếng ẳng ẳng nhè nhẹ báo hiệu Wabi đã chờ sẵn đây. Khi xuống nhà dưới, 9 đứa con cá vui mừng chạy vào một góc bồn cá, chép chép miệng to vọng ra thành tiếng…để đòi ăn!

Đó chính là niềm vui nho nhỏ của tôi mỗi ngày khi thức dậy. Mọi ưu phiền, mọi giấc chiêm bao dữ trong đêm trước đã được xóa tan. Tôi có một “ám ảnh” là thỉnh thoảng vẫn có những giấc mơ dữ (nightmare) tựu trung là những cuộc chạy trốn, đánh lộn đấm đá…mà địch thủ của tôi là VC. Mấy chục năm nay vẫn vậy, đôi khi tôi đá và đạp …người ngủ bên cạnh. Đôi khi tôi nói (mớ) ra câu kệ đàng hoàng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh…

Tôi là vậy đó.

Cám ơn 10 đứa con làm lòng tôi dịu lại!

Cám ơn Trời Đất cho tôi còn hơi thở để vui với cây cả hoa lá thú vật và những người bạn thân thiết chung quanh.

Tôi có “cường điệu” lắm không, các Bạn?

Mai Thanh Truyết

Mùa Quốc Hận 2022

 


 


 


 

 


Friday, April 22, 2022

 

Lời Sau Cùng Nói Với Tuổi Trẻ

 

Ba buồn quá buồn

Bệnh, lệ rơi tuôn

Chết lan, Tầu ác

Nghèo túng, Chệt cuồng

Run trời chuyển động

Khiếp đất xoay guồng

Lạy xin, đầu cúi

Cầu diệt dịch huông – Phương Hoa

Sau 1026 năm đô hộ qua 4 kỳ Bắc thuộc, giặc Tàu vẫn không đồng hóa được dân tộc Việt Nam.

Tổ tiên ta trong những thời ấy Quân và Dân đều một lòng chống giặc ngoại xâm.

Ngày nay bọn Hán cộng đã khôn hơn, thủ đoạn, quỷ quyệt hơn, nhưng điều tệ hại nhất là bọn cộng sản Việt Nam vì muốn giữ đảng nên đã âm thầm bán nước, bán biển dù biết rằng họa mất nước và diệt chủng sẽ đến với dân tộc ta, một dân tộc đã đánh đuổi giặc tầu đến cả mười ba lần.

Cho đến hôm nay đảng cộng sản Việt Nam gần như đã bị bọn tầu đỏ hoàn toàn khống chế trên các phương diện chính trị, kinh tế, giáo dục, xã hội.

Vì đã tiên liệu được phản ứng của dân nên chúng đã ra sức ngăn chặn, trấn áp, bắt bớ, bỏ tù khi người dân đứng lên phản đối.

Suốt trong chiều dài lịch sử lập quốc chưa bao giờ có một tập đoàn tay sai thái thú nào đã đàn áp dân đắc lực như bọn cộng sản Việt Nam. Chúng đã và sẽ liên tục cướp đất của dân để dâng cho bọn tầu cộng.

Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc, CSBV thường mập mờ trong các cuộc chiến dành độc lập để độc quyền tiếm công đầu, có thể đan cử sau đây:

* Việc chống Pháp, Nhật không phải chỉ có đảng viên cộng sản tham gia, mà có những thành phần không CS; bằng chứng là sau khi Pháp rút lui thì một số người từng tham gia kháng chiến đã rời bỏ hay không những không theo đảng CS, mà lại tích cực chống đối, như Ô. Hoàng Văn Chí đã viết quyển "Từ Thực Dân đến Cộng Sản" để cho thấy rõ những tội lỗi của các lãnh tụ CS đối với nhân dân Việt Nam.

* Dù đảng CS có công chống Pháp để Việt Nam được tự chủ đi nữa, thì việc này không thể là lý do để đảng CS tiếp tục cai trị đất nước từ thế hệ này sang thế hệ khác, theo lối cha truyền con nối của những triều đại vua chúa thời xưa. Đã là một chế độ "dân chủ" thì người dân có quyền lựa chọn những người lãnh đạo. Cho tới nay, nhân dân Việt Nam không có được một cuộc bầu cử không do đảng CS sắp xếp và chấp thuận người ra ứng cử.

* Trong khi nhân loại trên thế giới đã thấy rõ những sai lầm và thất bại của chế độ CS và những nước theo chế độ CS trước đây đã từ bỏ chủ nghĩa CS và chủ hóa đất nước họ, Việt Nam ngày nay vẫn phải theo chủ nghĩa Mác-Lê cùng với Trung Cộng và Bắc Hàn. Điều này cho thấy Việt Nam không thể thoát khỏi gọng kềm của đảng CS Trung Hoa nếu còn ở dưới sự cai trị của đảng CSBV.

* Chế độ cai trị theo chủ nghĩa CS với lề lối độc tài của Stalin và Mao của đảng CSBV đã gây biết bao tang thương cho nhân dân Việt Nam, từ những cải cách ruộng đất, đến việc mị dân để đưa đồng bào cả hai miền Bắc Nam vào một cuộc chiến thảm khốc. Những dối trá, những thủ đoạn tiêu diệt những người bất đồng chính kiến, chánh sách cai trị bằng công an, cán bộ nằm vùng, những vụ cướp đất của dân chúng bởi các đảng viên, đã khiến người dân Việt Nam không còn tin tưởng vào chánh quyền và cũng không tin cậy một ai, vì đâu đâu cũng có công an dòm ngó.  (Góp ý của BS Nguyễn Quyền Tài, Liên mạng Người Việt Tự do Toàn cầu).

Trên bước đường đấu tranh vì quốc gia dân tộc và dân chủ cho đất nước, chống Cộng sản, chúng ta hầu như phải đối mặt với những diễn biến bất ngờ có khả năng bị vướng mắc vào những sự kiện hoặc tình tiết mang tính cục bộ, cho nên trong sách lược đấu tranh, chúng ta cần nên luôn luôn phải tự cảnh giác, dự trù phân biệt rõ rệt những phản ứng mang tính chiến thuật và kế hoạch hành động nhằm mục tiêu chiến lược lâu dài.

1-    Kiểm điểm và nhận diện thực lực đấu tranh

Trải qua 47 năm từ khi Cộng sản Bắc Việt xâm chiếm miền Nam Việt Nam cho đến nay, ước lượng đã có khoảng ba triệu người Việt rời bỏ đất nước, sang định cư ở nước ngoài, trải rộng từ Âu Mỹ sang Úc, Á. Tùy theo các thể chế chánh trị khác nhau nhưng thuộc thế giới tự do, các nước tạm dung này nói chung đều tạo điều kiện cho người Việt tỵ nạn cố gắng vượt qua những khó khăn hiển nhiên ban đầu, đạt được một cuộc sống vật chất tương đối ổn định, trong khi bà con thân thuộc tại quê hương phải sống triền miên trong đói nghèo dưới một thể chế chánh trị kềm kẹp khắc nghiệt sắt máu, tập trung củng cố đặc quyền cho một giai cấp  cán bộ cộng sản nắm giữ quyền sinh sát trên cơ sở công thức "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý" kèm theo chiếc bánh vẻ dối trá "Nhân dân làm chủ"!

Vì nhu cầu sống còn trên đất lạ quê người, người dân Việt tỵ nạn không còn con đường nào khác hơn là con đường phấn đấu gian khổ, cực lực lao động mưu sinh tạo dựng lại sự nghiệp, mở đường cho bản thân và cả con cháu thăng tiến qua con đường học vấn hội nhập hướng về tương lai.

2-    Thành quả thật là rỡ ràng.

Chỉ trong khoảnh khắc thời gian không bao lâu, đã thấy xuất hiện khắp nơi, ở các nước tạm dung, một số khu phố với các cửa hàng doanh nghiệp hầu như ngành nào cũng có, thể hiện bản sắc Việt Nam qua các bảng hiệu bằng tiếng Việt. Nổi bật nhất có thể ghi nhận là các văn phòng luật sư, bác sĩ, nha sĩ, địa ốc, điện toán,… cung ứng các dịch vụ đòi hỏi trình độ đào tạo trường lớp đại học có chọn lọc, chứng tỏ tiềm năng hội nhập và thăng tiến của con người Việt Nam ở xứ người.

Một số hàng quán phục vụ ăn uống, giải trí vui chơi do chính người Việt làm chủ cũng đua nhau nở rộ theo thời trang, nói lên tính trù phú sung túc về vật chất của người dân Việt tỵ nạn bên cạnh những cộng đồng thuộc các sắc dân khác. Khuynh hướng hưởng thụ vui chơi này hẳn nhiên cũng có những mặt tiêu cực làm nảy sanh một giới cả trẻ lẫn già sa vào vòng tiêu cực  vì đồng tiền mà phải lao vào cảnh tù tội vốn không dung tha cho ai phạm luật cả.

Tuy nhiên, song song, cũng đã hình thành và xuất hiện các hội đoàn thuộc các ngành nghề khác nhau về văn hóa, xã hội, giáo dục v.v…, kể cả hải lục không quân trong hàng ngũ quân lực Việt Nam Cộng hòa, quy tụ các thành viên, các đồng đội, đồng nghiệp đã từng chen vai sát cánh sống chết bên nhau trong nghề nghiệp, trên chiến trường, ở quê nhà.

Người ta tìm lại nhau, để ăn uống, để trao đổi thông tin cùng chia xẻ những vui buồn và nhất là những kỷ niệm tủi nhục trên bước đường lưu vong. Từ đó, các cộng đồng người Việt tỵ nạn đã được tổ chức thành những bộ máy quản lý điều hành theo quy chế theo khuôn khổ quy định của nhà nước Hoa Kỳ, tạo căn bản pháp lý cho các sinh hoạt công cộng, hòa nhập vào dòng chính lưu của xã hội bao quanh đồng thời khai thác hưởng dụng dịch vụ y tế, xã hội hiện có của nhà nước nầy.

Tại Hoa kỳ, địa danh "Little Saigon" được chánh thức công nhận đặt cho một thành phố có khoảng hơn ba trăm ngàn người Việt sinh sống tại Nam California (Hoa Kỳ), mệnh danh là "thủ đô của người Việt tỵ nạn" mang lại niềm tự hào dân tộc, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở và gợi lại hình ảnh đau thương của một thủ đô đã bị đánh mất về tay Cộng sản xâm lược ở quê nhà từ tháng tư năm 1975 và nay  đã bị Cộng sản đổi bằng tên Hồ Chí Minh.

Đột nhiên, vào tháng 1 năm 1998, cũng tại Little Saigon kể trên, đã nổ ra "vụ Trần Trường". Trần Trường vốn cũng là một người Việt tỵ nạn, nguyên đã lập ra được một cửa hàng khai thác dịch vụ bán và cho thuê băng video ở khu phố Bolsa, đã lặng lẽ treo hình Hồ chí Minh và cờ đỏ ngôi sao vàng Việt nam Cộng sản trong cửa hàng.  Hành động này đã đánh thức bà con Việt trong vùng, nổi lên một phong trào tự phát ít ai ngờ là đã kéo dài đến 52 ngày đêm, quy tụ có ngày đến hơn mười ngàn người trong đó, có cả những người từ các địa phương xa đến, nói lên sự phẩn nộ của người dân Việt tỵ nạn căm thù Cộng sản.

Sự kiện này cũng đã phơi bày ra ánh sáng một thực tế không ai có thể phủ nhận được là trong các cộng đồng người Việt tỵ nạn có những thành phần cộng sản mà giới bình dân thường gọi là "bọn Việt cộng và Việt gian nằm vùng". Sự xâm nhập của Cộng sản nằm vùng vào trong cộng đồng người Việt tỵ nạn ở các nước tạm dung nói chung và tại Hoa kỳ nói riêng, đều phát xuất từ các nguyên nhân khách quan và chủ quan. Cần nhớ rằng trong hàng ngũ các thuyền nhân vượt biên, CSBV, theo một kế hoạch đã định sẵn, đã có tổ chức gài người của họ vào, nhứt là trong nhóm người Hoa gọi là "các nạn kiều"  được CSBV cho ra đi theo diện bán chánh thức, mở ra rất nhiều khả năng thương lượng điều kiện tương nhượng để đôi bên cùng có lợi.

Ngay trong diện H.O. dành cho các cựu tù nhân chánh trị, được phép ra chánh thức ra đi, bao gồm các quân nhân, công chức Việt Nam Cộng hòa đã bị Cộng sản lùa vào các trại tù cải tạo, rồi được thả về, cũng có các thành phần Cộng sản làm ra và sử dụng "Giấy ra trại" giả lấy tên những trại viên xấu số đã chết trong thời gian giam cầm, để làm hồ sơ xuất ngoại, cho đến nay không bị phát hiện. Rồi từ đó, qua ngả kết hôn với người Việt tỵ nạn, các thành phần Cộng sản nầy cũng đã thu xếp cho con cháu và cán bộ trà trộn vào. Ngoài ra cũng cần phải nói thêm là CSBV lợi dụng khe hở trong vấn đề tôn giáo của chánh phủ Hoa Kỳ, vì thế cho nên, trong hiện tại, chúng ta thấy trong các chùa chiềng, nhà thờ…chấp chứa bao nhiêu tu sĩ “giả mạo” sang Mỹ dưới “nhản hiệu” …du học qua visa “tôn giáo”.

Theo lý lẻ thông thường, vụ Trần Trường đã gióng lên tiếng chuông báo động và cảnh tỉnh đối với nguòi dân Việt tỵ nạn rằng  đã đến giai đoạn CSBV đã chứng tỏ, qua hành động, sự hiện diện của chúng tại các nước tạm dung, bắt đầu công khai thực hiện sách lược lũng đoạn  hàng ngũ người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ rồi. Và nhiều người đã tiên đoán sự kiện nổi bật này chắc chắn sẽ có tác dụng nung nấu và phát huy thêm tinh thần tranh đấu chống Cộng sản tại đất Nam Cali và sẽ lan rộng khắp nơi.

Nhưng những gì thực sự diễn ra sau đó không đúng như người ta tiên đoán, bởi lẽ những làn sóng chống đối nổi lên tiếp đó không tập trung vào đối tượng CSBV, mà lại dội trở ngược vào sự lấn cấn nội bộ bao quanh việc quản lý thùng tiền do đồng bào đóng góp trong các buổi tụ họp đêm ngày đả đảo tên Trần Trường! Sự chống đối này làm phát sinh lời qua tiếng lại ồn ào đả kích lẫn nhau giữa các nhân vật có liên quan, có tác dụng gây rạn nứt trong nội bộ người dân Việt tỵ nạn, dư luận quần chúng nói chung; rồi cũng lần hồi từ từ lắng dịu qua thời gian, và đâu cũng vào đấy.

Từ thời còn sanh tiền và tranh đấu, mô hình đấu tranh của Giáo sư Nguyễn ngọc Huy lưu lại:

* Phân công rõ rệt trong tổ chức;

* Hải ngoại ym trợ kể cả việc huy động hậu thuẩn của quốc tế;

* Xây dựng thực lực trong nước.

Hiện tượng phân hóa mang tính biểu kiến. Bịnh ấu trĩ (Maladie enfantine) trong đấu tranh chống Cộng sản là bước đường tự nhiên trên bước đường đấu tranh phát triển và hội nhập.

3-    Xác định mục tiêu vĩnh cửu trên bước đường đấu tranh

Những người Việt thành tâm yêu nước mà chúng tôi mạn phép mệnh danh là những người Việt yêu nước chân chánh, cần được phân biệt hẳn với người Việt Cộng sản yêu nước giả hiệu. Những diễn biến lịch sử xảy ra trong những thập niên qua đã cho mọi người thấy rõ thủ thuật gian trá của CSBV trong việc vận dụng chiêu bài "yêu nước" triệt để khai thác tinh thần dân tộc vốn đã nằm trong huyết quản của mọi người dân Việt bình thường.

Từ đó, chiêu bài trên được tô vẻ thêm với thêm khẩu hiệu "yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội" kêu vang, kích động đóng góp sức lao động hy sinh hết mình, thực sự chỉ càng ngày càng củng cố quyền lực và quyền lợi của một cấu trúc đảng viên cộng sản chặt chẽ ăn chịu với nhau, trên cương vị là tư bản đỏ bóc lột tận xương tủy người dân bị khép vào khuôn khổ của một chánh sách toàn trị không tài nào cất đầu lên nổi.

Những bài học lịch sử:

* Chiến tranh chống thực dân Pháp;

* Thỏa ước Fontainebleau để tạo chỗ đứng tiêu trừ phe quốc gia;

* Loại trừ Phan Bội Châu và các thành phần quốc gia;

* Liên minh công nông;

* Chánh sách đấu tố cải cách ruộng đất;

* Xâm lược quốc gia Việt Nam thực  áp đặt chế độ cộng sản theo chiến lược toàn cầu của cộng sản quốc tế do Liên Sô và TC cầm đầu.

 Trò chơi dân chủ không xa lạ gì với quy luật đào thải.

Mặc dù Nghị quyết 36 vẫn lừng lững qua nhiều bẩy sập như tiền tài, “một chỗ đứng” ở Việt Nam …”ngày mai”, hoặc cuối cùng là bị “blackmail” qua người đẹp chân dài v.v…, người Việt hải ngoại cần nên tự nhũ là mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ vĩnh viễn cơ chế chuyên chính vô sản của CSBV.

Trong suốt 45 năm qua, chúng ta đã thấy và “sáng mắt” biết bao đoàn thể, nhóm tranh đấu giống như con trốt từ trên nền đất xoay chiều cuốn hút, ngày càng lên cao; để rồi cuối cùng bị CSBV bỏ lại, sau khi đã “vắt chanh hết nước” hay hoàn tất một mục tiêu ngắn hạn nào đó của chúng.

Đó là những tổ chức và thành phần theo đuổi mục tiêu giai đoạn CSBV, để rồi cuối cùng cũng bị… đem con bỏ chợ.

Xin ghi lại trong cuốn “Tái suy ngẫm văn hóa truyền thống Trung Cộng” (xuất bản 2009) Tiêu Kiện Sinh viết: “Tuy đã trải qua mấy chục năm cải cách mở cửa, người Tàu vẫn chưa có được nhận thức tỉnh táo về lịch sử nền văn minh của mình, chưa làm rõ đâu là tiên tiến, văn minh, đâu là lạc hậu, dã man. Đây chính là nguyên nhân sâu xa khiến TC lúng túng trên bước đường phát triển khoa học kỹ thuật”.

Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa truyền thống Tàu, vì thế lẽ tự nhiên CSBV chỉ quan tâm tới việc người Hoa đánh giá, kế thừa và phát huy nền văn hóa truyền thống của họ ra sao; qua đó có thể thấy được do đâu Việt Nam cũng lạc hậu mãi về KHKT. Vừa lạc hậu về khoa học kỹ thuật lại mãi “đi tới đi lui” với triết lý Mát – Lê Ninh ưu việt, làm sao có thể đưa con tàu Việt Nam ra …biển lớn được. Đó mới thực sự là một tội ác của CSBV đối với dân tộc.

Thưa Bà Con,

Gương tày liếp còn đó!

Gương phản bội dân tộc, bán mình cho TC của CSBV còn đó!

Và những người con Việt còn lại của chúng ta đã thấy, đã sống qua các giai đoạn trên, chắc chắn sẽ tồn tại với dân tộc, với đt nước gồm những phần tử cốt lõi tinh hoa, can cường gắn bó với mục tiêu vĩnh cửu của dân tộc, vượt thắng Cộng sản, giải phóng dân tộc, giải phóng 96 triệu con Việt thoát ác nô lệ của CSBV và của TC.

Điều sau nầy, chắc chắn sẽ xảy ra trong một tương lai không xa. Đó là một điều khẳng quyết!

Chính vì vậy, chúng tôi trong nhóm chủ trương phát hành quyển sách “Lối thoát cho Việt Namlần nầy, để thêm một lần nữa gíóng lên tiếng chuông nhắc nhở tất cả con dân đất Việt trong và ngoài nước là một mẫu số chung duy nhứt của chúng ta là ‘chống Tầu’ và chống lại tất cả những âm mưu bán nước của Cộng sản Bắc Việt.

Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng