Sunday, September 9, 2018



Làm từ thiện trên mãnh đất tạm dung

Chúng ta đã làm gì nơi hải ngoại đối với con người, xã hội, và đất nước đã cưu mang mình, hay đối với những người nơi quê nhà đang đau khổ vì thiên tai hay làm từ thiện hoặc “làm thay” cho CS Bắc Việt?
Tuy nhiên trước mắt, với tư cách một người Việt tỵ nạn, sống trên mảnh đất tạm dung, dù ở Hoa Kỳ hay các quốc gia khác, thì dường như “bà con chúng ta là người khách trọ hữu tình nhưng bạc nghĩa”?
1.    Chúng ta thật sự là người “tử tế” chưa?
Xin thưa, chưa hẳn.
Chúng ta vận động gửi thỉnh nguyện thư yêu cầu Hoa Kỳ ngưng viện trợ nhân đạo cho Việt Nam, trong khi đó, hàng năm chúng ta gửi về Việt Nam một lượng ngoại tệ rất lớn, lên đến hàng chục tỷ Mỹ kim, như thế có phải là chúng ta đã vô tình “cứu nguy” cho chế độ CSBV đang bên bờ vực thẳm không?
Cựu Tổng thống George W. Bush đã từng làm cho chúng ta công phẫn (hay bị chạm nọc!) khi ông nhận định về cung cách hành xử của chúng ta trong vấn đề Việt Nam là “they deserve it!” (xin tạm dịch: “Cho đáng kiếp!”). Câu nhận định ngắn ngủi làm chúng ta đau, nhưng xin thưa, xin lắng lòng nghĩ lại, quả thật đôi khi những hành xử của bà con chúng ta cũng “tương xứng” với lời trách móc trên.
2.    Chúng ta đã làm gì với cái gọi là “từ thiện”?
Chúng ta đã làm gì khi Hoa Kỳ gặp những tai nạn thảm khốc rúng động toàn thế giới? Sau đây là vài con số thống kê về sự đóng góp “từ thiện” của cộng đồng tỵ nạn Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Biến cố 911 - Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngoài CSBV đóng góp $250.000, triệu phú (hotel) Trần Đình Trường góp 2 triệu Mỹ kim, chúng tôi không ghi nhận được các danh sách đóng góp khác của cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ, nếu có chăng chỉ là các hội đoàn đơn lẻ với số tiền không đáng kể.
Bão Katrina - Đối với trận bão Katrina 29/8/2005, chúng tôi không thấy CSBV đóng góp, cũng không có danh sách cộng đồng Việt Nam qua các hội đoàn, mà chỉ biết cộng đồng Houston giúp đỡ hiện kim và hiện vật, cũng như các hội đoàn Nam và Bắc California và nhiều nơi khác tổ chức văn nghệ, tiệc gây quỹ… nhưng số tiền thu được chẳng là bao so với sự cưu mang của đất nước và người dân Hoa Kỳ đối với bà con tỵ nạn kể từ sau 30/4/1975.
Sóng Thần Tsunami, Nhật Bản - Còn nói về Nhật Bản gặp tai nạn Tsunami thảm khốc rúng động toàn thế giới vào ngày 12/3/2011, trên trang mạng, chúng tôi nhận thấy có ghi CSBV và “nhân dân” giúp đỡ nạn nhân là 7.783.393 Mỹ kim, trong khi đó cả thế giới giúp Nhật Bản trong vụ nầy lên đến 520 Tỷ Yen (tương đương gần 7 tỷ Mỹ kim). Hoàn toàn không thấy đóng góp của cộng đồng người Việt hải ngoại trong danh sách hàng ngàn NGO và các hội từ thiện trên thế giới.
Vậy mà bà con chúng ta thường nói với nhau rằng: “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”!
Bão Harvey tại Texas tháng 8/2017 – Gần đây nhứt, qua cơn bão Harvey nầy, bà con vùng Houston và phụ cận ghi nhận những đóng góp hết sức tích cực của Cộng đồng Người Việt Quốc gia tại Houston và Vùng phụ cận, một số chùa, nhà thờ, thánh thất Cao Đài, cơ sở Hòa Hảo…đã làm một nghĩa cử …lá lành đùm lá rách rất đáng khen. Cũng không quên những cá nhân đơn lẽ âm thầm phụ giúp nạn nhân lũ lụt ở những vùng nhỏ, hẽo lánh, nơi chánh quyền chưa vói tới.
Nhưng thử hỏi, chúng ta cũng vẫn là “Người Việt giúp Người Việt”.
Xin bà con người Việt hải ngoại nhứt là tại Hoa Kỳ, dù qua đất nước tạm dung nầy dưới bất cứ lý do gì cần hiểu là Hoa Kỳ chính là nơi cưu mang chúng ta từ những ngày đầu tiên, giúp chúng ta hội nhập vào xã hội mới, có một đời sống ổ định và con cái có một nền giáo dục khai phóng cùng một hệ thống bảo vệ sức khỏe tương đối hoàn chỉnh.
Vì những lý do trên, tại sao chúng ta không MỞ RỘNG bàn tay hơn nữa để chia sẻ nỗi đau của nạn nhân người bản xứ không kể đến màu da, sắc tộc?
Hy vọng trong những thiên tai sắp tới (người viết mong là không xảy ra), bà con Việt sẽ tích cực hơn và ưu ái hơn trong việc giúp đở nạn nhân tại Hoa Kỳ…
Mong lắm thay!
3- Vậy quý vị làm từ thiện nghĩ sao?
Chúng ta ĐÃ LÀM cho Việt Nam hiện tại rất nhiều, bằng nhiều cách tùy theo từng nhóm, chẳng hạn giúp xây các cơ sở tôn giáo, xây viện mồ côi, công tác khám bịnh, đào giếng v.v…, không kể việc đổ tiền vào cứu trợ mỗi khi có thiên tai như nhà cháy, lũ lụt, bão tố…Đặc biệt thành phố Houston, còn gọi là …thành phố Tình nồng,  có thể nói là nơi “mở rộng hồ bao” giúp rất nhiều, không cần suy xét, động não để tự hỏi…những hành động kêu gọi đóng góp đó có thực sự là “làm từ thiện” hay không?
Hoặc chỉ là tiếp tay cho những thành phần xấu, hay hơn nữa chỉ là làm thay cho CSBV?
Thử hỏi, phải chăng, những việc trên đây có phải là bổn phận và trách nhiệm của những người đang quản lý đất nước, tức CS Bắc Việt?
4- Và CS Bắc Việt đã làm gì?
Mỗi khi có thiên tai, CS Bắc Việt chỉ cần “xách bị ăn mày, xin ông đi qua, xin bà đi lại”, và bà con chúng ta lại mở lòng cứu giúp, vì họ “dạy bảo” rằng chúng ta hôm nay là “khúc ruột ngàn dặm” của họ, mà trước kia họ đã nói rằng chúng ta chỉ là đám “ma cô, đĩ điếm, đám ngụy liếm gót giày đế quốc”.
Vì vậy, rốt ráo lại, Bà con làm từ thiện nghĩ sao?
Đầu năm 2003, cá nhân chúng tôi đã cảnh báo tình trạng ô nhiễm nguồn nước ở ĐBSCL sau khi phân tích trên 200 mẩu nước lấy từ Bắc chí Nam, nhưng chỉ một ngày sau đó, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao CSBV thời bấy giờ, Phan Thúy Thanh đã kết án chúng tôi trên BBC là vô cảm với 300.000 nông ngư dân. Họ phủ nhận sự thật đó vì họ sợ ảnh hưởng đến việc mới vừa giao thương với Hoa Kỳ, và vì Việt Nam mới vừa được phép xuất cảng tôm cá vào Hoa Kỳ!
Vậy thử hỏi, CSBV có vô cảm với việc ô nhiễm nguồn nước làm ảnh hưởng tai hại đến sự sống còn của 300.000 nông ngư dân và ảnh hưởng đến sức khỏe của 25 triệu bà con ở đồng bằng sông Cửu Long hay không?
Và ảnh hưởng đó kéo dài cho đến ngày hôm nay (2018) với việc hạn hán và ngập lụt bất thường, nguồn nước bị ô nhiễm hóa chất độc hại và nhứt là arsenic (thạch tín) cùng những vấn nạn ảnh hưởng lên sinh kế của người dân…
Sự thực là Bà con chúng ta đang giúp Việt Nam quá nhiều, nhưng giúp nước Mỹ, nơi cưu mang chúng ta, quá ít, nhưng lại tiếp tục muốn nước Mỹ và thế giới ủng hộ công cuộc chúng ta đấu tranh giải thể CSBV!
Bà con có nghĩ rằng MÌNH đã làm đủ bổn phận của một “công dân Hoa Kỳ” là tuân hành luật pháp, đóng thuế, có nhiều thanh niên đi lính làm nghĩa vụ công dân… nhưng dường như bà con chúng ta sống trên đất Mỹ như một người tình của nữ thi sĩ TTKh là “tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời”.
Hầu như bà con chúng ta hoàn toàn không lưu tâm đến những gì xảy ra cho đất nước tạm dung nầy (người viết muốn nói “chúng ta” là một số đông gồm cả chính bản thân người viết).
Vì thế:
  • Xin đừng làm những “người khách trọ vô tình”. Xin chia sẻ những gì xảy ra cho nước Mỹ, cho môi trường sống chung quanh mình.
  • Xin được sống làm người tử tế, lương thiện, văn minh và có tấm lòng với người bản xứ cũng như với bà con cật ruột của mình.
  • Xin đừng để những lời trách móc xảy ra nữa, như lời của TT Bush hay bất cứ lời của người bạn bản xứ nước mình đang cư ngụ.
  • Và sau cùng, xin Bà con chúng ta chấm dứt những việc làm “từ thiện tiếp tay với CSBV”. Việc làm sẽ là những mũi tên bắn vào CSBV, tiếp tay cho cuộc cách mạng bất tuân dân sự đang xảy ra ở Việt Nam.

Mai Thanh Truyết
Trích từ sách Lối thoát cho Việt Nam (2018)

Phụ lục: Trích góp ý trên Dân Làm Báo

·         luumanhcongtu  21 minutes ago
Những tay Vịt Kiều về quê làm từ thiện để lấy le! Nuôi Nô Cộng sống thêm lâu hơn.

Thumbnail
Đồng ý với tác giả.
Dân Việt "hy sinh" mỗi người một lon bia, đủ cứu tế nạn nhân bão lụt và các loại thiên tai khác.
NVHN nuôi vc trong xứ, làm giùm cho vc những việc cs Hà nội phải làm.
Đó là hành động tình cảm và ngu muội (nói thẳng, ai ghét thì ghét)
Chưa kể miệng hô hào chống cộng, nhưng năm nào cũng đi VN thăm vợ bé, gái đĩ rẻ tiền, mua đồ lậu và buôn lậu.
·          
·         Mần Ruộng  6 minutes ago
Phần đông (majority) dân Vn ở Mỹ khg hiểu hết nghĩa của "give and take". Chỉ "me,me and me only".
Chửi là đúng rồi
Ngay cả đi chùa.......Đồ chùa khg ăn uống.
Đất tạm dung?
Thật ra cũng có người sống ở Mỹ và họ từ chối nhập quốc tịch Mỹ. Họ vẫn giữ nguyên tư cách tị nạn từ ngày họ được chấp nhận cho tạm trú đất Mỹ như là nơi ẩn náu asylum đúng nghĩa. Những người này đúng là họ xem nước Mỹ chỉ là nơi ở tạm. Họ chờ một ngày VN tự do không VC nữa thì họ trở lại khôi phục quê hương VN.
Tôi khâm phục họ. Nhưng thật tình tôi cũng không rõ thành phần phần này hiện tại được bao nhiêu % trong số người gốc Việt ở Mỹ ??? Nên nhớ, một khi là người tị nạn CS thì quý vị KHÔNG được có hành động và việc làm trái lại ý nguyện của mình là tị nạn, đây là luật, thí dụ như tự ý về lại VN ăn chơi hay du lịch, không có lý do chính dáng.
Theo chổ tôi biết người Việt định cư ở Hoa Kỳ vì lý do tránh VC, đã làm đơn xin vào quốc tịch Mỹ gần hết. Người Mỹ họ được giáo dục rằng cái gì tự nguyện làm không ai bắt buộc thì cái đó là tự do. Khi đã là tự do trong ý thức và hành động thì tự nhiên phải có trách nhiệm và chịu trách nhiệm chuyện mình làm.
Tóm lại, nếu quý vị vẫn xem đất Mỹ là một asylum - nơi ẩn náu, tạm lánh nạn chờ ngày về lại VN, Ok. Bằng như quý vị chọn Hoa Kỳ là quê hương thì là QUÊ HƯƠNG THIỆT, chẳng tạm dung tạm diếc gì cả.
Câu hỏi đặt ra là, có bao nhiêu người gốc Việt sẵn sàng bỏ nước Mỹ trở lại VN làm người công dân VN khi không còn VC ???
Cái này không có tôi. Và hình như cả người Nga lưu vong sang Mỹ trước đây thời CSLX, đến bây giờ hết Lenin hết Stalin rùi thì người Nga cũng cứ ở lại Mỹ hổng chịu dzìa Nga là sao ??? Ha ha ha !!!
Thumbnail
Năm Nổ  an hour ago
Bà con có nghĩ rằng MÌNH đã làm đủ bổn phận của một “công dân Hoa Kỳ” là tuân hành luật pháp, đóng thuế, có nhiều thanh niên đi lính làm nghĩa vụ công dân… nhưng dường như bà con chúng ta sống trên đất Mỹ như một người tình của nữ thi sĩ TTKh là “tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời”.
Đứng núi này trông núi nọ
Thật ra, sống trên dất Mỹ, là công dân Mỹ thì mặc nhiên quý vị PHẢI thi hành các trách nhiệm một công dân. Quý vị phải dóng thuế lợi tức hàng năm, quý vị phải chấp hành luật lệ nơi quý vị sống và làm việc. Quý vị không được uống rượu lái xe, không được hút thuốc trên xe bus v.v...
Tuy nhiên, xét về mặt tình cảm thì hình như người Việt ở Mỹ (45 trở lên, không sinh ra tại Mỹ) họ vẫn còn "nặng nợ" với VN (và cả với VC) hơi bị nhiều, nhiều khi lấn lướt luôn tình cảm dành cho nước Mỹ mà mình đang sống đang làm việc và đang hưởng môi trường tự do, an toàn và lành mạnh.
Người Việt dạng này sống trên đất Mỹ với sự mâu thuẫn nào đó. Họ "đau đáu" với dân oan VN, với "biển đảo" lưỡi bò VN (tốt thôi) nhưng đùng một cái bị mất dốp ở Mỹ (thí dụ) thì thử hỏi cái nào khiến họ sẽ "trăn trở bức xúc" hơn đây ??? Ha ha ha !!!
Thumbnail
o     Năm Nổ  an hour ago
Từ thiện tại VN, thiện nhỏ mà ác lớn
Có người lý luận rằng làm từ thiện thì đừng suy tính. Cho người ăn mày tiền thì đừng tìm hiểu xem tiền đó đi về đâu sẽ mất ý nghĩa việc làm từ thiện vốn mang tính ý thức tương trợ thuộc về tình thương nhân loại.
Đúng. Nhưng quý vị cũng nên thử tìm hiểu việc làm này trong phạm vi và bối cảnh VN dưới sự cai trị độc tài và toàn trị của VC. Có thật quý vị đem tiền về VN để cho trẻ em nghèo, chữa bệnh người nghèo, xây chùa cất nhà thờ cho tôn giáo v.v... quý vị không cần "thông qua" sự hướng dẫn và tổ chức của Mặt Trận Tổ Quốc VC chẳng hạn ?
Quý vị cũng nên nhớ, chính quyền một nước có nhiệm vụ bắt buộc làm những việc thuộc an sinh xã hội và cứu trợ, giúp đở cho chính đồng bào của họ trước nhất. Ngay cả trong rường hợp quốc gia gặp tai họa thiên nhiên lớn, nhiều nước khác tỏ ý chi viện giúp đở thì quốc gia đó cũng tùy trường hợp nhận hoặc không nhận.
Như vụ Thái Lan vừa qua với 13 em thiếu niên bị kẹt trong hang động mưa lũ, Hoa Kỳ đề nghị gởi toán người nhái tinh nhuệ và dụng cụ kỹ thuật sang giúp, Thái Lan trả lời xin nhận dụng cụ còn việc thợ lặn vào bên trong Thái Lan tự lo làm được.
Cho nện việc cúa VN cứ để cho VC lo lắng vì đó là trách nhiệm của nó, quý vị vào nhiều khi "đại gia"(giàu hơn VK nhiều) ở VN không có chổ làm từ... thiện thì sao ???
Thumbnail
Đại gia VN: Dziệc Kìu 3 cọc 3 đồng đi chổ khác chơi !

Năm Nổ ơi anh nói còn thiếu 1 chút xíu đó nhe. Ai cũng biết một cơ quan từ thiên nào ở Mỷ củng đươc phép lấy tối đa 25% tới 35% tiền quyên góp được cho chi phí. Thí dụ một cơ quan từ thiện nào đó nếu họ quyên góp được 1 triệu đô la họ sẻ lấy 250 ngàn, sau đó họ lại đem tiền quyên góp đưa cho một cơ quan từ thiện khác vì họ có cơ sở phân phát tới người cân giúp. Làm như vậy thì cơ quan sau lại lấy 25% của 750 ngàn. Nếu anh cho 1 đồng thì chỉ đến tay người cấn được giúp 55 cắt. Anh có biết cơ quan từ thiện nào lảm vậy chưa!


Mọi năm cứ bên VN gặp thiên tai bão lụt thì các chùa bên này hay kêu gọi Phật tử đóng góp từ thiện. Tới dân bao nhiêu phần trăm không biết chứ đảng ăn chận liếm láp quá nửa là thường.
Nhất định không để cs lợi dụng NVHN ơi.
o     
o    Nói sốc  Phóthườngdân  2 hours ago
VN gặp bão lụt, thiên tai, nếu mỗi người đang sống ở VN nhịn vài lon bia thôi để lấy tiền cứu giúp những nạn nhân thì cũng chẳng cần đến NVHN đóng góp làm gì. Nhưng mà có tiền của NVHN đổ về để rủng rỉnh mua thêm bia, uống nửa ly nửa kia đổ bỏ cho nó sang, thì ngu hay sao mà không kêu gọi họ làm từ thiện giúp VN. Cứ mỗi lần có thiên tai, đảng viên và cán bộ nhà nước lại có thêm mớ đô-la từ thiện bỏ túi.




Saturday, September 8, 2018



Ra mắt sách “Lối thoát cho Việt Nam”
Bạch Cúc


Ngày 25/8, tại 6200 Wilcrest Houston, TX, buổi ra mắt sách “Lối thoát cho Việt Nam” của Tiến sĩ Mai Thanh Truyết đã có rất đông thân hữu, đồng hương đến tham dự.
Ông Mai Thanh Truyết- Tiến sĩ Hóa Học Đại học Besancon (Pháp), phụ tá phụ trách thí nghiệm Hóa vô cơ trường Institut de Chimie Besancon (Pháp). Sang Hoa Kỳ, ông đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng về khoa học kỹ thuật an toàn và phẩm chất, môi trường. Hiện ông là Đệ nhất Phó chủ tịch Đại Việt Quốc dân đảng, Chủ tịch Hội Bảo vệ môi trường VN, Trưởng nhóm chống Tàu diệt cộng. “Lối thoát cho Việt Nam” là ấn bản thứ hai của quyển “Lối thoát nào cho VN” sau khi ông đón nhận góp ý, phản hồi và thêm ý kiến trong những lần trao đổi nói chuyện với cộng đồng người Việt khắp nơi, để rồi từ đó quyết định tái bản với thêm nhiều bình luận cũng như sửa chữa một số nhận định không chính xác và thiếu tính thuyết phục.
“Lối thoát cho Việt Nam” dày khoảng 600 trang với chương trình và mục tiêu hành động có hai hành động, hai mục tiêu: chống Tàu và diệt Việt cộng, ủy ban chống Bắc thuộc.
Đọc “Lối thoát cho Việt Nam” để biết bằng cách nào cho VN được tự do – dân chủ – nhân quyền và đuổi hết bọn quỷ đỏ Tàu cộng bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải của dân tộc Việt.
Bạch Cúc


Friday, September 7, 2018


Một Quyết tâm của người Việt hải ngoại
Chấm dứt việc Gửi tiền và về Du hí Việt Nam.
Xin thử suy xét về hai khoản nầy.
a.    Người Việt sống ở Hoa Kỳ vào khoảng 1.8 triệu người hiện nay (thống kê HK 2015). Theo thống kê năm 2016, lượng tiền đổ về Việt Nam đạt 12 tỷ Mỹ kim, trong đó 7 tỷ về Sài Gòn. Cũng theo một thống kê khác, lượng tiền nầy đa số (khoảng 9 tỷ) xuất phát từ Mỹ.
b.    Về vấn đề đi về Việt Nam, ngoài một số nhỏ ngoại lệ bắt buộc phải đi về vì quan hôn tang tế, vì người thân bịnh tật hay mất đi.  Chúng ta có thể nói rằng, trong số 400 - 500 ngàn người về hàng năm, tuy với nhiều mục đích khác nhau, nhưng tựu trung đa số người về là làm ăn với CS Bắc Việt, hay chỉ du lịch, mua vui, thậm chí tìm những thú vui vô đạo đức, dùng tiền để thõa mãn “thú tính” của con người.
Tất cả những điều đó chỉ làm:
  1. Mất uy tín của người Việt hải ngoại, và;
  2. Vô hình chung kéo dài sự sống “thừa thãi” của chế độ đang đi vào buổi xế chiều. (Ước tính 500 ngàn người về và tiêu xài trung bình US $5000/người, sẽ có 2.5 tỷ Mỹ kim tiếp máu cho VC).
Như vậy, chúng ta thấy việc đi về Việt Nam và gửi tiền về quê hương chỉ góp một phần ít vào ngân sách VC, nhưng còn phần lớn thì chạy vào túi đảng viên các cấp của chế độ tham nhũng, bóc lột tàn bạo! Nên nhớ, năm 2016, CS Bắc Việt cần phải trả tiền lời đáo hạn của những khoản tiền vay mượn từ năm 1986 trở đi là…12 tỷ Mỹ kim (tiền mặt – hard currency)!
·         Đối với những người đi về Việt Nam nhiều lần dưới danh nghĩa “làm ăn” hay “du hí” …, chúng ta cần phải có thái độ rõ ràng và dứt khoát với họ.
Xin đan cử quyết định của Cơ quan Bảo vệ Người Tị nạn và Vô Tổ quốc (OFPRA - Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride). Kể từ năm 1988 đến 2000, cơ quan nầy đã phế bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi được hưởng tiền trợ cấp xã hội, y tế và các phúc lợi khác do chính phủ cấp cho 22.417 người, vì họ đã về Việt Nam nhiều lần.
Xin cảm ơn quyết định này của Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc.
Xin mỗi người trong chúng ta hãy lắng tâm cùng suy nghĩ, để tìm ra phương thức thích hợp đối phó với nhóm người vô ý thức này.
Chúng ta cần phải có hành động cụ thể nào đối với các việc làm vô ý thức của một số người Việt ở hải ngoại trên mãnh đất tạm dung nầy không?
Đối với chính sách di trú cứng rắn của hành pháp Hoa Kỳ hiện tại, hai hạng người trên đây có thể bị “hỏi giấy” và trục xuất về Việt Nam bất cứ lúc nào.
Mai Thanh Truyết
Một Người con Việt



Wednesday, September 5, 2018

Góp ý với tác giả Nguyên Thạch về bài viết "Đốt đuốc đi tìm một lãnh tụ"


 Góp ý với tác giả bài viết "Đốt đuốc đi tìm một lãnh tụ" của Nguyên Thạch trên Dân Làm Báo. 
                      http://danlambaovn.blogspot.com/2018/09/ot-uoc-i-tim-lanh-tu-su-oi-hoi-khac-khe.html

 Cá nhân tôi nghĩ ở thời đại toàn cầu hóa ngày hôm nay, chữ lãnh tụ đồng nghĩa với "team work", nghĩa là một nhóm cùng chia xẻ và đề ra phương thức hành động, chính sách, chiến thuật....chứ không thể là cá nhân lãnh tụ quyết định. 

"Tập thễ lãnh đạo" của CSBV không nằm trong ý nghĩa nầy. CSBV nói tập thể lãnh đạo nhưng thực sự là những con cừu Panurge...gật đầu đi theo lệnh của Chủ tịch đảng mà thôi.

Do đó, chúng ta không có nhu cầu ...tìm một lãnh đạo mà, người đó sẽ tự nảy sinh ra từ trong lòng cuộc Cách mạng Bất tuân Dân sự đang xảy ra, và được sự đồng thuận của mọi người.


Mời Quý Bà Con chia xẻ và suy gẫm quan niệm lãnh đạo nầy.

Mai Thanh Truyết


------------------------------------------------------------------------

Lâu lâu, mỗi khi có tranh cải về vấn đề thống nhứt Tổ chức - Lãnh đạo chỉ huy thì có những bài than phiền về tình trạng thiếu đoàn kết và kêu gào đi tìm lãnh tụ anh minh để chủ trì đại cuộc.

Nói cho thật, đây là căn bịnh lười biếng, vô trách nhiệm, chỉ biết ngồi chờ sung rụng!
                                 Lại Đi Tìm Lãnh Tụ Anh Minh!

Trích:      Đi tìm lãnh tụ cho phong trào đấu tranh hôm nay
” Không những chúng ta mà ngay cả đối phương của chúng ta là đảng cộng sản điều biết rằng phong trào đấu tranh hôm nay của người dân Việt Nam tuy xuất hiện dưới nhiều hình thức và có nhiều mục tiêu khác nhau, có người đấu tranh cho công bằng xã hội, công lý được thực thi, có người đấu tranh cho môi trường sinh sống, có người đấu tranh cho quyền con người, quyền công dân, có người đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, có người đấu tranh cho tự do, dân chủ, có người đấu tranh cho chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ… 
nhưng đó chỉ là những mục tiêu chiến thuật để phục vụ cho mục đích tối hậu là giải thể chế độ độc tài, độc đảng, xóa bỏ điều 4 hiến pháp hiện nay của nhà nước cộng sản, xây dựng một thể chế thật sự dân chủ để mọi người dân có cơ hội đóng góp công sức của mình trong công cuộc bảo vệ và canh tân đất nước, như đã nói ở trên.

Đảng cộng sản biết rõ điều đó, cho nên họ đã thẳng tay đàn áp ngay cả những cuộc xuống đường để bảo vệ cái mảnh đất mà họ đang trị vì. Thế thì tại sao chúng ta không san bằng khác biệt về mục tiêu chiến thuật (đối với tổ chức), hy sinh bản chất đặc thù của riêng mình (đối với cá nhân), hòa đồng, liên kết với mọi người tạo ra một sức mạnh tổng hợp để thực hiện mục đích tối hậu của mình!?
Phải chăng ở trong nước vì chúng ta có quá nhiều lãnh tụ nên trở thành không có lãnh tụ, có quá nhiều tổ chức nên trở thành không có tổ chức!? như đã thể hiện rõ nét trong sinh hoạt của cộng đồng người Việt quốc gia tại Hoa Kỳ.
Tóm lại, một khi chúng ta thật sự chấp nhận hy sinh để dấn thân vào con đường đấu tranh đầy gian khổ này với khẩu hiệu TỔ QUỐC TRÊN HẾT, DÂN TỘC TRƯỚC HẾT thì “Lãnh Tụ” không ở đâu xa, có thể là chính chúng ta hay người bạn đồng hành của chúng ta đó.

08.08.2016
danlambaovn.blogspot.com

------------------------------------------------------------------------

                                          ĐI TÌM LÃNH TỤ ANH MINH!

                                                                        Cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở
                                                                        Vô tình bồi liễu, liễu xanh om
                                                                          Cố ý đi tìm, tìm chẳng thấy
                                                                         Vô tình, bất ý, gặp nhau đây

Trích: ” Dù cộng sản rệu rã đến mấy vẫn có thể hồi sinh nếu không gặp một sức ép nào đáng kể từ khối quần chúng. Đây là thời điểm để chúng ta nghĩ đến chuyện bắt đầu hơn là chuẩn bị cho sự kết thúc.
Loai trừ yếu tố tham vọng hay điều gì đó thiếu thiện chí, mỗi người (dân) chúng ta hãy khám phá khả năng của mình thay vì tự giới hạn bản thân. Hãy bắt đầu từ việc tiếp cận hoặc tìm kiếm một người bạn đồng hành, hãy bắt đầu bằng một công việc nhỏ nhất nhưng có tiếp cận, có bóng dáng của quần chúng, cho dù chưa được nhiều để có được hàng vạn người cho tương lai. Mọi sự bắt đầu thường khó khăn. Nhất là sự bắt đầu được bắt đầu ở một giai đoạn tưởng như sắp kết thúc.
             ( Chúng ta cần Thủ lĩnh? – Phạm Thanh Nghiên Danlambao )

Câu kết của tác giả thật chí thiết, nhưng không hiểu tại sao diễn đàn lại đi lạc vào vấn đề ” đi tìm lãnh tự ?”

Tôi xin kể một giai thoại hí hước về ” Lãnh tụ anh minh ” phổ cập nơi hải ngoại: Hồi thời ” đổi mới Võ Văn Kiệt “, làm mãi mà không xong nên sáu Dân nổi nóng tính xóa bài làm lại tất cả. Anh sáu Dân, dân Miền Nam hào phóng ” chịu chơi ” quyết định mời các quí ông ” Đảng ” ở hải ngoại về tiếp quản, chấp chánh.
Đúng ngày hẹn, sáu Dân và chánh phủ tổ chức tiếp đón hoành tráng: Phi trường Tân Sơn Nhất rợp bóng cờ vàng VNCH, chức việc sắp hàng trải thảm đỏ chực chờ. Máy bay chở phái đoàn các ” đảng ” hải ngoại đáp xuống. Tất cả ngóng chờ thật lâu mà hổng thấy một ai trong phái đoàn hải ngoại ló đầu ra. Sáu Dân mới sai tùy viên bước lên phi cơ chào đón. Ông nầy vào phi cơ rồi dội trở ra la hoãng: Chết hết rồi! Chết hết rồi! Té ra là khi phi cơ gần đáp xuống, các quí ông đảng tranh nhau ” mần lãnh tụ anh minh ” thịt lẫn nhau không còn một móng!

Hởi ơi! Cái bịnh ” ham làm lãnh tụ ” và ” trông chờ lãnh tụ anh minh ” trong chúng ta xem chừng hết thuốc chửa!
Một ma đầu hồ bác cụ – Một đảng cướp sạch nước VN đưa Đất nước và Dân tộc đi tới cảnh tang thương như ngày nay! Họa mất nước đã cận kề mà chúng ta còn mãi trông chờ lãnh tụ và đảng phái lãnh đạo dùm thì một là sống mãi trong nô lệ, hai là mất nước!

” Chúng vĩ đại vì các ngươi chắp tay quỳ gối
    Nầy công dân! Hãy đứng thẳng người lên “

Đó là lời kêu gọi húng tráng, lẫm liệt của nhà cách mạng Marat trước thềm của cuộc CÁCH MẠNG TƯ SẢN DÂN QUYỀN 1789 của nước Pháp lừng danh Quốc tế.

Cùng năm 1789 ấy, bên trời Nam, Đại đế Bắc Bình Vương Quang Trung hành quân thần tốc nhập Thăng Long, đánh đuổi ngoại xâm Tôn Sĩ Nghị và cả việt gian Lê Chiêu Thống chạy về tàu.

Chừng nào sĩ phu tìm lại được sĩ khí!
Tuổi trẻ Việt Nam tìm lại được ngạo khí!
Tự mình đứng dậy, tự mình đi!
Thì mới mong diệt được sói lang việt cộng!
Bằng như mãi trông chờ lãnh tụ anh minh
Thì hết hồ bác cụ rồi sẽ có một bác cụ khác
Và một đảng cướp sạch khác nối nghiệp
Và người dân Việt khốn khổ sẽ mãi sống trong nô lệ
Ách nô lệ hai tầng
Tầng trong Nội gian việt cộng
Tầng ngoài Xâm lăng tàu cộng
Chờ ngày xáp nhập thành An Nam đô hộ phủ!
Tôi thành tâm kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam hãy tự nhận thức chính mình, dũng mãnh, can trường đứng lên làm bổn phận của con dân Đất nước.
Cứu dân, cứu nước là lúc nầy đây!
Tôi xin đề nghị một phương thức hành động: Phương thức “ Sinh Hoạt Nhóm “ ( Teamworks ), đại ý như sau:

” Cách mạng VN muốn thành công trước hết phải làm dân bớt hèn, đồng thời cần phải có tổ chức và có lãnh đạo.” ( Lời bính của 1nxx )
Bởi vậy cho nên mới cần có ” nhiều thật nhiều nhóm ” chịu ” hy sinh và can trường ” bí mật hoạt động “ không mệt mỏi trong các giới đồng bào ( Nông dân – dân oan, Công nhân xí nghiệp, Tập thể Sinh viên – Thanh niên…) kiên trì vận động giải thích, thuyết phục họ tham dự hành động và tổ chức, liên kết cho quần chúng hành động.

Ý tôi muốn nhấn mạnh là: Đừng trông chờ MỘT THỦ LÃNH cũng đừng trông chờ MỘT TỔ CHỨC HAY ĐẢNG PHÁI LỚN.

LÝ DO: Một thủ lãnh ra mặt là bị côn an BVCT bắt bỏ tù.
Một tổ chức hay đảng ra mặt là chúng giăng bẩy hốt

Vì vậy cho nên PHẢI CẦN NHIỀU NHÓM BIỆT LẬP bí mật hoạt động, nhưng cùng một MỤC TIÊU NỔI DẬY LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ VC.

Trong quá trình hoạt động các nhóm sẽ nhận biết nhau, đặt kế hoạch kết hợp hành động.

Như vậy chúng ta KHÔNG CÓ MỘT TỔ CHỨC theo hệ thống KIM TỰ THÁP với MỘT THỦ LÃNH và MỘT BỘ THAM MƯU để cho tình báo – phản gián vc giăng lưới hốt.

Trái lại, chúng ta có một MÀNG LƯỚI TỎA RỘNG KHẮP NƠI bí mật hoạt động theo hệ thống liên kết HÀNG NGANG, tức là theo mô thức “ hội nghị bàn tròn.

Như vậy là có tổ chức mà không có Một Tổ chức.
Có lãnh đạo mà không có Một lãnh tụ.

Đó là tóm tắt GỢI Ý về PHƯƠNG THỨC CÔNG TÁC NHÓM ( TEAMWORKS ) thịnh hành hiện nay với khẩu hiệu: Nhiều bàn tay- Nhiều tâm trí – Nhiều tấm lòng CHUNG MỘT MỤC TIÊU ( Many hands – Many minds – Many hearts: ONE TARGET.

Nếu chúng ta cổ võ được các bạn trẻ có hiểu biết quyết tâm thực hành theo phương pháp kể trên, hy vọng có thể phat động được cuộc nổi dậy như các nước khác.
Tôi mượn lời tác giả Phạm Thanh Nghiên để kết thúc bài viết:
“ Mọi sự bắt đầu thường khó khăn. Nhất là sự bắt đầu được bắt đầu ở một giai đoạn tưởng như sắp kết thúc.”

                                                    Nguyễn Nhơn
                   ( Hãy nhân Ngày Quốc Khánh VNCH 26 Tháng 10, 2018 sắp tới
                    mở chiến dịch vận động " Vùng lên giải trừ toàn trị việt cọng ".)
                                                        5/9/2018
                              


Saturday, September 1, 2018

Thêm một người con Việt vừa nằm xuống: Châu Kim Nhân



Thêm một người con Việt vừa nằm xuống: Châu Kim Nhân


image.pngÔng Châu Kim Nhân sinh ngày 1 tháng 10 năm 1928 tại làng Uyên Hưng, quận Tân Uyên, tỉnh Biên Hòa. Năm 1958 Ông tốt nghiệp khóa Đốc Sự 2, ban Kinh Tế Tài Chánh tại học viện Quốc Gia Hành Chánh, Sài Gòn. Ông đã từng du học tại Anh và về nước phục vụ. Ông đãm trách nhiều chức vụ và làm việc tại những nơi sau đây:

 * Đổng lý văn phòng bộ Tài Chánh trong nội các Thủ Tướng Nguyễn Cao Kỳ, 1966-1967;
 * Tổng giám đốc Tổng nha Tài chánh và Thanh tra Quân phí bộ Quốc Phòng, 1972;
 * Tổng giám đốc Cơ quan Tiếp vận Trung ương trực thuộc Phủ Thủ Tướng, 1972;
 * Phụ tá Tổng Trưởng Quốc Phòng cho Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, 1972-1973;
* Tổng trưởng Bộ Tài chánh, 1973-1974;
* Phụ tá Thủ tường đặc trách Kinh tế Tài Cháng 1974-1975.

Ông mất ngày 29 tháng 6 năm 2018 tại Hoa Kỳ. Trong những giờ phút sau cùng của VNCH, Ông muốn ở lại cùng đồng bào phục vụ đất nước nhưng cuối cùng, nhờ những người bạn thuyết phục và ông đã lên chiếc tàu Đại Hàn ngày 1/5/1975. Đến Hoa Kỳ ông đã sống một đời sống hầu như ẩn dật ở Maryland ngoài việc thỉnh thoảng viết những khuyến cáo cho Tồng Thồng G. Bush về tình hình thế giới và Việt Nam.

Những bước đi của người con Việt Châu Kim Nhân
Ông Châu Kim Nhân từng nổi tiếng là vị Tổng Trưởng liêm chính của chế độ VNCH.
Qua các chức vụ vừa nêu trên, chúng ta đã thấy con đường hoạn lộ của ông rất hanh thông và bắt đầu sự nghiệp “phục vụ quốc gia” rất sớm ngay sau khi tốt nghiệp Quốc gia Hành chánh. Có thể nói, trong suốt thời gian gắn bó với Việt Nam Cộng Hòa, Ông là một công bộc nổi tiếng thanh liêm thời bấy giờ trong các nhiệm vụ về tài chánh và thanh tra quân phí…vào giai đoạn khó khan nhứt của đất nước ngày sau khi hiệp định Paris năm 1973, và người Mỹ bắt đầu rút khỏi Việt Nam cũng như cắt giảm hầu như tất cả quân phí và tài chánh cho Việt Nam.
image.png
Với vai trò TGĐ Cơ quan Tiếp vận trung ương, tức là quản lý các nguồn ngoại viện, tài trợ dân sự cho VNCH, cùng với Ông Đỗ Hải Minh, Phó TGĐ, cùng tốt nghiệp Quốc gia Hành chánh và MA về Chính trị tại Hoa Kỳ. Hai Ông đã cân bằng được giữa nguồn ngân sách quốc gia, ngoại viện và kinh phí chiến tranh, và nhứt là kiểm soát và chận đứng nhiều chuyện thâm lạm công quỹ.
Ngày 5/8/1974 Quốc hội Hoa Kỳ ngang nhiên cắt đứt 60% quân viện cho VNCH, ngược hẳn với những cam kết của TT Nixon là sẽ tăng viện để bù đắp phần nào cho việc đơn phương rút một nửa triệu quân đội Mỹ và việc VNCH ký Hiệp Định Paris. Viện trợ đang từ $2.4 tỷ xuống $1 tỷ. Nhưng ngay sau đó mấy ngày sau khi TT Nixon từ chức, Ban Chuẩn Chi Quốc hội Hoa Kỳ lại cắt thêm $300 triệu nữa, chỉ còn $700 triệu. Từ đó đưa đến sự bế tắc trong việc điều hành quốc gia và đưa đến kết cuộc trong ngày 30 tháng 4 năm 1975.
image.png
Theo lời của tác giả Đỗ Hữu Phương: “Sau hiệp định hòa bình ngày 27-1-1973, đã có những nguồn tin (chưa được kiểm chứng) là những người có thẫm quyền trong Chính Phủ đã phát họa chương trình cho thời bình là: Tất cả hơn một triệu quân nhân sẽ được giải ngũ, những người nầy sẽ tham gia tất cả mọi ngành, nghề để phát triển kinh tế, xây dựng đất nước. Những người tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh sẽ là những người điều khiển đất nước từ trung ương đến địa phương. Những người Cảnh Sát khi ấy giữ gìn an ninh, trật tự cho đồng bào vui hưởng cuộc sống trong hòa bình. Nhưng rất tiếc, ngày 30-4-1975 đã đánh mất những mơ ước đó…”
image.png

Theo tác giả Huỳnh Bá Thành, Ông Châu Kim Nhân có một câu nói để đời, thiết nghĩ cũng cần được nhắc lại nơi đây:” Làm Tổng trưởng Tài chánh một năm…mà không cứu vãn được nguy cơ …tôi sẽ xin tứ chức

Không biết cái nguy cơ mà Ông Nhân định cứu vãn là sự phá giá đồng bạc, nạn lạm phát, túi tiền càng ngày càng eo hẹp của dân, hay là nguy cơ lúc nào chánh phủ cũng cần thêm tiền. Ai muốn hiểu sao thì hiểu…nhưng phải công nhận rằng sau 3 tháng đầu năm 1974, theo thống kê mới của Nha Thuế vụ thì ông Nhân đã vượt xa Tổng Trừng về cái màn thâu thuế đầu mà ông Nhân luôn hô hào “không tăng thuế, chỉ tăng thâu”.
Một đặc tính khác nữa là Ông Nhân là một Tổng trưởng đầu tiên có xe không có máy lạnh và Ông thường hay tâm tình với các nhà báo. Ông là một Tổng trưởng dành thì giờ giải thích nhiều nhứt với báo chí và ai muốn hỏi gì về thuế má tài chánh cứ quay điện thoại số 94381 sẽ được trả lời liền. (Trích bài viết Câu Kim Nhân cái thùng không đáy của Huỳnh Bá Thành viết ngày 25/3/1974)
Để kết luận xin mượn vài lời thơ của Ông Đỗ Quý Sáng, một cựu nhân viên làm việc dưới quyền Ông:
Vàng bạc biết quý mà chẳng ham
Tín nghĩa biết nguy mà vẫn làm
Sống trung thực kiệm cần liêm chính
Tương giao nào câu nệ thấp cao
Trả món nợ sĩ phu người hành chánh
Nay tàn lực chịu đành bó gối thôi…

Sĩ phu miền Nam lần lượt ra đi, từ Cụ Trần Văn Hương (cựu Tổng thống VNCH), Gs Nguyễn Thanh Liêm (Cựu Thú trưởng Giáo dục VNCH), GS Nguyễn Văn Trường (Cựu Tổng trưởng Giáo dục VNCH). Và hôm nay một công bộc trung kiên của quốc gia, Ông Châu Kim Nhân, cựu Tổng trưởng Tái chánh VNCH cũng vừa rời khỏi thế gian.

Cầu mong Ông được siêu thoát nơi suối vàng và hộ trì cho Tuổi Trẻ Việt Nam sớm giải trừ được nạn ách do Cộng sản Bắc Việt đang dày xéo quê hương.

Phổ Lập Mai Thanh Truyết
Một người con Việt
Houston, 25/8/2018