Tuesday, March 26, 2019



Vài cm nghĩ ca của một người Việt tị nạn
khi v thăm quê hương (tháng 2, 2019)

Lời người chuyển bài: Bài viết dưới đây là những cảm nghĩ của một người con Việt sống tha hương trên 40, và về lại quê hương lần đầu năm 2001, và lần nầy (1/2019). Các so sánh và cảm tưởng trong vài tuần lễ ở một số nơi trên quê hương được Bà diễn đạt hết sức trung thực. Và dù buồn trước thảm cảnh tàn phá đất nước về mọi mặt do CSBV, nhưng người viết vẫn còn nét nhìn nhân bản và dân tộc cho tương lai: Quê Hương Sẽ Có Ngảy Rực sáng trở lại. Người chuyển thấy cần được chia xẻ với Bà Con gần xa, cho nên xin được phép post lên FB. Xin Cám ơn.

Tôi (người viết cảm nghĩ...) về thăm quê hương lần này là đmắt thấy tai nghe về tình hình quốc nội, 18 năm sau ln cui tôi v thăm quê nhà. Và đây là ln đu tiên tôi đến thăm min Trung. Vào dp Tết ngưi dân đi du lch hay v thăm quê rt nhiu. Phi trưng Tân Sơn Nht vào khong 4:00 gi sáng đã đông nght ngưi. Trong nhóm 40 ngưi đi du lch min Trung (5 ngày) khi hành t Saigòn, có 7 ngưi đàn ông ngoi quc, 4 Canadians, 2 Nam Hàn, và 1 Đài Loan. H là chng ca các ch Vit Nam. S còn li là ngưi Vit.
   
Qua chuyến đi ngn ngi vài tun Vit Nam, nhìn chung bề ngoài Saigòn và những tỉnh thành tôi đã có dịp đi qua, thì đt nưc có vẻ khá hơn năm 2001, nhưng sự nghèo nàn (nht là vùng quê), và tệ nạn vệ sinh hãy còn rõ nét.


Lễ hội Tết Kỷ Hợi với cờ đỏ sao vàng

1-    Trên quc l s 1, t Qung Bình đến Qung Tr, nhà ca hai bên đưng đu có treo c đ sao vàng trên cây nêu vào dp Tết. Tôi không biết ngưi dân treo c tình nguyn hay b buc phi treo. Nói chung trên các đưng ph ln đi đâu cũng thy c đ, treo cách nhau khong 50 thưc. Qung Bình tôi có dp đi viếng đng Phong Nha và đng Thiên Đưng, thch nhũ rt đp.
2-    Theo như hưng dn viên cho biết thì thành ph Huế hin đang trên đà phát trin. Dc theo dòng sông Hương không xa cu Trưng Tin có khá nhiu khách sn mi toanh, cng thêm mt s "bar" vi nhc Tây phương n ào, vào ban đêm đưc chiếu c đông đo bi nhiu ngưi tr ngoi quc cũng như ngưi tr Vit. Đèn neon xanh đ chp chp sáng trưng, trong bu không khí tưng bng ca điu nhc, tôi có cm tưng như đang mt khu du lch nào bên M. Ngoài các cung đin ca các v vua trong quá kh, chùa Thiên M bên b sông Hương, vào bui chiu hoàng hôn lúc mt tri sp ln, đã gieo vào lòng tôi mt hình nh khó quên, đp tuyt. 
3-    Đà Nẵng là thành phố khá sạch và có nhiều khu resort tân tiến hiện đại. Bãi biển dài với những cây dừa ẻo lả rất thơ mng. Tôi nghe nói là ch nhân ca nhng khu resorts này và nhng villas dc theo b bin Đà nng, là ngưi ngoi quc. Khu giải trí Bà Nà Hills (ging như mt mini Disneyland, nhưng không có nhiều high-tech rides như Disneyland) thu hút nhiều khách ngoại quốc, nhất là Đại Hàn và người Tàu. Có cả live-entertainment do người da trắng đảm trách. Nhờ nằm trên đồi núi cao nên ở đây khí hu tương đối mát hơn trong thành phố, hoa tươi đủ loại đua nở và được vun trồng vén khéo, hoặc được đưa tới từ Đà Lạt (theo như li hưng dn viên cho biết).
4-     Khu ph c Hi An trong nhng ngày Tết ngưi ta đi đông như kiến. Vào ban đêm có nhiu chiếc thuyn nho nh treo đèn xanh đ, trôi chm rãi trên dòng sông, to nên mt cnh sc đp mt lung linh trên nưc. Có khá nhiu ngưi ngoi quc đi mua sm đây.

5-    Sài Gòn và Ch Ln bây gi thay đi quá nhiu, mt s đưng cũng b thay tên, nên tôi không nhn ra đâu là đâu. Khu cư xá cnh trưng đua Phú Th mà anh ch em chúng tôi đi hc, sau khi hc xong lp năm trưng làng, bây gi cũng khác hn ngày xưa. Ngay c ngôi làng mà tôi đã tri qua thi thơ u cũng hoàn toàn thay đi. Nhìn xung quanh ngôi làng bng dưng tôi nghn ngào mun khóc trưc cnh "vt đi sao di".
Ngôi ch nm gia làng, ngày xưa mi ln Tết đến là đy ngưi buôn bán trái cây, rau qu, và đ loi hoa - hoa mai, hoa vn th, hoa hu,...ta mùi hương thơm phc, bây gi b thay thế bng mt cây cu to tưng "vô duyên" bt ngang sông, đi xuyên qua làng, "b" ngôi làng thành hai!
Ch có nn giao thông đưng ph là không thay đi, vn vô trt t, hn lon, kèn kêu inh i, chèn, lách, đy nght đ loi xe. Ngưi đi b mun băng qua đưng là c mt s mo him ngay trưc mt.
Rác rến ở nhiều nơi, trong thành ph, min quê... Ngưi ta "vô tư" x rác: ngoài đường phố, ở các tiệm ăn, dọc theo hai bên bờ sông. Rác chung quanh mà người ta vẫn "tỉnh bơ" ngồi ăn nhậu...! Có những dòng sông, những con rạch, đã chết tự bao giờ, nước đen ngòm, rác nổi lềnh bềnh, bc mùi hôi thi...

Vn đ rác rến không nhng liên quan đến v sinh sc khe và thm m, nó còn liên quan đến s t trng và th din ca mt quc gia. Không cn đi sâu xa hơn, điều này chứng tỏ nhà cầm quyền vô trách nhim, ch lo cho quyn li riêng tư ca họ, kết quả là tình trạng dân trí hãy còn quá thấp, và đi sng tinh thn xung dc! Thư vin công cng gn như không có. Ngưi ta đi chùa chin là đ van vái xin x, và hi l thánh thn!

Có lẻ sống trong môi trường tin tức một chiều và bị bưng bít, đa s không được tiếp cận với thông tin bên ngoài, người dân không ý thức được những quyền cơ bản nhất, mc dù b bc lt, nhưng h cm thy bt lc trưc nhng trn áp tàn bo nên đành chấp nhận.
6-    H sâu gia ngưi giàu và ngưi nghèo quá ln. Ngưi nghèo thì lo ngưc xuôi kiếm tin nuôi gia đình, không có thì gi tâm trí đ nghĩ đến nhng chuyn cao xa. Còn ngưi giàu thì mun làm giàu thêm, chuyn nưc đã có "ngưi khác lo!" Có mt s thương xá to ln do ngưi Tàu, Nht, và Đi Hàn đu tư, rt đt khách và giá c cũng cao không kém gì thương xá bên M. Mc dù vy dân chúng vn đi rt đông - Ngưi giàu thì đi ăn nhu và mua sm, ngưi bình thưng thì đi...ngm!
Nếu không có s thay đi th chế do dân chúng ni dy, thì trong tương lai ngưi dân Vit ch là ngưi làm mưn cho ngưi ngoi quc! Mun gii quyết bài toán Vit Nam, tôi thiết nghĩ ngưi dân mình cn có tinh thn cng đng-xã hi, tương thân tương ái ln nhau. Điu này cn có s tiếp cn, gn gũi, giáo dc...
7-    Những người tôi có dịp nói chuyện (tài xế taxi, tài xế xe Grab, bn cũ, nhng ngưi hàng xóm nhà cháu tôi,...) tất cả đều rất bất mãn với chế độ nhưng tất cả đều cùng có chung quan đim "không làm gì được...". Ai cũng lo cật lực làm ăn kiếm tiền, không ai muốn liên lụy, không ai mun "dính dáng đến chính trị."
Đấy là bề nổi, hy vọng bề kia s khác hơn, vi nhiu ngưi
tâm huyết còn tha thiết ti vn mng ca đt nưc.

8-    Kết luận: Sau chuyến đi này, tôi xin mo mui góp ý:
  • Nếu bn đã ni tiếng hot đng hi ngoi thì dĩ nhiên là không nên v - có l bn cũng không mun v, và có l s không đưc cp visa.
  • Còn nhng bn nào nghĩ mình không có tên trong "s đen" và còn quan tâm đến tương lai ca đt nưc thì nên v - không phi là "áo gm v làng", cũng không phi đ đi "du hí" - nhưng v đ tìm hiu nhng thay đi, đ cm nhn đưc nhp tim ca đt nưc mình, và t kinh nghim đó có th góp phn vào vic tranh đu hu hiu hơn - "Biết ngưi biết ta, trăm trn đánh trăm trn thng."
Qua nhng thành ph tôi thăm viếng ln này, và nhng thành ph khác mà tôi đã có dp đến viếng nhiu năm trưc, tôi thy quê hương mình đp quá. Dù đp, dù xu vi bao nhiêu vn nn, Vit Nam vn là nơi chôn nhau ct rún ca chúng ta. Dù hi ngoi hay quc ni, tp th ngưi Vit cn tranh đu nhiu hơn bng nhng phương tin có th, đ đt nưc mình thoát khi him ha Bc thuc. Trung cng đã và đang lăm le...
 
Trn Kha
California
03/23/2019


Friday, March 22, 2019

Tản Mạn Về Quê Tôi


Tản Mạn Về Quê Tôi


Đã lâu lắm rồi, tôi có …một đêm không ngủ. Câu chuyện đã xảy ra vào một ngày…năm 2017, sau khi làm xong 30 phút Hội luận với Nhà báo Trương Sĩ Lương,  ở một đài phát thanh trên Dallas. Thông thường, sau khi vào giường ngủ, đọc năm ba trang sách là tôi …lang thang …đi về Việt Nam ngay trong giấc mộng.

Nhưng tối hôm đó thì không!

Sau khi đọc xong quyển sách của anh bạn ở Montréal, anh Lê Tấn Lộc, một người thầy giáo và cũng là một chiến sĩ cho một Việt Nam tương lai không còn CSBV, tôi đã tắt đèn từ lâu, nhưng không tài nào chợp mắt được. Tôi không ngủ được vì những hình ảnh xa xưa của anh bạn Lộc của tôi, mặc dù quá tuổi thất thập rồi, nhưng anh vẫn còn khả năng ghi lại những hình ảnh kỷ niệm của vùng quê của anh ở Vĩnh Long, của ngôi trường anh đã học, của mái nhà người thầy dạy anh đờn và đóng kịch Nguyễn Trãi, Trần Hưng Đạo…., thậm chí còn ghi lại vài mối tình quê thời còn là học sinh.

Trí óc tôi vẫn mãi quay cuồng trong bao hình ảnh của bè bạn khắp nơi sau hơn 30 năm với “làng văn trân bút”, những hình ảnh về quê “tôi” của các bạn văn. Nào là Nguyên Nhung, Houston dù có quê ở tận miền Bắc xa xôi, nhưng vẫn chấp nhận một góc Cần Thơ là quê mình. Những bài viết nhẹ nhàng tả lại lối mòn trong xóm, bà bán quán chạp phô đầu ngõ, cùng những “giây phút” chạnh lòng trong vài mối tình thuở học trò.

Nào là cô em Tiểu Thu ở tận Montréal mà cũng còn nhớ vanh vách về vùng quê Vĩnh Long của mình, với bao kỷ niệm đầu đời, chiều chiều đạp xe nhìn về …phía xa xăm hay nhìn mong ngóng ai đó(?). (ghi nhận là TT có nói với tôi đó là “hư cấu” chứ không phải ”chiện” thiệt! mà hư cấu hay không cũng là kỷ niệm phải không TT, có anh Thành làm chứng đó!)
Nào là anh bạn thầy giáo của tôi Nguyễn Lộc Thọ, Orange trên Đặc san Hậu Nghĩa, hãnh diện nói về vùng quê Đức Hòa đầy Việt Cộng của mình, bước ra khỏi ngõ là thấy…VC rồi.

Nói lên để hoài niệm, để cho bà con cô bác mình vẫn còn một quê, có một quê. Bạn Thọ nói về Đức Hòa có Xóm “Quế” (Huế) làm nón lá do cha Bình mang nhiều gia đình Huế về khi chuyển về làm giám mục ở đây.

Lại một cô em cũng là một nhà giáo Ngọc Dung, Vancouver, dù gốc gác cũng ở tận miền Bắc, nhưng cô em vẫn thường hay viết lại kỷ niệm về quê Đà Lạt ngày xưa trong các bài viết, kể lại kỷ niệm trên đường Ngô Tùng Châu về hướng Lữ quán Thanh Niên và bưu điện, kể lại Cà phê Tùng năm xưa…và dĩ nhiên một vài vấn vương xưa trong cái không khí lãng mạn sương mù Đà Lạt trên đường đi đến Trại Hầm hay quanh bờ hồ Xuân Hương…

Và còn nhiều bạn bè khác viết ra đây không hết, ai cũng hơn một lần viết và nói về quê mình…

Còn tôi!

Nếu ai có hỏi quê tôi ở đâu?

Tôi chỉ trả lời vỏn vẹn là “quê tôi ở Hậu Nghĩa” mà thôi. Và nếu có hỏi thêm nữa, tôi cũng chỉ có thể nói thêm là tôi sanh trưởng tại ấp Bàu Trai, làng Tân Phú Thượng, quận Đức Hòa, tỉnh Cholon (giấy khai sanh bằng tiếng Pháp viết chữ Chợ Lớn ra như vậy, và tôi chỉ thấy một lần một, từ lâu lắm rồi, đâu chừng gần 70 năm về trước).

Có một chuyện mà tôi nghe kể lại trong một lần họp mặt Gia đình Hậu Nghĩa tại Nam Cali, Cựu Tỉnh trường Hậu Nghĩa, Đại tá Tôn Thấn Soạn đã vạch mặt trò giả mạo “địa đao Củ Chi” của CS Bắc Việt năm nào.

Hậu Nghĩa là một tỉnh cũ ở Nam phần Việt Nam thời Việt Nam Cộng hòa. Tỉnh này tồn tại từ năm 1963 đến 1976. Tỉnh được thành lập theo Sắc lệnh số 124-NV của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa ngày 15/10/1963, từ phần đất tách ra của các tỉnh Long AnGia Định và Tây Ninh. Tỉnh lỵ đặt tại Bàu Trai, gọi là thị xã Khiêm Cương. Tỉnh gồm 4 quận (24 xã): Củ ChiĐức HòaĐức Huệ và Trảng Bàng. Dân số năm 1965 là 176.148 người, năm 1974, dân số tăng lên 232.664.
Vào tháng 2 năm 1976, tỉnh bị “khai tử” do CS Bắc Việt và các phần đất được chia cho ba tỉnh lân cận. Quận Trảng Bàng sáp nhập vào tỉnh Tây Ninh, Củ Chi sáp nhập với quận Phú Hòa của tỉnh Bình Dương thành huyện Củ Chi nhập vào thành phố Hồ Chí Minh, còn hai quận Đức Huệ và Đức Hòa nhập vào tỉnh Long An.

Theo lời anh chị tôi kể và sau nầy đọc sách báo thêm, quê tôi đã nhiều lần thay tên đổi họ, từ tỉnh Chợ Lớn rồi Long An, và sau cùng là Hậu Nghĩa dưới thời Đệ Nhứt Cộng Hòa. Tỉnh lỵ Hậu Nghĩa gọi là Khiêm Cương chính là ngôi làng nơi sanh tôi ra. Do đó, tỉnh lỵ rất nhỏ so với các quận như Đức Hòa, Hiệp Hòa, Củ Chi, và Đức Huệ…những vùng đất làm cho biết bao nhiêu cô nhi quả phụ phải trả giá rất đắt kể cả mạng sống trong cuộc chiến do CS Bắc Việt gây ra trong suốt 20 năm.

Tôi đã biết về quê tôi chừng đó mà thôi.

Xin đừng hỏi nữa vì tôi sẽ không biết trả lời sao?

Chính vì thế mà tôi không hề viết gì về quê nhà cả, ngoài một kỷ niệm mờ mờ ảo ảo còn vương vất trong trí óc lúc còn non nớt của tôi mãi đến ngày hôm nay, kỷ niệm của một thời…Việt Minh vùng dậy, đốt thôn xóm, xử tử nhiều người dân mộc mạc, chất phác vào những năm 44,45 trong đó có Ba tôi.

Theo lời Má tôi kể lại khi tôi chưa đầy 3 tuổi, Ba tôi đã bị trói thúc ké cạnh bụi chuối bên hông nhà. Lệnh xử tử được đọc ra là vì Ba tôi là “Việt gian” và là địa chủ, có con gửi theo học trường Pháp dưới Sài Gòn, nói tiếng Pháp với lính Tây đóng ở đầu làng…, có nuôi ngựa đua và thi đua ở trường đua Phú Thọ v.v…Và Ba tôi bị bắn ngã gục xuống sau khi bị trói thúc ké bên bụi chuối, chỉ cách chúng tôi khoảng 3 thước gồm hai bà chị lớn, cùng hai ông anh, và tôi.

“Họ” tưởng Ba tôi chết rồi, sau đó đốt nhà, cướp của… rồi đi.

Từ đó gia đình tôi trôi giạt xuống Sài Gòn ngay đêm hôm đó (không còn nhớ ngày!?) và Ba tôi được cứu sống.

Và tôi chỉ trở về thăm quê tôi một lần một và chỉ một lần một mà thôi sau “giải phóng” (?) vào năm 1976, để nhìn thấy mồ mã của Ba Má tôi lần đầu cũng là lần cuối cho đến khi phải đành đoạn lìa xa quê cha đất tổ chỉ vì “cái gọi là” cơ chế chuyên chính vô sản của những người không còn chút nhứt điểm lương tri của …con người.

Đó là những gì tôi biết về quê tôi, nơi chôn nhau cắt rún, nơi an nghĩ của những người thân yêu nhứt đời của tôi. Nói như vậy để thấy rằng tôi là một con người tệ bạc, không có một hình ảnh quê nhà nào trong đầu, không giữ được tình quê, tình xóm giềng quê cũ!

Vì vậy cho nên, cứ mỗi lần đọc một bài viết ghi lại những dấu ấn của quê mình do các bạn văn, nhứt là trong Đặc san Hậu Nghĩa hàng năm mà tôi là Cố vấn không biết tự bao giờ…làm lòng tôi chùng xuống. Tôi không có được may mắn như các bạn để có thể viết rõ ràng về quê mình, ngay cả một vài kỷ niệm đơn sơ ở nơi chôn nhau cắt rún nữa. Và đó cũng là lý do tôi mất ngủ tối hôm đó vì một vài câu thơ tình con cóc của lứa tuổi học trò ở quê của anh bạn Lộc Montréal của tôi.

Hởi những người con Việt tha hương của tôi ơi!
Các bạn có bao giờ có những ý nghĩ của một người con Việt không hình dung được nơi chôn nhau cắt rún của mình không?

Có ai giống như tôi đây không?

Các bạn có bao giờ có những giây phút chạnh lòng như thế nầy bên ly cà phế đắng và chiêm nghiệm về tuổi thơ của chính mình hay không?

Một mình trên bàn giấy trong một căn phòng ở nhà, nơi tôi viết lên những dòng chữ trên đây, nơi tôi trải qua suốt bao năm trời căm cụi những bài viết về môi trường, về thực phẩm, và nhứt là những suy nghĩ về phương cách “Chống Tàu Diệt Việt Cộng” để tìm “một lối thoát cho Việt Nam”. Không một USB nào nằm trong ngăn kéo của bàn viết mà tôi không biết chứa đựng những hồ sơ gì cho công việc “chống lại công cuộc Hán hóa của Trung Cộng” của tôi?

Va đây chính là nơi tôi trang trải, chia sẻ với bè bạn khắp nơi về những suy nghĩ của một người con Việt về những vấn đề Việt Nam.

Thế mà, nghĩ về quê tôi, tôi chỉ biết lờ mờ

Tội nghiệp cho tôi không các bạn?

Có bao giờ bạn nghĩ, bạn sẽ mất quê khi bạn bị tách rời ra khỏi nguồn cội trong khi sống ly hương như hiện nay không?

Có bao giờ bạn nghĩ, hồn quê luôn luôn ở bên cạnh bạn dù bạn không hề nhắc đến hay nghĩ đến hay cảm nhận không?

Ý nghĩ viết về quê tôi, dù cho một lần như hôm nay, tôi cũng chỉ có chừng đó để chia sẻ cùng bạn mà thôi. Hình ảnh quê nhà thì mờ mờ ảo ảo…nhưng tôi vẫn tin rằng hồn quê nơi tôi đã khắc sâu từ trong vô thức, chỉ cần một sát na nào đó, chỉ cần một khơi dậy nào đó, hồn quê sẽ cuồn cuộn chảy vào tâm khảm chúng ta.

Các bạn ơi!

Qua những dòng tản mạn trên đây tôi muốn nhắn gửi tới các bạn rằng, dù ở một nơi xa xôi nào trên quả địa cầu nầy. dù bạn bị tách rời khỏi quê cha đất tổ, sống tha phương nhưng “không cầu thực”, nhưng hồn quê của bạn vẫn hiện diện dai dẳng trong lòng bạn, trong tâm trí bạn.

Hồn quê đã ẩn tàng trong tận sâu thẳm của tâm hồn bạn.

Nhưng có ai giống như hoàn cảnh của tôi không?

·         Thời thơ ấu: Không biết Quê là gì?
·         Thời thanh thiếu niên: Biết Quê qua lời kể của Ba Má Anh Chị.
·         Thời trưởng thành: Biết Quê qua nửa vòng trái đất.
·         Thời lưu vong: Biết Quê trong tâm tưởng và trong vô vọng.

Biết bao giờ Tôi mới nhìn lại Quê hương đích thực của tôi đây?

Bạn không sống gần QUÊ, trong QUÊ, nhưng QUÊ vẫn có trong bạn.

Hồn Quê vẫn sống trong tiềm thức của bạn.

Hồn Quê tôi muốn nói nơi đây, chính là HỒN NƯỚC đó bạn ạ!

HỒN NƯỚC đang réo gọi chúng ta mau về dựng lại bức dư đồ rách do con người vô tâm, CSBV đang dày xéo Đất và Nước chúng ta.

Hồn quê đang réo gọi để tôi còn:

“Ngẩng đầu hẹn với quê cha,
Tôi còn đỡm lược xây nhà Việt Nam


Mai Thanh Truyết
Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng
Viết cho thời Tui thơ thập niên 1940 Vit Nam – 2017