Saturday, May 22, 2021

 

Câu chuyện một dòng sông

 

­­­Xin thưa ngay, tựa đề của loạt bài viết dưới đây là “Câu chuyện một dòng sông” không giống như “Câu chuyện dòng sông” của Hermann Hesse nói về của cuộc đời của Đức Phật qua ba giai đoạn khác nhau. Cũng không phải là “Dòng sông định mệnh” của Doãn Quốc Sĩ nói về anh chàng Thiệu với dòng sông Đuống êm đềm, nhưng rốt cuộc phải rời xa để vô Nam vì cộng sản…

Mà câu chuyện của dòng sông ở đây là “Dòng sông Mekong” với những nghiệt ngã hiện tại do tham vọng cuồng điên của Trung Cộng xử dụng sông Mekong như một vũ khí nước nhằm áp đảo cả vùng Đông Nam Á Châu, trong đó, Việt Nam với Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) là nạn nhân chịu nhiều thiệt thòi và hậu quả khắc nghiệt nhứt.

Bài viết gồm ba Phần: - Phần I: Sông Mekong: Nỗi đau bất tận; - Phần II: Tình trạng hiện tại của sông Mekong; - Phần II: Những gì cần phải làm.

Sông Mekong: Nỗi đau bất tận – Phần I

Sông Mekong, con sông dài thứ 11 thế giới, cũng là con sông đa dạng sinh học thứ 2 thế giới. Được nuôi dưỡng bởi tuyết tan trên dãy Himalaya Tây Tạng và mưa gió mùa ở Đông Nam Á. Sông Mekong dài 4200 km là nơi sinh sống của hàng nghìn loài động thực vật quý hiếm có nguy cơ tuyệt chủng. Dòng sông chính và vô số phụ lưu của nó nuôi dưỡng và hỗ trợ hơn 100 triệu người từ Trung Hoa ở phía bắc đến Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cambodia, và cuối cùng là gần 20 triệu người sống ở khu vực Đồng bằng sông Cửu Long ở miền Nam Việt Nam.

Nói về tên, Sông Mekong có những tên khác nhau khi chảy qua từng quốc gia một. Khi chảy qua Trung Hoa, Mekong có tên gọi là Lancang Jiang nghĩa là “Dòng sông hỗn loạn - Turbulent River”. Khi qua Lào, lại có tên Mae Nam Kongi; khi chảy xuyên Thái Lan, sông có tên Mae Kong tức Mother of Water. Sông chảy xuôi Nam xuyên qua thác Khone ngay biên giới Lào (Laos) và Cao Miên (Cambodia). Sông không có tên riêng ở Miên. Nhưng khi vào Việt Nam, sông lại chia thành hai nhánh Sông Tiền và Sông Hậu được gộp chung lại là Sông Cửu Long, để rồi chảy ra biển qua chín cửa: Tiểu – Đại – Ba Lai – Hàm Luông – Cổ Chiên – Cung Hầu – Định An – Tranh Đề (hay Trần Đề) - Ba Thắc (Bassac). Hiện tại, cửa Ba Lai đã được che lại làm cống ngăn nước mặn, và cửa Bassac bị lấp lại do phù sa dầy đặc.

Những tổ chức quốc tế về sông Mekong

Cho đến nay, có 4 tổ chức quốc tế liên quan đến sông Mekong và một Định ước LHQ quy định chung về những sông có dòng chảy xuyên qua nhiều quốc gia như sau:

1-    Mekong River Committee – MRC - Ủy ban Sông Mekong

Mục đích của Ủy ban là cùng nhau thương thảo và có sự đồng thuận trong bất cứ đề nghị hay dự án nào của mỗi thành viên liên quan đến dòng sông hay ảnh hưởng đến lưu vực hai bên sông. Dự án hay đề nghị sẽ bị hủy bỏ ngay tức khắc nếu có một thành viên phản đối (giống như 5 thành viên thường trực trong Hội đồng Bảo an LHQ). Ủy viên trong Ủy ban là các thành viên của các quốc gia có con sông Mekong chảy qua như: Trung Cộng, Miến Điện (Myanmar), Thái Lan (Thailand), Lào (Laos), Cao Miên (Cambodia), và Việt Nam. Ủy ban nầy bị giải tán từ năm 1995 vì Trung Cộng rút ra khỏi để tiến hành những đập thủy điện bậc thềm và đập chứa nước trên dòng chính của sông. Và con đập gây ra nguyên nhân trực tiếp cho sự hạn hán và nhiễm mặn ở Đồng bằng sông Cửu Long có tên là Cảnh Hồng – Jinhong nằm trên dòng chính sông Mêkong và cách biên giới Vân Nam – Lào khoảng 60Km.

2-    Mekong River Commission – MRC - Ủy hội Sông Mekong

Ủy hội Mekong được thành lập vào ngày 5 tháng 4, 1995 với mục đích:” Hiệp định này đã đưa bốn quốc gia lại với nhau nhằm thúc đẩy và phối hợp quản lý và phát triển bền vững nguồn nước và các nguồn tài nguyên liên quan vì lợi ích chung của các quốc gia và hạnh phúc của người dân”.

Hiện tại, chỉ còn lại bốn thành viên là Thái – Lào – Miên – Việt cùng hợp tác với nhau, trao đổi tin tức qua hai trạm quan trắc ở Tân Châu và Châu Đốc như dòng chảy đo đạc hàng tuần, các thông số hóa học và vật lý như độ mặn (Sodium), độ pH, độ đục (turbidity), vi khuẩn coliform. Riêng trạm quan trắc nằm bên kia biên giới tỉnh Vân Nam do TC quản lý không chịu trao đổi các tin tức đo đạc kể trên tại đây cho dù phải chịu nhiều áp lực quốc tế về phương diện nầy.

3-    Lower Mekong Initiative – LMI - Sáng kiến Hạ lưu Sông MeKong

Sáng kiến Hạ nguồn Mekong (LMI) được thành lập để hưởng ứng cuộc họp ngày 23 tháng 7 năm 2009 giữa Ngoại trưởng Hillary Clinton và Bộ trưởng Ngoại giao các nước Hạ nguồn Mekong - Cambodia, Lào, Thái Lan và Việt Nam - tại Phuket, Thái Lan.

Sáng kiến ​​Hạ nguồn sông Mekong (LMI) là sự hợp tác kéo dài một thập kỷ giữa Hoa Kỳ, Cambodia, Lào, Myanmar, Thái Lan và Việt Nam nhằm thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bền vững trong khu vực. Sáng kiến ​​hỗ trợ sự hợp tác giữa các nước thành viên thông qua các chương trình giải quyết những thách thức chung trong khu vực. LMI được hỗ trợ thông qua hai trụ cột liên ngành: Trụ cột Nexus (Nexus Pillar) bao gồm môi trường, nước, năng lượng và thực phẩm, và Trụ cột kết nối (Connectivity Pillar) và Trụ cột phát triển con người (Human Development) bao gồm giáo dục, sức khỏe, trao quyền cho phụ nữ (women’s empowerment) và hội nhập kinh tế.

Thông qua lịch sử gắn bó lâu dài của Hoa Kỳ với các quốc gia Đông Nam Á, ngày càng có nhiều nhận thức về các vấn đề xuyên biên giới quốc gia. Các quốc gia thuộc tiểu vùng hạ lưu sông Mekong có nhiều mối quan tâm chung khác nhau, bao gồm quản lý tài nguyên nước xuyên biên giới (quản lý tài nguyên nước vùng biên giới), các bệnh truyền nhiễm như sốt xuất huyết và đại dịch cúm, và tính dễ bị tổn thương trước các tác động tiêu cực của khí hậu thay đổi. LMI tìm cách hỗ trợ sự hiểu biết chung của khu vực về những vấn đề này và tạo điều kiện cho các phản ứng phối hợp cho có hiệu quả hơn.

USAID hỗ trợ LMI thông qua chương trình Kết nối Mekong thông qua Giáo dục và Đào tạo, một khoản đầu tư đặc biệt vào phát triển lực lượng lao động theo sáng kiến ​​này.

4-    Lancang-Mekong River Cooperation - Hợp tác Sông Lancang – Mekong

Hợp tác Sông Lancang – Mekong ra đời dưới sự đề xướng và tài trợ của TC ngày 17 tháng 3 năm 2016. Hợp tác sông Lancang-Mekong đã được thêm vào ... sáu quốc gia nguyên thủy của Mekong River Committee ngay từ lúc ban đầu cho thấy sự phối hợp hiệu quả, hợp tác khẩn cấp ...

Thủ tướng TC Lý Khắc Cường tham dự Cuộc họp các nhà lãnh đạo Hợp tác Lancang-Mekong lần thứ ba qua liên kết video tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, thủ đô TC, ngày 24 tháng 8 năm 2020. Cuộc họp do Lý Khắc Cường và Bộ trưởng Thongloun đồng chủ trì Sisoulith của Lào, và có sự tham dự của Thủ tướng Hun Sen của Cambodia, Tổng thống U Win Myint của Myanmar, Thủ tướng Prayuth Chan-ocha của Thái Lan và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc của Việt Nam.

Trong cuộc họp lần thứ ba của các nhà lãnh đạo Hợp tác Lancang-Mekong (LMC) vạch ra toàn diện kế hoạch hợp tác trong tương lai giữa các thành viên LMC dĩ nhiên dưới sự điều động của TC. TT TC Lý Khắc Cường đưa ra một loạt đề nghị nhằm thúc đẩy hợp tác Lancang-Mekong trong các lĩnh vực như tài nguyên nước, kết nối và các nỗ lực chống đại dịch toàn cầu.

Với tư cách là một đối tác có trách nhiệm, TC chia xẻ dữ liệu thủy văn trên sông Lancang kịp thời và minh bạch hơn với các nước hạ lưu, đồng thời thực hiện hợp tác khẩn cấp để ứng phó với lũ lụt và hạn hán. Xin nhấn mạnh ở đây điều nầy đã được ghi trong Ủy ban Sông Mekong, nhưng TC đã không thực thi! Bây giờ lại hứa! Và cho đến nay (2021), TC vẫn chưa công bố kết quả đo đạc hàng tuần ở trạm thủy văn nằm ngay biên giới TC-Lào, mặc dù các thành viên của UH Mêkong yêu cầu nhiều lần.

Trong năm 2016, 2019, và 2020 các nước Mekong đã phải hứng chịu nhiều đợt hạn hán nghiêm trọng. TC hứa (lại hứa!) tăng cường vận hành khoa học các hồ chứa trên sông Lancang để giảm hạn hán, điều này đã được chính phủ các nước Mekong, trong đó có Lào, cũng như cộng đồng quốc tế đánh giá cao. Phải chăng vì bị áp lực của TC, dù bị thiệt hại nặng nề do việc đóng đập Jinhong trong các năm kể trên?

5-    UN Convention on the Law of the Non-navigational Uses of International Watercourses 1997 – Công ước LHQ về Luật Xử dụng Phi Hàng hải ở các nguồn Nước quốc tế

Công ước LHQ nầy quy định những Điều khoản xử dụng nguồn nước sông Mekong như các Điều khoản sau đây:

·       Điều 3-Khoản 4 Khi một thỏa thuận về nguồn nước được ký kết giữa hai hoặc nhiều Quốc gia có nguồn nước, từ đó sẽ xác định các vùng nước ghi trong ký kết. Một thỏa thuận như vậy có thể được ký kết đối với toàn thể nguồn nước quốc tế hoặc bất kỳ phần nào của nó hoặc một dự án, chương trình hoặc việc xử dụng cụ thể ngoại trừ trong chừng mực thỏa thuận có ảnh hưởng bất lợi, ở một mức độ đáng kể, việc sử dụng bởi một hoặc nhiều Quốc gia có nguồn nước khác của nước của nguồn nước, mà không có sự đồng ý rõ ràng của họ”.

·       Điều 7-Khoản 1: Bổn phận không gây ra thiệt hại đáng kể -  Các Quốc gia có nguồn nước, khi xử dụng nguồn nước quốc tế trong lãnh thổ của mình, PHẢI thực hiện tất cả các biện pháp thích hợp để ngăn chặn việc gây ra thiệt hại đáng kể cho các Quốc gia có nguồn nước khác.

·       Điều 8-Khoản 1: Trao đổi dữ liệu và thông tin thường xuyên - Các Quốc gia có nguồn nước PHẢI thường xuyên trao đổi dữ liệu và thông tin sẵn có về tình trạng của nguồn nước, đặc biệt là về bản chất thủy văn, khí tượng, địa chất thủy văn và sinh thái và liên quan đến chất lượng nước cũng như liên quan dự báo. (Điều nầy TC chưa bao giờ thực hiện).

·       Và Điều 33 -Khoản 1: Giải quyết tranh chấp - Trong trường hợp có tranh chấp giữa hai hoặc nhiều bên liên quan đến việc giải thích hoặc áp dụng Công ước này, các bên liên quan, trong trường hợp không có thỏa thuận Điều 13 có thể áp dụng giữa họ, tìm cách giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình phù hợp với các quy định Khoản 2:” Nếu các bên liên quan không thể đạt được thỏa thuận bằng thương lượng do một trong số họ yêu cầu, họ có thể cùng tìm kiếm văn phòng tốt của, hoặc yêu cầu hòa giải hoặc hòa giải bởi bên thứ ba, hoặc xử dụng, nếu thích hợp, của bất kỳ tổ chức nguồn nước chung nào có thể đã được thành lập bởi họ hoặc đồng ý gửi tranh chấp ra trọng tài hoặc Tòa án Công lý Quốc tế”.

Tóm lại, qua 5 tổ chức quốc tế về sông Mekong, chúng ta nhận thấy thái độ và sự hợp tác của TC hoàn toàn dựa trên quyền lợi của nước nầy, và phủ nhận mọi trách nhiệm trong việc khai thác dòng sông Mekong chảy xuyên qua đất nước của họ như:

         TC đã đứng ngoài Ủy hội Mekong dù quốc gia nầy phải có bổn phận và trách nhiệm vì dòng sông Mêkong chảy xuyên đất nước họ hàng ngàn cây số;

         TC dựng ra Hợp tác Sông Lancang – Mekong chỉ nhằm mục đích kết hợp về kinh tế lưu vực theo ý kiến của họ mà thôi, hoàn toàn phủ nhận trách nhiệm đã xây dựng các đập bậc thềm ngay trên dòng chính, trái với quy định của công ước LHQ năm 1997.

Từ hai lý do trên, chúng ta có thể kết luận rằng Trung Cộng là tác nhân chính trong việc tàn phá môi trường và hệ sinh thái của sông Mêkong và phải chịu sự tài phán của hai cơ quan quốc tế dưới đây:

         Qua những quy định trong Công ước LHQ 1997, chúng ta có thể kiện TC ra Tòa án Công lý Quốc tế - The International Court of Justice qua các Điều khoản:-  Điều 3-Khoản 4; - Điều 7-Khoản 1; - Điều 8-Khoản 1; và - Điều 33 -Khoản 1 như đã nói ở phần trên.

         Về Tòa án Hình sự Quốc tế - The International Criminal Court. Vào năm 1990 khi  ICC - Tòa án Hình sự Quốc tế thường trực đầu tiên được thành lập trên thế giới. Với tư cách là tòa án cuối cùng, ICC được thành lập không phải để thay thế các tòa án quốc gia mà nhằm bổ túc cho các tòa án đó, tạo ra một tòa án toàn cầu sẽ xét xử những tội ác nghiêm trọng nhất mà cộng đồng quốc tế quan tâm trong đó ICC nâng mức độ tàn phá môi trường lên ngang với tội ác diệt chủng nhằm đưa ra một Bộ luật hủy diệt môi trường và hệ sinh thái là truy tố các tội phạm về môi trường nằm ngoài khu vực tài phán quốc gia. Dựa theo tiêu chuẩn trên của ICC, đối với những vi phạm qua việc khai thác dòng sông Mêkong bất hợp pháp, TC có thể bị kết án về “tội diệt chủng’ (ecocide) qua việc hủy hoại môi trường sông Mêkong ảnh hưởng lên hàng trăm triệu người dân sống dọc theo lưu vực sông, trong đó có trên 17 triệu người Việt ở Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Xin mời xem tiếp Tình trạng hiện tại của sông Mekong - Phần II

Mai Thanh Truyết

Viết trong những ngày Quốc hận Tháng tư 2021






 


Monday, May 17, 2021

 

Thưa Quý vị,

Vừa thấy được một thiên tài nữ, nhà thiên văn học hay nhà tinh tú học (Astrologist) Lưu Lệ Hằng đã khám phá ra được một tiểu hành tinh Kuiper…

Nhờ những đóng góp to lớn cho khoa học, GS. Lưu Lệ Hằng đã được vinh danh tại hai giải thưởng lớn: Giải thưởng Kavli được xem Giải “Nobel Thiên văn thế giới” với số tiền thưởng 1 triệu USD và Giải còn gọi là “Giải Nobel Thiên văn Phương Đông” kèm 1 triệu USD tiền thưởng.

Xin giới thiệu cùng Bà Con khắp nơi.

***

 

Chân dung nhà thiên văn học Việt khám phá ra vành đai Kuiper

 

Là nhà thiên văn học người Việt nổi tiếng trên đất Mỹ, tên bà được đặt cho một tiểu hành tinh. Quá trình nghiên cứu, bà cùng đồng nghiệp khám phá ra vành đai Kuiper giúp thế giới thay đổi cách nhìn về Hệ Mặt trời… Đấy là GS. Lưu Lệ Hằng.

GS. Lưu Lệ Hằng sinh năm 1963, sang Mỹ định cư năm 1975. Đầu tiên, bà theo học ngành vật lý tại Đại học Stanford danh giá. Tuy nhiên, trong một lần đến thăm Phòng thí nghiệm sức đẩy phản lực, tận mắt nhìn thấy những hình ảnh do con tàu không gian Voyager truyền về từ Hỏa tinh, Thổ tinh, GS. Lưu Lệ Hằng quyết định theo đuổi ngành thiên văn học.


GS. Lưu Lệ Hằng nổi tiếng toàn thế giới nhờ những khám phá mới cho khoa học.

Với tài năng hơn người nên ngay từ lúc còn rất trẻ, nhà thiên văn Lưu Lệ Hằng đã gặt hái được nhiều thành công. Với sự hỗ trợ của các phương tiện nghiên cứu tiên tiến nhất, GS. Lưu Lệ Hằng cùng với các đồng nghiệp phát hiện ra 31 tiểu hành tinh.

Để ghi nhận công lao của bà trong những phát hiện mang ý nghĩa khoa học lớn lao, người ta lấy họ Lưu đặt cho một tiểu hành tinh, đó tiểu hành tinh Asteroid 5430 Luu.

Tuy nhiên, đây không phải là thành tựu rực rỡ duy nhất trong cuộc đời làm khoa học của GS. Lưu Lệ Hằng. Thành tựu khiến GS. Lưu Lệ Hằng trở nên nổi tiếng khắp thế giới là việc đồng phát hiện Vành đai Kuiper. Phát hiện của bà và người thầy, GS. David Jewitt làm thay đổi quan niệm của giới thiên văn về lịch sử của Hệ Mặt trời.


Phát hiện của GS. Lưu Lệ Hằng và GS. David Jewitt đã đặt dấu chấm hết cho những nghi ngờ về sự tồn tại của Vành đai Kuiper.

Đó là năm 1987, GS. David Jewitt và GS. Lưu Lệ Hằng can đảm bơi ngược dòng dư luận để khảo sát Vành đai Kuiper. Thời điểm đó, tìm hiểu về Kuiper được xem là điên rồ.

Lý do là nhiều năm trước, phỏng đoán về sự tồn tại Vành đai Kuiper của nhà thiên văn học Gerard Kuiper bị nhiều nhà khoa học cho rằng thiếu căn cứ xác đáng, hoang đường. Làm gì có một vành đai gồm vô số những thiên thể như vậy. Nhiều nhà thiên văn học thời đấy khẳng định, ngoài rìa Hệ Mặt trời là… sạch, không có gì.

“Thời bấy giờ, hầu hết mọi người đều nghĩ những cuộc tìm kiếm của chúng tôi là không khả thi và không ai tin chúng tôi. Các hội đồng xét duyệt thời gian sử dụng kính thiên văn và các cơ quan tài trợ thường không đánh giá cao những cuộc tìm kiếm các đối tượng không được dự báo bởi lý thuyết”, GS. Lưu Lệ Hằng nhớ lại.

Nhưng hai thầy trò quyết tâm chứng minh vành đai Kuiper là có thực. Vậy nên từ năm 1987 đến 1992, GS. Lưu Lệ Hằng và thầy của mình đã đi nhiều nơi, đến những nơi có các thiết bị nghiên cứu tối tân nhất, làm việc xuyên ngày đêm, đánh vật với khối tài liệu khổng lồ để tìm ra chân lý.

Một ngày mùa thu năm 1992, khi phân tích những hình ảnh mà kính thiên văn chụp được, GS. Lưu Lệ Hằng vỡ òa trong hạnh phúc khi phát hiện ra thiên thể trong vành đai Kuiper. Ban đầu, hai thầy trò định đặt tên cho thiên thể này là Smiley, nhưng sau đó được đổi thành 1992 QB1


Vành đai Kuiper

Khám phá của GS. Jewit và GS. Lưu Lệ Hằng đã đặt dấu chấm hết cho những nghi ngờ về sự tồn tại của Vành đai Kuiper, mở ra hướng đi mới trong việc giải thích và chứng minh sự hình thành Thái Dương hệ.

GS. Lưu Lệ Hằng cho biết, từ đó đến nay vành đai Kuiper đã hé lộ nhiều điều bất ngờ làm thay đổi đáng kể quan điểm của chúng ta về Hệ Mặt trời. Hiện, hơn 1.500 vật thể thuộc vành đai Kuiper đã được xác định…

Nhờ những đóng góp to lớn cho khoa học, GS. Lưu Lệ Hằng đã được vinh danh tại hai giải thưởng lớn: Giải thưởng Kavli được xem Giải “Nobel Thiên văn thế giới” với số tiền thưởng 1 triệu USD và Giải còn gọi là “Giải Nobel Thiên văn Phương Đông” kèm 1 triệu USD tiền thưởng.

GS. Lưu Lệ Hằng sinh năm 1963 ở Sài Gòn. Năm 1984 bà tốt nghiệp ngành vật lý tại Đại học Stanford. Sau đó, bà học tiến sĩ ở Viện Công nghệ Massachusetts (MIT). Từ năm 1994 bà làm giáo sư tại Đại học Harvard rồi chuyển sang Đại học Leiden (Hà Lan). Sau này, GS. Lưu Lệ Hằng làm việc tại Khoa thiên văn học, Đại học Harvard và Phòng thí nghiệm Lincoln, Viện Công nghệ Massachusetts, Hoa Kỳ.

Nhận được từ email trên mạng. Không đề tên tác giả bài viết.







Tuesday, May 11, 2021

 

Thưa Quý vị,

Thân mời đọc bài viết nắn của GS Samuel Furfari dưới đây để thấy Âu châu nhận định gì về Joe Biden qua tuyên bố của ông ta ngày 22/4/2021 về “Sự biến đổi khí hậu”. Ông “hứa” cho đến năm 2030, Hoa Kỳ sẽ giảm phát thải khí CO2 xuống còn 50% mức phát thải của năm 2005 (khoảng 5.000 tỷ tấn). Năm 2018, Hoa Kỳ phát thải gần 10.000 tỷ tấn!  

Từ đó, người chuyển rất đồng ý với câu kết của ký giả Samuel là:”Những con tính nhỏ, những thao túng và những thái quá - Petits calculs, manipulations et extravagances!”

Một chút về Giáo sư Samuel Furfari dưới đây:

Giáo sư Samuel Furfari là Kỹ sư Hóa học từ Đại học Tự do Brussels. Ông đã nhận bằng Tiến sĩ của mình từ cùng một trường đại học với một luận án trong lĩnh vực năng lượng. Từ năm 1982 đến năm 2018, ông là quan chức cấp cao tại Tổng cục Năng lượng của Ủy ban Châu Âu, nơi ông đã cống hiến toàn bộ sự nghiệp cho công nghệ và chính sách năng lượng. Từ năm 2003, ông là giáo sư địa chính trị năng lượng và chính trị năng lượng tại Đại học Tự do Brussels. Ông cũng giảng dạy tại nhiều trường đại học khác nhau. Ông là tác giả của 10 cuốn sách về năng lượng và phát triển bền vững và nhiều bài báo. Kể từ năm 2019, ông là Chủ tịch Hiệp hội Kỹ sư và Nhà công nghiệp châu Âu. Ông là Hiệp sĩ của Huân chương Công trạng của Cộng hòa Pháp.

Furfari đã được Hiệp hội kinh tế năng lượng Hellenic (HAEE) phỏng vấn trước khi xuất hiện tại Hội nghị chuyên đề thường niên lần thứ 4 của nhóm qua phát biểu:“Việc chuyển đổi năng lượng không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi nhiều, nhiều năm. Và, chắc chắn, nhiên liệu hóa thạch và cả hạt nhân vẫn chưa hết, ”Furfari nói trong cuộc phỏng vấn. “Hy Lạp, giống như nhiều nước EU khác, sẽ vẫn ở trong mô hình này. Chúng ta không nên mơ rằng ngày mai mọi thứ sẽ có thể tái tạo 100%”.

 Tác giả Samuel Furfari

Đăng ngày 03/05/2021 lúc 8giờ00. Cập nhật ngày 30/04/2021 lúc 17giờ04

Tổng thống Mỹ có đứng đắn khi tin là xứ của ông sẽ làm trong 5 năm chuyện mà chính ông đã không thực hiện được trong 30 năm?

Joe Biden đã hứa như vậy trong thời vận động bầu cử và đã lập lại ngay trong ngày nhậm chức: Hiệp Chủng Quốc trở lại thoả ước Paris. Biden muốn làm người đứng đầu trong việc giảm thải khí CO2. Chính ông vừa mời họp trên mạng khoảng 40 thủ lãnh các quốc gia thải khí CO2 nhiều nhất. Ngày 22/04/2021 được chọn không vì ngẫu nhiên: đây là "ngày quốc tế của Trái Đất Sinh Dưỡng" đã được Liên Hiệp Quốc ban hành bằng cách vỗ tay vào năm 2009, theo đề nghị của Evo Morales, cựu tổng thống xứ Bolivie, là người ngưỡng mộ nữ thần Terre Pachamama, và ông đã tế lễ bằng một con lama. Theo đó, Biden hiến những bảo đảm không những chỉ cho những xí nghiệp được hưởng trợ cấp công cộng cho những năng lực xanh (ở Mỹ và Liên Âu), mà ngay cả cho những tên theo môn phái sinh thái hạng nặng.

Bây giờ ông ta phải đi từ lời nói qua hành động. Biden quyết cứu vãn COP-26 dự định vào tháng 11 ở Glasgow. Giải cứu, vì chúng ta có thể gần như chắc chắn là lần hẹn này của những Cơ Quan Phi Chính Phủ về môi sinh, như những kỳ trước, chảng lợi ích gì bởi vì những khí CO2 phế thải không ngừng tăng cao. Có cần phải đợi đến COP-99 để nhận ra rằng đó là chuyện vô ích?

Những con tính nhỏ, những thao túng và những thái quá.

***

Par Samuel Furfari

Publié le 3 mai 2021 à 8h00 Mis à jour le 30 avril 2021 à 17h04

Le président américain croit-il sérieusement que son pays fera en cinq ans ce qu’il n’a pas réussi à faire en trente ? Photo © Nicholas Kamm / AFP

Joe Biden en avait fait la promesse dans sa campagne électorale et il l’a tenue le jour même de son investiture : les États-Unis sont revenus dans l’accord de Paris. Biden entend être le missionnaire de la réduction des émissions de CO2. Il vient d’inviter personnellement à une conférence virtuelle une quarantaine de dirigeants des pays les plus émetteurs de CO2. La date du 22 avril n’a pas été choisie au hasard : il s’agit de la « journée internationale de la Terre nourricière » qui avait été décrétée par les Nations Unies en 2009 par acclamation, sur proposition d’Evo Morales, l’ex-président bolivien adorateur de la déesse Terre Pachamama, à laquelle il a officiellement sacrifié un lama. Biden offre ainsi des gages non seulement aux entreprises qui vont profiter des subsides publics aux énergies vertes (aux USA et dans l’UE), mais aussi aux écologistes profonds.

Maintenant il doit passer de la parole aux actes. Biden tient à sauver la COP-26 prévue pour novembre à Glasgow. Sauver, car on est presque certain que ce rendez-vous des ONG environnementales, comme ses prédécesseurs, ne servira à rien puisque les émissions de CO2 ne cessent d’augmenter. Faut-il attendre que l’on arrive à la COP-99 pour se rendre compte que c’est inutile?

Petits calculs, manipulations et extravagances!




Monday, May 10, 2021

 

Vấn nạn rác thải nhựa (plastic) trên thế giới

Phần III - Rác thải nhựa có thể tái chế thành

sản phẩm hữu dụng không?

 Chỉ trong một km, một người lái xe đi qua một tấn rác thải nhựa. Nhưng đó không hề là một chặng đường phiền toái đi qua biển rác, con đường này rất êm và được bảo dưỡng tốt - thực tế là lớp nhựa mà mỗi tài xế chạy ngang qua không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Từ Ghana đến Hà Lan, việc xây dựng nhựa thành đường và lối đi đang giúp giảm bớt khí thải carbon, giữ cho đại dương và bãi rác không tràn ngập rác thải nhựa, đồng thời cải thiện tuổi thọ trung bình của đường sá.

Cho đến năm 2040, có 1,3 tỷ tấn nhựa trong môi trường trên toàn cầu. Chỉ riêng Ấn Độ đã tạo ra hơn 3,3 triệu tấn nhựa mỗi năm - đó là một trong những điều thúc đẩy Vasudevan, tác giả công trình tạo ra hệ thống biến rác thải thành lớp mặt của đường sá thay thế hỗn hợp hắc ín.

Dùng cách này thì có một lợi ích rõ rệt, đó là quá trình thực hiện rất đơn giản, đòi hỏi ít máy móc và công nghệ cao.

Đầu tiên, rác thải nhựa xé vụn được rải lên một tập hợp đá và cát nghiền nhỏ trước khi được nung đến khoảng 1700C - đủ nóng để làm tan chảy rác thải.

Nhựa sau khi nấu chảy sẽ được đem phủ một lớp mỏng lên trên cát đá. Sau đó, bitum nung nóng được đổ lên trên cùng, giúp làm thành một khối rắn chắc và hỗn hợp hoàn chỉnh.

Kết luận - Cách dễ dàng để ngăn chặn rác thải nhựa ngày hôm nay

Theo Danielle Nierenberg, việc sản xuất và xử lý bao bì thực phẩm bằng nhựa tiêu tốn nhiều năng lượng và dẫn đến ô nhiễm không khí, đất và tài nguyên nước. Và một khi nhựa được lưu thông, chúng tích tụ trong đại dương, gây hại cho sinh vật biển, và phân hủy thành các vi nhựa (micro plastic) nhỏ hơn để đi vào thực phẩm và đồ uống. Hiện nay, các đại dương trên thế giới đang bị ô nhiễm bởi hơn 5 nghìn tỷ mảnh nhựa, nặng hơn 250.000 tấn. Và trong số 30 triệu tấn nhựa mà người Mỹ vứt bỏ hàng năm, chỉ 8% được tái chế, theo Liên minh ô nhiễm nhựa.

Và COVID-19 có khả năng thúc đẩy sự gia tăng các loại nhựa sử dụng một lần, theo một bài báo gần đây của Hiệp hội Hóa học Hoa Kỳ. Nhu cầu dự kiến ​​sẽ tăng tới 14% ở Hoa Kỳ, phần lớn là do việc chuyển giao thực phẩm nhiều hơn, mang đi và các sản phẩm tạp hóa tiêu dùng hàng ngày cần phải được đóng gói sẵn nhằm hạn chế sự lây lan của vi rút. 

Nhưng bất chấp đại dịch, chúng ta có thể hạn chế việc xài nhựa dùng một lần. Food Tank vừa nêu ra 6 cách dễ dàng để bạn suy nghĩ lại về việc dùng bao bì nhựa của mình - bắt đầu ngay bây giờ:

·       Mua sản phẩm dùng công nghệ thay thế nhựa tiên tiến: Giữ cà phê tươi có thể khô và một số công ty tuyên bố túi đựng của họ có thể làm phân trộn vì dùng plastic có nguồn gốc hữu cơ như bột bắp có thời gian sinh hủy (bio-degradation) trong vòng vài ngày. Đối với các bao bọc sô cô la, có thể xử dụng giấy gói có thể ủ làm từ cây bạch đàn (eucalyptus) và cây bạch dương (poplar) với các lớp nhôm siêu nhỏ giúp duy trì độ tươi, và các bao bì có thể phân hủy hoàn toàn và phân hủy sinh học trong các đại dương. Và Guayaki, một công ty sản xuất trà tập trung vào tính bền vững, hiện đang bán các loại trà lá rời của họ trong các túi Natureflex có thể ủ được, góp phần giảm việc dùng bao bì hàng năm của họ xuống 44.000 pound.

 

·       Uống nước máy thay vì mua chai nhựa: Theo số liệu của Euromonitor International, khoảng 20.000 chai nhựa phế thải được bán ra mỗi giây trên toàn thế giới - tổng cộng là 480 tỷ trong năm 2016. Và không chỉ nhiều trong số này bị lãng phí mà còn lắng đọng vi nhựa (micro beads) trong hệ tiêu hóa của chúng ta (trường hợp plastic được chế từ Phtalate trong việc sản xuất bình sửa và nấm vú cho trẻ con). Và theo Tập bản đồ nhựa năm 2019, được biên soạn bởi Heinrich Böel Foundation and Break Free From Plastic, "những người uống nước từ chai nhựa “hấp thụ” một thứ giống như 130.000 hạt vi nhựa xuống cổ họng của họ mỗi năm", so với 4.000 hạt có trong nước máy. 

*   Cố gắng tránh xài đồ dùng bằng nhựa dùng một lần: Làn sóng cấm ống hút nhựa trong mùa hè 2018 đã thu hút sự chú ý đến lượng rác thải nhựa khổng lồ liên quan đến các sản phẩm. Tiểu bang California đã khuyến cáo các quán ăn uống không mang ống hút nhưa cho khách, trừ khi được yêu cầu. Dựa trên dữ   liệu dọn dẹp ở các bãi biển, các nhà nghiên cứu tính toán rằng khoảng 7,5 tỷ ống        hút hiện đang xả rác trên các bãi biển của Mỹ. Nhưng ống hút chỉ chiếm khoảng    4% rác nhựa ở mức độ từng mảnh, điều quan trọng là phải kiểm tra các đồ dùng      thường được vứt bỏ khác, như nĩa và thìa nhựa. Dao kéo đã được Ocean      Conservancy đánh giá là một trong những vật dụng "nguy hiểm nhất" đối với sinh vật biển, nhưng nếu tất cả mọi người ở Hoa Kỳ chuyển từ đồ nhựa sang        dao kéo tái xử dụng, họ sẽ ngừng dùng hơn 100 triệu nĩa, dao và muỗng. 

*    Mua với số lượng lớn: Mặc dù các thùng hàng lớn của nhiều cửa hàng tạp hóa          đã tạm thời đóng cửa do COVID-19, việc mua với số lượng lớn, cùng với việc lập kế hoạch bữa ăn, vẫn có thể là một cách hiệu quả để giảm thiểu số lượng các gói          riêng lẻ được bán ra. Và việc chuyển từ thực phẩm đóng gói sẵn sàng với số       lượng lớn có thể tiết kiệm khoảng 56% chi phí thực phẩm, điều mà Cty NPR's The          Salt mô tả là "chương trình giảm giá hai tặng một vĩnh viễn trên hàng chục loại   thực phẩm và nguyên liệu hữu cơ. 

*    Chọn sản phẩm chăm sóc cá nhân không có vi nhựa: Các sản phẩm chăm     sóc cá nhân có microbeads, chẳng hạn như một số bao bì plastic của các loại kem     đánh răng và xà phòng, là     nguyên nhân chính tạo ra vi      nhựa, hoặc các mảnh        nhựa nhỏ tích tụ trong môi      trường như một sản phẩm           phụ của các sản phẩm nhựa       bị phân hủy. Một nghiên cứu        về các sản phẩm tẩy da chết          cụ thể cho thấy rằng có từ 4.500 đến 94.500         microbeads được phóng thích mỗi lần xử dụng. Vi nhựa có         thể mắc kẹt trong mang cá và xâm nhập vào đường tiêu hóa của động vật, điều này có thể gây   ra vấn đề do khả năng hấp thụ và giữ lại các chất độc hại tiềm ẩn của vi   nhựa.

 *   Thể hiện công khai cam kết cắt giảm dấu vết nhựa của bạn: Khi nhà hoạt động          Dianna Cohen lần đầu tiên bắt đầu tìm hiểu về ô nhiễm nhựa, cô cho biết bản      năng đầu tiên của cô là tìm cách làm sạch nhựa trong các đại dương nhưng cô     nhận ra rằng những nỗ lực đó sẽ nhạt nhòa so với lượng rác thải nhựa mới được    tạo ra hàng ngày. Bà nói: "Bức tranh lớn hơn là: chúng ta cần tìm cách tắt vòi nước. Chúng ta cần cắt bỏ hàng loạt đồ nhựa dùng một lần và dùng một lần, đang xâm nhập vào môi trường biển trên phạm vi toàn cầu". Cô đã thành lập Liên minh ô nhiễm nhựa, đang thu thập chữ ký trên tám bản kiến ​​nghị  từ việc kêu gọi Amazon giảm thiểu nhựa. 

Qua các đề nghị và gợi ý trên, thiết tưởng mỗi người trong chúng ta đã thấy cần tầm quan trọng cấp bách trong việc hạn chế việc xử dụng các vật dụng bằng nhựa. Thêm nữa, sự hiện diện bãi rác “vĩ đại” giữa Thái Bình Dương là một vấn nạn cần giải quyết để làm sạch biển và cứu hàng triệu triệu sinh vật biển hơn là “tập trung vào câu chuyện biến đổi khí hậu, tiêu tốn hàng trăm tỷ hàng năm” một khi câu chuyện biến đổi khí hậu mang đầy tính “chính trị” nầy vẫn còn là một giả thuyết mang lại nhiều tranh cãi giữa các khoa học gia trên thế giới.

 

Ước mong suy nghĩ trên sẽ kéo những nhà khoa học-chính trị trở về sự trong sáng trong tinh thần khoa học hơn là phục vụ những “ý đồ” chính trị của các nhóm quyền lực trên thế giới.

 

 

Mai Thanh Truyết

Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam – VEPS

Houston – Cinco de Mayo - 2021

 



 






Sunday, May 9, 2021

 

Vấn nạn rác thải nhựa (plastic) trên thế giới

Hãy để lại cho thế hệ nối tiếp một trái đất Xanh.                                         

Let pass on to the next generation a Green Earth – MTTruyết

 

Vấn đề xả rác thải nhựa plastic lên đại dương – Phần II

Trung Cộng đã ngừng chấp nhận nhập cảng rác nhựa từ các nước khác kể từ ngày 1 tháng 1, 2020. Điều đó có vẻ như là một động thái tốt đối với nước gây ô nhiễm nhựa đại dương hàng đầu thế giới. Nhưng trong một bước ngoặt khủng khiếp, lệnh cấm rác nhựa từ nước ngoài của TC thực sự có thể để lại một lỗ hổng lớn trong chương trình tái chế phế liệu trong nước của Tàu. Điều này có nghĩa là TC hiện đang có nhu cầu nhiều nhựa mới hơn để thay thế vật liệu tận dụng.

Theo Bloomberg, các nhà sản xuất hóa chất của Mỹ như Dow, DuPont Inc. "đang gấp rút tìm kiếm thị trường cho hàng triệu tấn sản xuất mới trong bối cảnh ngành công nghiệp đầu tư mạnh mẽ. Xuất khẩu một loại nhựa thông thường của Mỹ đã kiến ​​tăng gấp 5 lần vào năm 2020.

Mark Lashier, giám đốc điều hành của Chevron Phillips Chemical Co., cho biết trong cuộc phỏng vấn trong buổi ra mắt hai nhà máy polyethylene ở Old Ocean, Texas vào tháng trước: “Đây là thời điểm tốt để mang lại một số thành phẩm mới ra, và nhu cầu thị trường sẽ tăng lên”.

TC là nhà nhập cảng nhựa thừa (phế thải )hàng đầu thế giới. Quốc gia này đã tiếp nhận 51% lượng rác nhựa trên thế giới vào năm 2019, bao gồm khoảng 70% phế liệu nhựa của Hoa Kỳ.

Reuters cũng báo cáo rằng các nhà sản xuất trên khắp thế giới đang chuẩn bị cho nhu cầu nhựa ngày càng tăng cao của TC. Nguồn tin từ một công ty TC sản xuất và tiếp thị các sản phẩm hóa dầu và xăng dầu cho biết: “Từ năm tới, nhu cầu đối với polyethylene sẽ còn tăng cao hơn nữa do tác động của lệnh cấm sẽ được ghi nhận”.

Mỗi năm, 8 triệu tấn nhựa có được trong kỹ nghệ dầu mỏ được đổ xuống biển, thực sự làm nghẹt thở sinh vật biển và tàn phá các hệ sinh thái đại dương và chuỗi thức ăn lớn hơn.

Trong khi TC đã tham gia lời kêu gọi gần đây của LHQ nhằm ngăn chặn rác thải nhựa trên đại dương, thì nghị quyết đã không đưa ra bất kỳ mục tiêu hoặc thời gian cụ thể nào. TC, cũng như Mỹ và Ấn Độ, được cho là đã từ chối đưa vào nghị quyết bất kỳ mục tiêu cắt giảm mức sản xuất và phế thải nhựa như thế nào.

Các nhà khoa học đã biết đến vấn đề nhựa đại dương vào những năm 1950 và sự hiểu biết về bản chất và mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đã tăng lên trong những thập kỷ tiếp theo. Mãi cho đến 1970, một báo cáo mới được công bố bởi Trung tâm Luật Môi trường Quốc tế nhấn mạnh cách ngành công nghiệp nhựa từ lâu đã biết về vấn đề nhựa đại dương. Ngành Công nghiệp Nhựa về VN đề Nhựa Đại dương, gợi ý rằng các ngành công nghiệp hóa chất và dầu khí đã nhận thức được, hoặc lẽ ra phải nhận thức được các vấn đề do sản phẩm của họ gây ra không muộn hơn những năm 1970.

Nhưng điều đó đã không xảy ra! Thật đáng tiếc! Để rồi, ngày hôm nay đã xuất hiện một “đảo” rác có diện tích lớn hơn 2 lần diện tích Tiểu bang Texas.

1-    Bãi rác “vĩ đại” giữa Thái Bình Dương

Bãi rác nằm trên kinh tuyến 150 và vỹ tuyến 23, kế cận Tropic of Cancer, gần Hawai. Sự hiện diện của đảo plastic nầy là do sự di chuyển của các dòng hải lưu tạo thành một vòng xoáy nơi đây và ngày càng …tích tụ thêm nhiều rác plastic và những rác thải có tỷ trọng thấp hơn tỷ trong của nước biển. Các nghiên cứu đã cho thấy rất nhiều vật liệu và rác thải đến từ trận tsunami ở Nhựt năm 2011.

 

Bãi rác có diện tích 1,6 triệu Km2, hơn gấp hai lần tiểu bang Texas, 3 lần nước Pháp, 4,5 nước Đức. Cấu tạo bãi rác từ mỏng tới dày, từ ngoài vào trong có tỷ trọng khác nhau. Những mảnh rác “già nhứt” đến từ năm 1977.

 

Có tất cả 1,8 tỷ mảnh plastic trên đảo gồm:

·       1- 94% mảnh plastic nhỏ (microplastics);

·       2- 6% còn lại gồm: 2.1- 56 tỷ plastics trung (mesoplastics);

·       3- 821 triệu plastics lớn (macroplastics);

·       4- 3,2 triệu plastics “đại bàng” (megaplastics).

 

Các mảnh trên đến từ những quốc gia sau đây: Japan, Korea, Mexico, Taiwan, Philippines, China, Canada, Chile, Colombia, Venezuela, Italy, Germany. (Chúng ta hơi ngạc nhiên là tại sao không thấy nói rác đến… từ Hoa Kỳ!)

 

Ước tính hàng năm rác thải trên giết hại, làm nghẹt thở trên 100.000 sinh vật biển thuộc 700 chủng loại khác nhau.

Có 84% lượt rác thải chứa các hóa chất độc hại ảnh hưởng đến sức khỏe sinh vật biển.

 

2-    Ai là thủ phạm cho việc xả rác thải nhựa?

Coca-Cola, PepsiCo, Nestlé là những nhà gây ô nhiễm nhựa tồi tệ nhất năm 2020, đã đạt được 'Tiến bộ không'. Báo cáo mới tìm thấy một cấu trúc hình con cá chứa đầy chai nhựa trên bờ sông ở cảng Limassol, Síp, Địa Trung Hải, vào ngày 8 tháng 12 năm 2020. Coca-Cola, PepsiCo và Nestlé là những công ty hàng đầu thế giới về ô nhiễm nhựa, theo một báo cáo mới từ Break Miễn phí từ nhựa. Danil Shamkin/NurPhoto.

Những người gây ô nhiễm nhựa hàng đầu năm 2020 đã được công bố, và Coca-Cola, PepsiCo và Nestlé đứng đầu danh sách ba năm liên tiếp.

Trong một báo cáo mới yêu cầu trách nhiệm của doanh nghiệp đối với ô nhiễm nhựa, Break Free From Plastic (BFFP) đã nêu tên những người tái phạm và kêu gọi họ vì những gì dường như là tiến bộ không đáng kể trong việc hạn chế lượng rác nhựa mà họ sản xuất bất chấp các tuyên bố khác của công ty.

"Danh hiệu Người gây ô nhiễm toàn cầu” hàng đầu mô tả các công ty mẹ có thương hiệu được ghi nhận gây ô nhiễm nhiều nơi nhất trên thế giới với lượng rác thải nhựa lớn nhất", bản tóm tắt của báo cáo lưu ý. "Những người gây ô nhiễm hàng đầu toàn cầu năm 2020 vẫn nhất quán đáng kể với các báo cáo kiểm toán thương hiệu trước đây của chúng tôi, chứng tỏ rằng các tập đoàn tương tự đang tiếp tục gây ô nhiễm ở những nơi có nhiều nhựa xử dụng một lần nhất."

Báo cáo xử dụng các hoạt động kiểm toán thương hiệu và quy trình dọn dẹp toàn cầu để thu thập và đếm các mảnh vụn nhựa từ khắp nơi trên thế giới. Năm nay, có gần 15.000 tình nguyện viên đã thu thập 346.494 mảnh nhựa ở 55 quốc gia để đóng góp cho báo cáo, một thông cáo báo chí của BFFP cho biết.

Họ đã tìm ra được hơn 5.000 nhãn hiệu đã được đưa vào danh mục trong năm nay, nhưng Coca-Cola nhanh chóng vượt lên như một nhà gây ô nhiễm nhựa số một thế giới. Các chai nước giải khát của nó được tìm thấy thường xuyên nhất, bị vứt bỏ trên các bãi biển, sông, công viên và các địa điểm xả rác khác ở 51 trong số 55 quốc gia được khảo sát, The Guardian đưa tin. Thương hiệu kém hơn PepsiCo và Nestlé, hai công ty hàng đầu tiếp theo cộng lại.

Ô nhiễm nhựa là một trong những vấn đề môi trường hàng đầu của thời hiện đại. Nhựa không phân hủy hoặc biến mất, mà thay vào đó, phân hủy thành các vi nhựa được những sinh vật nhỏ nhất tiêu thụ. Những chất độc này tích tụ sinh học và di chuyển theo cách của chúng lên chuỗi thức ăn và vào không khí, thức ăn và nước của chúng ta.

Emma Priestland, điều phối viên chiến dịch toàn cầu của Break Free From Plastic, nói với The Guardian: “Các tập đoàn gây ô nhiễm hàng đầu thế giới tuyên bố đang nỗ lực để giải quyết ô nhiễm nhựa, nhưng thay vào đó họ đang tiếp tục bơm ra các loại bao bì nhựa dùng một lần có hại”.

Priestland nhấn mạnh rằng cách duy nhất để ngăn chặn làn sóng rác thải nhựa đang gia tăng trên toàn cầu là ngừng sản xuất, loại bỏ các sản phẩm xài một lần và thực hiện các hệ thống tái xử dụng, bản tin cho biết.

BFFP kêu gọi tất cả các tập đoàn gây ô nhiễm chịu trách nhiệm "hoàn toàn chịu trách nhiệm về chi phí ngoại lai của các sản phẩm nhựa xài một lần của họ, chẳng hạn như chi phí thu gom, xử lý chất thải và thiệt hại môi trường do chúng gây ra". Nhóm cảnh báo rằng cách tiếp cận "kinh doanh như bình thường" có thể tăng gấp đôi sản lượng nhựa vào năm 2030 và có khả năng tăng gấp ba vào năm 2050.

Theo báo cáo của The Guardian, có tới 91% tổng lượng nhựa từng được tạo ra đã được đốt, chôn lấp hoặc trong môi trường tự nhiên. Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, nó không được tái chế và tái chế không phải là cách hiệu quả để đối phó với tình trạng sản xuất quá mức và xử dụng quá mức chất dẻo.

Simon Mbata, điều phối viên quốc gia của một nhóm người nhặt rác đã hỗ trợ khảo sát thùng rác, nói với The Guardian, "Bất cứ thứ gì không thể tái chế đều không được sản xuất."

Báo cáo của BFFP kết luận với lời kêu gọi hành động cho các công ty: "Những người gây ô nhiễm hàng đầu phải tiết lộ lượng nhựa xài một lần mà họ dùng, sau đó đặt ra các mục tiêu rõ ràng, có thể đo lường để giảm số lượng đồ nhựa xài một lần mà họ sản xuất. Cuối cùng, họ phải phát minh lại hệ thống phân phối sản phẩm của mình để vượt ra ngoài hoàn toàn nhựa xài một lần."

Mời Quý vị đọc tiếp Phần III - 3-   Rác thải nhựa có thể tái chế thành sản phẩm hữu dụng không?

Mai Thanh Truyết

Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam – VEPS

Houston – Tháng 5  - 2021

 

Phụ lục:

Ngay sau khi Phần I được chuyển lên các Diễn đàn, người viết nhận được một thư phản hồi dưới đây. Xin phép tác giả để phổ biến ý kiến cá nhân nầy lên:” Chào anh Truyết,

Rác thải nhựa trên đại dương có thể giảm thiểu nhiều, nếu các quốc gia quyết tâm có các biện pháp như:

- Giáo dục quần chúng về sự ô nhiễm môi trường của rác nhựa - qua trường học, qua các phương tiện truyền thông,...

- Phạt nặng những cá nhân hay công ty bị bắt gặp thải rác nhựa bất hợp pháp,

- Kêu gọi tình nguyện viên đi thu rác nhựa ở ven biển ven sông mỗi tuần hay mỗi tháng.

- Vận động quần chúng bớt xài túi nhựa chỉ dùng một lần (single use).

Monterey Peninsula là khu du lịch có nhiều khách tứ phương (hay xả rác), nhưng khắp nơi đường xá (đã có thành phố lo), ven biển (có nhóm người tình nguyện lo) đều sạch trơn không có rác, nước biển trong veo...

Vài dòng góp ý. Có lẽ tôi quá "ngây thơ?" 

Cám ơn anh chia xẻ bài viết có tầm quan trọng.

Mến,

KA“