Tuesday, April 5, 2022

 

Non-Oneness – Không là duy nhứt – Không là tất cả!

 

Lời người viết: Năm 2020 có viết bài Oneness-Tất cả là Một (Oneness - Once and for All), bây giờ, thử nghĩ Non-Oneness là gì? Phải chăng đó là “Không là tất cả” và “Tất cả cũng là KHÔNG”! Học thuyết thần bí về “Tất cả là một” đáng lo ngại về mặt siêu hình, và nó có thể thúc đẩy hành vi độc đoán và khuyến khích sự “buông bỏ không lành mạnh” - unhealthy detachment. Mark D Callanan.

 

Nếu bạn lên Google để truy tìm “phản nghĩa” (antonyms) của chữ oneness, bạn sẽ thấy:

 

Difference – Sự khác biệt

Disagreement - Bất đồng ý kiến

Discord - Sự bất hòa

Dissimilarity – Sự không giống nhau

Fighting - Trận đánh

Opposition - Sự đối lập

Nhưng, tinh thần non-oneness không giống như những phản nghĩa của oneness đã nêu trên. Nó không là nghịch nghĩa, không là phản nghĩa, mà cũng không là đối chọi lại. Mà nó chính nằm ở trong cái nghĩa bàn bạc của triết lý Phật giáo Sắc Sắc Không Không.

Nó là Không nhứt thể mà cũng là Không không nhứt thể, theo suy nghĩ của Mack Callanan nêu ở trên.

Nếu chúng ta đi từ …Tính nhất thể (Tất cả là một), tính toàn vẹn, nhận thức bất nhị, sự hợp nhất - Oneness, wholeness, non-dual awareness, unity …Từ đó, khái niệm Non-Oneness (Không là duy nhứt hay Không là tất cả) sẽ xuất hiện tiếp theo.

Rồi sao nữa?

Nếu bạn đã đi trên con đường tâm linh một thời gian, bạn có thể đã nghe nói về những từ và khái niệm nầy tại một số điểm.

Nhưng những khái niệm nầy thực sự có nghĩa là gì?

Mặc dù chúng có vẻ phức tạp, hơi mơ hồ hoặc khó hiểu nhưng không nhất thiết phải như vậy. Bạn có thể trực tiếp trải nghiệm sự Oneness và Wholeness trong nghĩa là Tính Nhứt thể hay Tính toàn vẹn. Bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể cảm nhận được hai tính trên. 

Nhưng, mỗi bạn có những trải nghiệm khác nhau, bạn có thể nhìn ra dưới một nhãn quan khác rộng hơn, thoáng hơn như là “Tất cả là một - Một là tất cả”. Từ đó, bạn sẽ thấy Non-Oneness sẽ có nghĩa khác hơn nghĩa “đen” là “Không là duy nhứt” mà là “Không là tất cả” để đối lại với Oneness là “Một là tất cả”.

Mời bạn nhắm mắt lại vài giây và đọc tiếp…

Trong bài viết này, người viết sẽ giải thích những cách tốt nhất để trực tiếp cảm nhận và thể hiện cách sống thiêng liêng này. Không có giải pháp sửa chữa nhanh chóng. Đây không phải là loại bài viết “khai sáng tức thì” (vì hãy đối mặt với nó, trên con đường tâm linh không có cách sửa chữa nhanh nhẹn hay hợp pháp nào). Nhưng nó thực sự nhằm mục đích giúp bạn nhúng ngón tay của mình, thậm chí chỉ trong một thời gian ngắn, vào trải nghiệm của tinh thần nhất thể và toàn vẹn.

Và sự giải thích sau cùng sẽ là…

Không có gì để giải thích cả!

Mai Thanh Truyết

Mùa chay Thiên Chúa giáo – 4-4-2022










Monday, April 4, 2022

 

Lửa…tam muội!

Hình trên đây được chụp vào buổi tối đốt lò sưởi đầu tiên ngày 19/12/2013. Xin nói ngay là kể từ ngày đặt chân trên đất tạm dung Hoa Kỳ, tôi không có thói quen đốt lò sưởi. Những năm đầu tị nạn, thuê mướn apartment cho nên không có lò sưởi.

Sau khi ổn định công ăn việc làm, có nhà từ Fresno, San Diego, Orange…dường như tôi chỉ đốt lò sưởi chỉ đôi ba lần.

Năm nay, tôi quyết định thử đốt lò và “chơi với lửa” xem sao. Chính vì vậy tôi đã đốt liên tục mỗi đêm cho đến tối ngày 28/12 và những hình ảnh cuối cùng đã bước sang rạng ngày 29/12.

Trong cuộc đốt lửa, người phó nhòm của tôi cũng phải làm việc suốt những đêm lửa cháy bập bùng. Hàng đêm, cô chụp khoảng vài mươi tấm hình, nhưng đặc biệt đêm cuối cùng, cô phải chụp hàng trăm tấm vì, trong suốt 9 ngày liền, tôi mới ưng ý với việc sắp xếp củi, ngọn lửa và những tia lửa bắn ra, và cuối cùng chiêm nghiệm được một vài điều sau nhiều đêm chơi với lửa.

Đối với những nhà lò sưởi có đường gas gắn sẵn thì việc đốt lò sưởi rất dễ dàng, chỉ việc sắp củi lên khung sắt và bật gas lên mà thôi. Nhưng với tôi, sau khi đi mua các bó củi lớn đường kính hàng một tấc, và không mua củi thông để châm mồi, cho nên việc đốt lò sưởi của tôi đòi hỏi kỹ thuật và kinh nghiệm.

Tôi chỉ dùng giấy báo để làm mồi và vào ngày thứ ba, dùng thêm dầu ăn tẩm lên các thanh gổ trước. Vì vậy lửa của tôi mỗi ngày có hình dạng khác nhau. Các hình dưới đây là những hình ảnh tiêu biểu cho những ngày tiếp theo từ 20/12 cho đến ngày cuối 28/12. Các hình trên đều không có “photoshop” tham dự vào ngoài bức hình đầu trang, chỉ dùng photoshop để xóa hình khung sắt dùng để kê củi.

Hình trên là hình ảnh ngọn lửa ngày 20, một ngày đặc biệt của riêng tôi và cô thợ ảnh. Ngọn lửa cháy ập xuống và các thanh củi đổ chúi vào nhau tạo ra một hình ảnh hỗn độn, không trật tự và thiếu mỹ thuật. Than cháy tràn lan ra phía ngoài, không nằm ở vị trí phía dưới của phần gỗ chưa cháy. Phải chăng khi đốt lửa lần nầy, tâm tôi thiếu tập trung vào việc “khơi lửa” và “giữ lửa” cho nên mới có cảnh tượng “lộn xộn” như trên?

Sang ngày kế tiếp, lửa và cách bài trí gỗ cũng không khá gì hơn. Ngọn lửa vẫn cháy vô trật tự không tạo ra một nét hay hình ảnh nào có vẽ hài hòa cả.

Ba ngày tiếp theo đó, nhờ có thêm “kỹ thuât tẩm dầu”, lửa cháy mạnh hơn, ngọn lửa bùng lên, nhưng vẫn chưa cho thấy hình ảnh nào có thể gợi ra “ấn tượng” cho người đốt lửa, mặc dù các tia lửa bắt đầu …hướng thượng

Tiếp theo, ngọn lửa cháy rực rỡ hơn. Lửa bốc cao, cho ra những tia lửa tạo hình ảnh vươn lên. Đó là ngọn lửa tôi ước mơ bùng lên một cách tình cờ trong đêm trước Giáng sinh

Phải chăng đó là hình ảnh của một “sinh vật” được xuất hiện trên trần thế trong ngày nầy? (Có một người sanh ra vào ngày trước Giáng Sinh!)

Ngọn lửa ngày càng khởi sắc trong những ngày tiếp theo đó (theo chủ quan của tôi). Ánh lửa và sự sắp xếp của củi tạo ra những hình ảnh mỹ thuật hơn. Lúc tàn canh, củi và lửa tạo ra được nét hài hòa trong một hang động ấm cúng. Từng tia lửa bắn ra, điểm tô phần không gian tối phía sau. Có thể nói trong những ngày đốt lửa sau cùng nầy, dạng lửa và củi gần như đồng nhứt với nhau: Hình hang đá và nét sâu thẩm của hang…làm cho tôi liên tưởng đến một cõi nào đó khó vói tới được hay thể hiện một sự bất lực của con người trước sự an bài của Trời Đất!


Và, những hình cuối sau đây, với than hồng rực rỡ làm nền cho một hang động tưởng tượng. Tôi ngắm nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, người thợ chụp hình cũng phải mệt mỏi vì tôi vì phải di chuyển nhiều trong một không gian hạn hẹp và khó khăn vì phải làm theo yêu cầu của tôi. Nào là lên đèn, nào là chụp có flash, nào là chụp trong đêm để lấy ánh sáng tự nhiên…

Với nền than hồng, ngọn lửa dường như muốn thoát lên cao, nhưng bị che chắn bởi hai phần gổ chưa cháy tạo thánh một tam giác rất “ấn tượng” (Cấm nghĩ bậy bạ trong giờ phút thiêng liêng nầy!) Phần thanh gổ đen phía trước, ta có thể hình dung một phần tối trong mỗi con người…và dĩ nhiên với thời gian, khi lửa soi rọi đến, phần “u mê” kia sẽ được rửa sạch.

Cho đến khi nào?

Cho đến khi nào?

Ánh lửa càng về đêm càng cô đọng. Và sau một chuỗi tia lửa cuối cùng lóe lên vòm trời riêng tư, lửa đã trở về trạng thái “tiềm ẩn” trong tam giác cuộc đời…

Tôi thấy được gì?

Tôi nghĩ gì trong thời điểm nầy?

Hình lửa sau cùng bên cạnh tạo cho tôi một vài suy nghĩ không giống ai:

  • Mặc dù thanh gỗ còn chưa cháy sẽ được lửa soi sáng sau đó, nghĩa là phần tối sẽ lần lần được soi rọi; nhưng trong tôi có ý tưởng ngược lại, dường như với thời gian, tôi không còn nhìn thấy được tia lửa hy vọng nào cả, dù là một hy vọng nhỏ nhoi trong công cuộc dành lại quê hương đang dưới ách CSBV!
  • Thanh gỗ có thể tàn rụi vài giờ sau đó, để lại đống tro tàn…nhưng không đủ nóng để sưởi ấm không gian của căn phòng hẹp và ngoài trời lạnh 540F mang vào.
  • Qua đống tro tàn trong lò sưởi tối nay, câu hỏi được đặt ra là có còn sót lại một vài tia lửa …cuối cùng nào không?
  • Sức bật trong tôi không còn nữa để khơi dậy ngọn lửa vừa tắt. Niềm tin cũng vừa tàn lụn theo sự giã biệt của lửa.
  • Lửa đã bỏ tôi mà đi!

Lửa đi mà lửa không nói lời nào.

Lửa đi mà cũng hà tiện không buồn nói cho tôi biết là làm thế nào để tôi “khơi lửa” và “giữ lửa” lại!

Sao lửa không nói?

Có phải là vận nước đã đến ngày tận diệt?

Hay là Hoa Ưu Đàm sẽ không bao giờ nở trên quê hương Việt Nam chăng?

Hay là trong tôi, lửa thanh niên ở thời tuổi 17, giờ đây cũng tàn lụn theo thời gian để trở thành một “phế nhân” 80 trước nỗi đau của tột cùng dân tộc?

Có lý nào???

Mai Thanh Truyết

Nhuận sắc năm 2022

 Ghi chú:

Về Lửa 

Việc phát hiện ra lửa, hay chính xác hơn là việc xử dụng lửa có kiểm soát, tất yếu, là một trong những khám phá sớm nhất của con người. Lửa tạo ra nhiều áp dụng trong đời sống, trong đó một số được kể là tăng thêm ánh sáng và nhiệt, đun nấu động thực vật, phát rừng trồng rừng, nhiệt luyện đá để làm công cụ bằng đá, nung đất sét làm đồ gốm.

Cháy là quá trình oxy hóa nhanh chóng vật liệu trong quá trình đốt cháy tỏa nhiệt, giải phóng nhiệt, ánh sáng và các sản phẩm phản ứng khác nhau. [1] Định nghĩa này không bao gồm các quá trình oxy hóa chậm hơn như gỉ hoặc phân hủy.

Ngọn lửa là phần lửa có thể nhìn thấy được. Nếu đủ nóng, các khí có thể bị ion hóa để tạo ra plasma. Tùy thuộc vào chất bốc lên và bất kỳ tạp chất nào bên ngoài, màu sắc của ngọn lửa và cường độ của ngọn lửa sẽ khác nhau.

Lửa ở dạng phổ biến nhất của nó có thể dẫn đến cháy nổ, có khả năng gây ra thiệt hại vật chất khi đốt cháy. Cháy là một quá trình quan trọng ảnh hưởng đến các hệ thống sinh thái trên toàn cầu. Các tác động tích cực của lửa bao gồm kích thích tăng trưởng và duy trì các hệ thống sinh thái khác nhau. Lửa đã được con người sử dụng để nấu nướng, tạo ra nhiệt, tín hiệu và động cơ đẩy. Các tác động tiêu cực của hỏa hoạn bao gồm ô nhiễm nước, xói mòn đất, ô nhiễm khí quyển và nguy hiểm đến tính mạng và tài sản.

 

















Saturday, April 2, 2022

 

Nói về Việt Nam Tương Lai

 

Trong dịp ra mắt cuốn sách “Những Vấn Đề Môi Trường Việt Nam” năm 2010 tại Orange, CA, một đồng nghiệp ở Ban Hóa học, Đại học Sư phạm Sài Gòn trước 1975 có nêu bốn câu thơ của Võ Quốc Lịch như sau:

Ngẫu nhiên trời đất xoay quanh

Ngẫu nhiên cha mẹ sinh thành ra con

Ngẫu nhiên trong cuộc mỏi mòn

Ngẫu nhiên đưa ngực hứng đòn tử sinh

 

Bốn câu thơ trên, có thể nói, đã thể hiện một phần đời của tôi trong mấy chục năm qua và tình nguyện chấp nhận “đòn tử sinh” từ nhiều phía. Và cũng mỉa mai thay, đòn tử sinh nầy không những đến từ những người CS Bắc Việt, nguyên nhân của mọi khổ đau của dân tộc. Mà đòn tử sinh còn đến từ phía những người đã từng là bạn trong một thời gian dài, nhưng vì khác quan điểm và …con đường về quê hương, cho nên biến thành thù. Và đòn tử sinh thứ ba đến từ những kẻ “nửa hồng nửa xanh”, những người thường thường xuôi theo làn gió vì quyền lợi cá nhân.

Nhưng dù sao đi nữa, chính nhờ ba đòn tử sinh trên mà tôi vẫn tiếp tục…mài kiếm dưới trăng như lời một người bạn chiến đấu trong gần 50 năm, Tiến sĩ Phan Văn Song bên Pháp.

Cho đến hôm nay, tôi vẫn tiếp tục đi trên con đường chông gai hầu mong thực hiện những giấc như bài thơ Về Lại Saigon mà tác giả là một “nửa” của bản thân viết từ năm 2012 sau khi đọc tác phẩm “Tâm Tình Người Con Việt”:

Về Lại Sài Gòn

 Anh từng hẹn nhiều lần

Cùng bè bạn, người thân

Sài Gòn ta gặp lại

Ngày nắng đẹp thật gần

 Ước mơ anh cưu mang

Thanh bình khắp xóm làng

Nhân quyền được tôn trọng

Nhà cầm quyền minh quang

 Anh mơ một bệnh xá

Cho mỗi làng mỗi xã

Có thuốc men cấp cứu

Đủ chăm sóc mọi nhà

 Mơ mái trường nho nhỏ

Cho Thầy, Cô, học trò

"Câu thiệu" không nhồi sọ

Vào đầu những trẻ thơ

 Anh ước mơ nông dân

Được học cách canh tân

Chăn nuôi và trồng trọt

Thu lợi thêm bội phần

Anh mơ thấy tình người

Chào nhau trong niềm vui

Tình thâm láng giềng gần

Năng thăm hỏi tới lui

 Anh mơ được bảo vệ

Từng tấc đất thôn quê

Tạo môi trường lành mạnh

Chuẩn bị cho ngày về…

 Cho đến ngay giờ phút viết những lời cáo bạch cùng đọc giả, người viết vẫn còn tiếp tục mơ. Chính vì vậy, cuốn sách Việt Nam Tương Lai mới đến với bạn đọc. Tôi không mong tìm về những hình ảnh đẹp thời xa xưa ở Việt Nam như hình cậu bé chân đất ngồi vắt vẻo trên lưng trâu, hình cô gái Huế mặc áo dài chèo ghe trên sông Hương, hoặc là những hình cầu tre lắt lẻo trên những đường đất nước Đồng bằng sông Cửu Long mà là …mơ về hình ảnh:

 

  • Các em nhỏ áo quần chỉnh tề, mang giày săng đan xếp hàng đi vào lớp học khang trang sạch sẻ;
  • Các cô gái Huế thướt tha đang làm việc trước máy điện toán, hay lịch thiệp hướng dẫn các đoàn du lịch ngoại quốc đi thăm di tích huy hoàng của cố đô Huế với lăng tẩm những vì vua Việt Nam;   
  • Những cầu tre xiêu vẹo được thay thế bằng những chiếc cầu bê tông vững chắc, trên đó xe đạp, xe gắn máy có thể chạy thong dong và an toàn. 

Tuy đó là những giấc mơ hiện tại, nhưng người viết với niềm tin khẳng quyết là quê hương dấu yêu của chúng ta sẽ có một ngày mới như thế đó. 

Và, Việt Nam Tương Lai ra đời sẽ là một sự phác thảo những giấc mơ trên biến thành hiện thực bằng cách chuẩn bị cho tương lai Việt Nam một khi không còn bóng dáng những người quản lý Đất và Nước với một não trạng chuyên chính vô sản bịnh hoạn. (Quyển sách “Việt Nam Tương Lai” I và II đã xuất bản năm 2914)

 


Đây chỉ là một đóng góp sơ khởi mà người viết đặt trọng tâm vào các lãnh vực ưu tiên cần phải làm một khi hoa dân chủ, dân quyền nở rộ trên quê hương. Dĩ nhiên, những gợi ý trên cũng cần tất cả đóng góp của những người con Việt, dù ở quê nhà hay tha hương trên khắp nẻo đường. 

Dù tuổi đời đã bước vào con số tám, nhưng người viết vẫn  còn thao thức cho một ngày về, một ngày về không cần “mài kiếm dưới trăng” nữa mà là “an bần lạc đạo” trong cảnh chập chùng non nước của vùng quê bên dòng sông Cửu. 

Ước mơ nhỏ nhoi trên có thể nào biến thành hiện thực trong một tương lai không xa không?

Hay chỉ là một ước mơ thôi! 

Mai Thanh Truyết

Người con Việt viết cho Quê hương







 

 

Friday, April 1, 2022

 

Cùng Quý Vị,

Nga Sô vừa trả lại Nhà máy hạt nhân Chernobyl ngày hôm qua 31/3 cho Ukraine vì quân lính của họ bị nhiễm phóng xạ phải rút khỏi nơi nầy. Xin chuyển lại bài viết về tai nạn phóng xạ ở Chernobyl vào năm 1986 đã tàn phá vùng nầy như thế nào.

***

Một Bài Học Từ Thảm Nạn Chernobyl

 

 Trong đêm 25 rạng 26 tháng 4 năm 1986, một tai nạn bi thảm nhất thế giới đã xảy ra ở nhà máy điện dân sự hạch nhân Chernobyl ở Liên Sô cũ hay Ukraine hiện tại. Nhà máy điện hạch nhân nầy ở về phía Bắc cách thành phố Kiev 80 dặm. Nhà máy có 4 lò phản ứng.

Ðúng 1 giờ 23 phút sáng, các phản ứng phát nhiệt dây chuyền hoàn toàn không còn kiểm soát được và kết quả là nhiều tiếng nổ lớn cùng những cột lửa thoát ra từ cửa của lò hạch nhân số 4.

Có 30 nạn nhân bị chết ngay tức khắc. Hàng ngàn nhân viện cấp cứu tự nguyện cũng bị chết tiếp theo sau đó. Sau nầy con số đã được chính quyền kiểm chứng lại và ước tính từ 7.000 đến 10.000 người bị chết. Chất phóng xạ tỏa ra, bao phủ một vùng trên 20 dặm đường kính và 135.000 người dân phải di chuyển ngay sau đó. Mức phóng xạ đã được ước tính tương đương với 200 quả bom nguyên tử đổ xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki vào thời đệ nhị thế chiến. Phóng xạ không những ảnh hưởng ở vùng xảy ra tai nạn mà còn lan rộng sang Belarus, Nga Sô, Ba Lan, Thụy Ðiển, Ðức Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ và nhiều quốc gia khác nữa.

Tổng kết dài hạn, kết quả cho thấy có khoảng 150.000 trẻ em có nguy cơ bị ung thư  tuyến giáp trạng, và 800 ngàn bị leukemia (ung thư máu). Trên 2 triệu rưởi đất hoàn toàn bị hoang hóa, chiếm 20% diện tích đất canh tác củaUkraine. Ngoài nhân mạng và đất đai bất khiển dụng, vùng đất hoang phế nầy phải cần đến khoảng 200 tỷ Mỹ kim để có thể xử lý và cải thiện môi trường.

 Nguyên nhân tạo nên tai nạn

Theo lịch trình, lò phản ứng số 4 “phải” bị ngưng hoạt động vào ngày 25/4, nghĩa là ngày xảy ra tai nạn, để bảo trì và kiểm soát lại hệ thống an toàn. Trên nguyên tắc , khi bắt đầu thử nghiệm, thì tất cả hệ thống điện phải được đình chỉ, trừ nguồn điện dự trù cho việc vận hành hệ thống an toàn trong điều kiện khẩn cấp. Nhưng khi lò phản ứng hoạt động còn khoảng 50%, hệ thống điện vì một lý do gì đó vẫn còn trên mạng lưới của nhà máy. Từ đó nhiệt độ của lò phản ứng tăng nhanh bất thường, cũng như hệ thống làm nguội hoàn toàn ngưng hoạt động.

Dưới áp lực đó, các “ống nguyên tử” bắt đầu bị bể ra và phóng xạ thoát ra ngoài môi trường chung quanh. Các nguyên nhân gây ra tai nạn có thể được mô tả như sau:

·       Theo một tài liệu “bí mật” trong văn khố Nga Sô vừa được giải mã gần đây, thì tai nạn ở Chernobyl đã được những người có trách nhiệm tiên liệu trước qua những khuyết điểm trong việc xây dựng các lò phản ứng ở đâyVà nguyên nhân quan trọng nhất là “sự thiếu vắng của văn hóa an toàn”(lack of a safety culture), nghĩa là lãnh đạo đã biết rõ nguy cơ tai nạn sẽ xảy ra bất cứ lúc nào, nhưng vì dưới danh nghĩa tập thể, không ai xem đây là điểm cần phải cải đổi để làm tăng mức an toàn trong vận hành.

·       Thứ đến là nguyên nhân về kỹ thuật, các lò phản ứng tại đây không có hệ thống kiểm soát hay chế ngự phản ứng phát nhiệt, cũng như hệ thống làm nguội bằng nước thay vì bằng hơi nước (Ðây là loại lò phản ứng hạch nhân thuộc thế hệ I, nghĩa là theo kỹ thuật từ những năm 1950. Do đó, một sự tăng nhiệt độ bất thường sẽ làm tăng thêm lượng hơi nước đã hấp thụ sẳn trung hòa tử, do đó áp suất sẽ tăng dần cho đến mức độ làm bể nấp lò phản ứng). Chỉ trong khoảng thời gian 3- 4 giây, lò phản ứng thay vì được làm nguội lại nóng hơn gấp 100 lần, từ đó nước trong lò phản ứng bốc hơi, tạo ra ra áp suất lớn và làm nổ tung cả hệ thống bao bọc lò bằng bê tông cốt sắt nặng hàng ngàn tấn. Hơi nước đã mang theo độ 70% chất phóng xạ vào môi trường ngay sau đó.

·       Nguyên nhân thứ ba là sự vi phạm trầm trọng các thủ tục thử nghiệm về an toàn do nhân viện kỹ thuật phạm phải. Ðó là, trong quy trình an toàn vận hành, cần phải thử nghiệm các ống phản ứng trong lò. Lần sau cùng nầy, các nhân viện chỉ thử nghiệm 8 ống phản ứng thay vì 30 ống trong lò. Thêm nữa, hệ thống làm nguội khi xảy ra tai nạn không hoạt động.

·       Và nguyên nhân sau cùng là tại nhà máy không có hệ thống liên lạc hữu hiệu giữa  các bộ phận chung quanh nhà máy, do đó nhân viên làm việc ở các lò khác không được thông báo kịp thời, vì vậy cho nên con số nạn nhân rất cao.

 Ảnh hưởng lên sức khỏe và tâm lý người dân sau tai nạn

Về sức khỏe:  Từ năm 1981 đến 1985, năm năm trước khi xảy ra tai nạn, trẻ em ở Ukraine dưới 15 tuổi trung bình bị ung thư tuyến giáp trạng là 4 – 6 người/1 triệu trẻ em. Từ năm 1986 đến 1997, số nạn nhân ung thư tăng lên 45/1 triệu, trong đó 64% bệnh nhân sống ở vùng bị nhiễm phóng xạ như Kiev, Chernigov, Zhitomir, Cherkassy, và Rovne.

Về ảnh hưởng tâm lý: Cho đến hiện nay, vẫn còn nhiều chỉ dấu ám ảnh và không thể xóa bỏ trong tâm thức của đa số người dân sống chung quanh Chernobyl. Ðó là: sự lo sợ; sự trầm cảm; sự không còn tin tưởng vào tương lai trước mắt; và sau hết là hiện tượng rối loạn thần kinh.

Một trong những nguyên do làm cho các ảnh hưởng trên trở nên trầm trọng là vì chính quyền không có biện pháp giải thích, hướng dẫn, cùng trấn an dân chúng sau khi xảy ra tai nạn. Hơn nữa, sự hoảng hốt, và sự bưng bít những thông tin bất lợi của tai nạn, nghĩa là trốn tránh sự thật của lãnh đạo Liên Sô (thời còn dưới chế độ Cộng sản) làm cho dân chúng càng nghi ngờ và không còn ai tin tưởng những gì nhà cấm quyền thống báo ra. Ðây cũng là một bài học lớn cho những quốc gia độc tài có chính sách hạn chế thông tin trong dân chúng.

Ảnh hưởng lên xã hội, kinh tế, và chính trị

Ngay sau tai nạn, lãnh đạo Liên Sô đã kiểm soát mọi biện pháp giới hạn các hoạt động kỹ nghệ và nông nghiệp trong những vùng có nguy cơ bị nhiễm phóng xạ, nhất là các kỹ nghệ phục vụ cho xuất cảng. Ðiều nầy làm cho lợi tức của người dân bị giảm theo, kéo theo lợi tức của địa phương. Từ đó, mức đầu tư cũng giảm do tâm lý không an toàn của những nhà đầu tư nội địa cũng như ngoại quốc.

Thêm nữa, sự di dời dân chúng trong vùng bị tai nạn đã làm xáo trộn mọi sinh hoạt trong một vùng rộng lớn. Ngay khi xảy ra tai nạn có 116 ngàn người phải di dời. Trong khoảng thời gian từ 1990 đến 1995 chính quyền lại phải dời cư thêm 210 ngàn người nữa. Ðiều nầy đưa đến việc xây dựng thêm một thành phố mới là Slavitich cho cư dân và nhân viên nhà máy Chernobyl. Chi phí cho việc di dời lên đến 26 tỷ Mỹ kim. Vì nhà máy đã bị đóng cửa vỉnh viễn cho nên nhu cầu điện năng để sản xuất và sinh hoạt trong dân chúng bị hạn chế trầm trọng.

Về mặt xã hội, mức sinh sản giảm, cũng như nhân lực lao động và chuyên môn đã di chuyển về những vùng không bị ô nhiễm phóng xạ, do đó tình trạng thiếu lao động trong vùng càng làm cho mức phát triển bị sút giảm nặng nề.

Về kinh tế, nông nghiệp và kỹ nghệ hầu như bị tê liệt hoàn toàn, và chính  phủ Ukraine ước tính mức thiệt hại hàng năm lên đến 13 tỷ Mỹ kim.

Giải pháp đề nghị trong sự vận hành lò phản ứng hạch nhân

Từ thảm nạn kinh hoàng trên và những hậu quả tiếp theo, kéo dài hàng chục năm sau đó, Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ và các quốc gia khác trên thế giới qua nhiều phiên họp đã đề ra các khuyến cáo sau đây hầu có thể tránh những tai nạn tương tự xảy ra trong tương lai:

·       Trước hết, cần phải chuẩn bị tư tưởng và tâm lý cho tất cả nhân viện trực tiếp hay gián tiếp tham dự vào việc điều hành một lò phản ứng hạch nhân về vấn đề an toàn trong vận hành. Mọi bất thường dù nhỏ đến đâu cũng cần phải được báo cáo lên cấp trên ngay tức khắc, và phải được ban điều hành giải quyết ngay sau đó;

·       Ủy ban luật định lò phản ứng (Nuclear Regulatory Commission) cần phải luôn luôn giữ vai trò tích cực và cương quyết trong việc áp dụng luật lệ ở các nhà máy hạch nhân, để đề phòng tai nạn có thể xảy ra trước việc các nhà máy không tuân thủ đúng theo quy định an toàn của ủy ban.

·       Thường xuyên huấn luyện và tái huấn luyện nhân sự cũng như thực tập một số  tai nạn giả tạo để khảo sát khả năng ứng đối của nhân viên trong trường hợp xảy ra tai nạn thật sự.

·       Yếu tố nhân sự cũng là yếu tố hàng đầu trong trường hợp có tai nạn, do đó vấn đề an toàn vận hành cho một lò phản ứng hạch nhân lý tưởng cần phải được Ban điều hành phát thảo và trao đổi với nhân viên nhà máy thường xuyên.

·       Và sau cùng, làm thế nào để có một sự cảm thông và đối thoại trong tinh thần bình đẳng về bảo hành an toàn chung giữa ban điều hành và nhân viên nhà máy.

Nếu thực hiện được những điều trên, hy vọng tai nạn tương tự như ở tại Chernobyl sẽ không còn xảy ra trên hành tinh của chúng ta nữa. Còn đối với những quốc gia chưa có kinh nghiệm về việc tinh luyện chất Uranium-235 như Việt Nam, việc thiết lập và xây dựng một lò phản ứng cần phải có nhiều chuẩn bị hơn nữa.

Một trung tâm nghiên cứu việc tinh luyện và việc huấn luyện nhân sự chuyên là hai điều cần yếu đòi hỏi một thời gian ít nhất là 20 năm trong trường hợp Việt Nam. Bao giờ hai mục tiêu trên được thỏa mản, lúc đó Việt Nam có thể bắt đầu xây dựng lò phản ứng hạch nhân cho nhu cầu năng lượng cũng vẫn chưa muộn.

Kết luận

Qua thảm nạn Chernobyl, chúng ta đã thấy quá rõ là tai nạn ở các nhà máy công nghiệp xảy ra trong một quốc gia độc tài chuyên chính đều có những nguyên nhân tương tự như nhau. Và vụ cá chết vừa qua ở Vũng Áng cũng không là một ngoại lệ, cộng thêm với nghi vấn là TC cố tình đầu độc vùng biển của Việt Nam.

Từ đó chúng ta có thể rút ra được là:

  • Thái độ vô trách nhiệm của những người chiụ trách nhiệm ở các nước CS  mỗi khi có tai nạn xảy ra, vì dưới danh nghĩa tập thể, không ai xem đây là điểm cần phải cải đổi để làm tăng mức an toàn sau khi khám phá ra “sự cố” trong việc quản lý. 
  • Cung cách phát triển chỉ tập trung vào lợi nhuận, không chú ý đến việc bảo vệ môi trường;
  • Cung cách xem thường sự hiểu biết của người dân và những nhà khoa học trong nước và ngoài nước qua việc "giấu kín" chi tiết của các dự án cũng như che dấu sự thật hầu tránh bớt áp lực của người dân, nạn nhân chính thưc của họ;
  • Bưng bít, che đậy, trấn áp người người tố cáo tai nạn, bịt miệng truyền thông, thông tin sai lệch là những thủ thuật của cường quyền áp dụng cho người dân trong nước;
  • Coi thường sinh mạng, sức khỏe của người bằng cách che đậy mức nguy hại của tai nạn môi trường, nhứt là trong việc khai thác "dưới đất" (khoáng sản).

Tất cả những điều trên đây thể hiện một não trạng cứng ngắtĐó là não trạng của một chủ nghĩa Sô Viết Liên Sô còn sót lại trong suốt quá trình thành lập và xây dựng cộng sản chủ nghĩa mà chúng ta đã "chiêm ngưỡng" qua sự bể tường chắn bùn đỏ bauxite ở Ukraina vào năm 2005 (bể tường chắn bằng bê tông cao 140m), vụ bể tường chắn tại Hungary (tường chắn cao 41m), và tại Việt Nam qua vụ vỡ bờ chắn bằng đất của xí nghiệp Nà Lũng, Cao Bằng, cũng như qua hai tai nạn nhà máy điện hạch nhân ở Chernobyl và vụ nổ nhà máy hóa chất ởThiên Tân năm 2015, và vụ cá chết Vũng Áng, Hà Tĩnh vào tháng 4/2016.

Tóm lại, vụ nổ nhà máy Chernobyl, vụ nổ ở Thiên Tân, hay vụ xả phế thải độc hại (hoặc đầu độc) tại khu kinh tế Vũng Áng chỉ là hậu quả của một cơ chế sơ cứng “chuyên chính vô sản” mà người cộng sản Nga Sô, cộng sản Việt Nam và Trung Cộng với não trạng bệnh hoạn kết cấu thành.

Mai Thanh Truyết

Hi Khoa hc & K thut Vit Nam

Hiệu đính 5/2016