Friday, September 9, 2022

 

Thưa Quý vị,

Tác giả Nguyễn Hoàng Lan vừa tóm tắt bài viết của ký giả Enrico Trigoso trên Epoch Times và có những bình luận lời khuyên góp ý cho cộng đồng người Việt hải ngoại cũng như trong nước. Đây là những suy nghĩ trái chiều nhưng có căn cứ khoa học trong đó.  Mong mỗi chúng ta cần đọc và tự rút ra một lý giải cho chính mình. 

Riêng người chuyển xin được đồng thuận với nội dung bài viết với lập luận “hệ thống miễn nhiễm mạnh sẽ giúp cho chúng ta vượt qua Covid Wuhan” và “câu chuyện Covid và việc chích ngừa” có thể là một sự sắp xếp của nhóm siêu quyền lực trên hế giới nhằm áp đặt một trật tự thế giới theo cách nhìn của họ: Một thế giới chỉ dung chứa 5 tỷ người mà thôi! Hai tỷ phú Bill Gates và Georges Soros đã từng công khai đưa ra khái niệm trên trong nhiều dịp khác nhau! 

Xin chia xẻ.

Kim Loại Độc trong Covid Vaccines mRNA 

Ký giả Enrico Trigoso của báo The Epoch Times vừa có bài viết khá chấn động: một nhóm khoa học gia độc lập ở Đức Quốc đã khám phá các thành phần kim loại độc hại bất thường ở trong vắc xin COVID. Họ ghi nhận là ‘không có ngoại lệ’. Họ đã chụp được những tấm hình phóng lớn bằng các kỹ thuật quang học cao cấp, với các đo lường tinh vi nhất của ngành vật lý học và y học. Họ đã khám phá ra những “vật thể dị thường” trong Covid vaccines, làm thay đổi máu huyết!

 




These 4 images illustrate the variety of unusual phenomena and objects found in the blood of subjects

vaccinated with Comirnaty BioNTech/Pfizer (Courtesy of Helen Krenn)

These 4 images illustrate the variety of unusual phenomena and objects found

in the blood of subjects vaccinated with Comirnaty BioNTech/Pfizer (Courtesy of Helen Krenn)

 The Comirnaty vaccine from BioNTech/Pfizer exhibits a diversity and large number of unusual objects. The vast number of crystalline platelets and shapes can hardly be interpreted as impurities. They appear regularly and in large numbers in all samples. (Courtesy of Helen Krenn) 

60 khoa học gia Đức này gồm các chuyên gia vật lý học, hóa học, vi sinh vật học, bác sĩ y khoa. Tạm thời, các chuyên gia này dấu kín danh tánh, vì đây là chỉ mới là khám phá sơ khởi thôi, và họ có thể bị trù dập. Theo The Epoch Times, tiến sĩ Janci Linsay, một chuyên gia nghiên cứu về chất độc cho biết là hiện thời cũng đang có khoa học gia quốc tế như Dr Young, Dr. Nagase, Dr. Botha, Dr. Flemming, Dr, Robert Wakeling, and Dr. Noak cũng có những nghiên cứu và khám phá tương tự như thế. 

1. Vắc-Xin mRNA Phá Hoại Cấu Trúc Miễn Nhiễm Tự nhiên 

Loại thuốc chích ngừa Covid này đưa vào cơ thể cái “công thức mRNA”. Nó len lõi vào các nhân tế bào đủ loại của máu thịt tim óc gan phèo phổi, kích thích khả năng vận hành mầu nhiệm của hệ thống miễn nhiễm trong cơ thể. Nó kích hoạt hệ thống bạch huyết cầu, để tung ra các “binh lính” T-cells và B-cells là các tế bào chống virus,  là kháng thể “spike proteins”, có khả năng bảo vệ cơ thể miễn nhiễm. Các kháng thể này bao vây, phản kháng, vô hiệu hóa, loại bỏ các virus, độc tố, mầm bệnh xâm nhập phá hoại các tế bào cơ thể. 

Máu huyết chiếm khoảng 8% cơ thể con người, gồm có 60% là nước. Máu len lõi khắp các huyết mạch chằng chịt đi qua khắp các tế bào và bắp thịt đủ loại. Máu huyết quan trọng cỡ nào! Máu huyết vận chuyển dưỡng khí Oxigen và các chất dinh dưỡng đi khắp châu thân, bồi bổ nuôi sống cơ thể -- gìn giữ cơ thể mình có sinh lực mạnh khoẻ. Máu huyết vận chuyển thức ăn tới từng tế bào và các kháng thể (proteins) chiến đấu chống bệnh. 

Điều đáng sợ là vaccine mRNA có thể biến đổi cả DNA là phân tử tế bào gốc mang thông tin di truyền (gene) quy định mọi hoạt động của sự sống, tăng trưởng và sinh sản. Covid Vaccine mRNA có khả năng gây ung thư. Nhiều bà bầu chích ngừa Covid bị hư thai. Xem các tài liệu khoa học về Covid vắc-xin lưu trữ ở đây COVID VACCINE DANGERS.

 


Anomalous objects in Johnson & Johnson’s Janssen vector vaccine.

It should be noted that objects of this type were not found in tất cả

of the samples.(Courtesy of Helen Krenn) 

2. Bụi Kim Loại Độc ở trong Covid Vaccines và Máu Huyết 

Trở lại chuyện các bác sĩ và khoa học gia người Đức. Họ khám phá những gì gây chấn động vậy? Họ tìm thấy có những vật thể dị thường trong máu huyết những người bị chích ngừa Covid vắc-xin. Họ gọi đấy là “những thành phần độc hại bất thường, không có ngoại lệ”, mà chủ yếu là kim loại ! Tại sao cái thứ dung dịch vắc-xin đó lại mang theo các thứ bụi kim loại nhỏ li ti ở trong vaccines, đưa vào máu người ta chi vậy? 

Các nguyên tố kim loại độc này được tìm thấy ở trong covid vắc-xin: 



- Kim loại kiềm: Caesium (Cs), Potassium (K)

- Kim loại kiềm ở lòng đất: Calcium (Ca), Barium (Ba)

- Kim loại chuyển tiếp: Cobalt (Co), Iron (Fe), Chromium (Cr), Titanium (Ti)

- Kim loại hiếm ở lòng đất: Cerium (Ce), Gadolinium (Gd)

- Nhóm kim loại mỏ: Aluminum (Al)

- Nhóm Carbon: Silicon (Si)

- Nhóm Oxygen: Sulphur (S)

 

Quý vị nhìn thấy có những vật lạ trôi trong dòng máu những người có chích ngừa covid. Các chất kim loại này trôi trong máu, được chụp dưới kính hiển vi tối (dark-field microscope), có hình dáng khác biệt và có cấu trúc phức tạp. Có thể do quá trình kết tinh hay phân hủy trong máu, nhưng không phải vì nhiễm bẩn do bởi quá trình sản xuất Covid vaccines.

  


Comparison of crystals in the blood and in the vaccine; on the left, crystalline formations are found in the blood of test subjects vaccinated with Comirnaty (BioNTech/Pfizer),

the images on the right  show that these types of crystals are also found in Comirnaty vaccines. (Courtesy of Helen Krenn) 

3. Kiểm Soát Con Người bằng Kỹ Thuật Digital 

Thiên hạ đã bắt đầu nói tới những hạt bụi kim loại cực nhỏ (nanoparticle) chích vào cơ thể súc vật hay con người, có chứa dữ kiện điện tử (digital information). Chúng có công dụng là kiểm soát theo dõi hoạt động của “động vật” bị chích. Những thứ bột kim loại cực kỳ nhỏ li ti này trực tiếp dính líu tới kỹ thuật mRNA ở trong dung dịch covid vaccine, với công tác là để điều động hệ thống miễn nhiễm của người bị chích. 

Đấy là một thứ kỹ thuật điều động kiểm soát con người qua hệ thống Artificial Intelligence (AI) có tính robotic (người máy), gọi là Trí Tuệ Nhân Tạo. Kỹ thuật này làm ta nổi da gà ớn lạnh ! Cộng sản Trung Quốc nhiều năm tính toán như vậy! Toàn kiểm toàn trị xã hội (totalitarianism) thường là ý đồ của những lãnh tụ độc tài kỳ dị. 

Người Mỹ đang nói tới “Biden Bucks”, tiền điện tử, thay thế đồng đô la giấy hay tiền cắc! Gọi là digital currency. Đồng tiền “điện tử” thì tắt vặn on-off mấy hồi! Quý vị có nhớ lãnh tụ thủ tướng Trudeau / Canada đã tuyên bố tịch thu các xe vận tải (trucks) và “đông lạnh” các “bank accounts” của những tài xế xe hàng tụ tập biểu tình chống chích ngừa Covid! 

Tại sao thiên hạ toàn cầu bị ép chích người Covid gắt gao vậy? 

Phát giác các bụi kim loại độc, có khả năng chứa dữ kiện điện tử, là một biến cố lớn, khiến người ta lo ngại. Các chế độ toàn kiểm như Trung Cộng đang dùng kỹ-thuật-cao để kiểm soát công dân, như “facial recognition” nhận diện khuôn mặt điện tử. Phải chăng cái “thuyết âm mưu” (conspiracy) đang hiển nhiên trở thành hiện thực, do bởi các tính toán của các thế lực ác độc muốn toàn trị toàn kiểm cả thế giới đại đồng? Phải chăng họ đã từng bước toan tính về “Great Reset” (cuộc tái phối trí vĩ đại), đẩy nhân loại vào sự nghèo đói, thiếu thực phẩm, thiếu nhiên liệu? 

Đói, lạnh và sợ hãi là ba thứ vũ khí muôn năm của các chủ nghĩa cộng sản, để cai trị dân bằng chế độ sắt máu đầy bạo lực. Sợ lạnh, dân Âu Châu đang hốt hoảng chặt cây rừng làm cũi đốt, chuẩn bị sưởi ấm mùa lạnh. Họ lùi lại thời đại văn minh. Họ đang sắp hàng tìm mua than đá ! Đốt cũi và đốt than đá mù mịt, thì nói chi tới Hiệp Định Paris giảm khí thải CO2? 

4. Cảm Tạ các Chuyên Gia Lương Thiện

 Các tin tức “trái chiều” về Covid đã bị chế độ Biden đánh dẹp như “misinformation”. Phe “Ultra MAGA” lại bị Biden ngược ngạo lên án là “phát-xít”. Họ bị lấy ra khỏi Twitter hay Facebook. May thay, phe Trump đã có Truth Social rất vui. Cảm tạ khối chuyên gia lương thiện, bất kể bị chống đối, họ vẫn lên tiếng cảnh giác về sự độc hại của Covid vaccines. Họ kiên trì trong các nghiên cứu khoa học, tìm hiểu, làm sáng tỏ, cảnh báo thiên hạ toàn cầu về sự độc hại của Covid vắc-xin mRNA bào chế bởi Pfizer, Moderna và Johnson Johnson…. 

Gần phân nữa nước Mỹ không chịu chích ngừa Covid và tiếp tục phản kháng. Nhiều quốc gia trên thế giới đã tỉnh ngộ, vỡ lẽ, không còn o ép dân chúng chích ngừa và bịt miệng mũi nữa. Đèn xanh bật ở mọi ngã đường. Người ta tùy nghi đeo khẩu trang hay chích ngừa, thoải mái quyết định. 

Quý vị hãy chịu khó tìm đọc các nghiên cứu lưu trữ ở đây COVID VACCINE DANGERS để hiểu tường tận các lý giải khoa học và các yếu tố chính trị liên hệ. 

Quý vị hãy tìm đọc bán nguyệt san The New American (https://thenewamerican.com) với nhiều bài viết sâu sắc suốt thời đại dịch, phân tích về “The Biggest Medical Experiment in History” (cuộc thử nghiệm y tế lớn nhất lịch sử). Quý vị hãy đọc, để nhìn thấy ý đồ của những kẻ thượng lưu tài phiệt (globalists) trong các mưu tính cộng-sản-hóa Hoa Kỳ theo American Marxism. Bọn cộng sản quốc tế chưa thật sự dẫy chết như thiên hạ cứ tưởng bở! 

Quý vị hãy tìm đọc cả khối tài liệu ở đây https://childrenshealthdefense.org để hiểu biết thêm, để bảo vệ trẻ em.

Xin đừng có cha mẹ nào khuyến khích con em mình đi chích thuốc độc Covid mRNA! 

Cơ thể trẻ em đang tăng trưởng, cần phải ngăn chận mọi chất độc len vô máu, có tác dụng dài hạn cho tim, gan, thận và não bộ của các cháu trong tương lai dài hạn. 

Knowledge is power! Kiến thức là quyền lực, để chúng ta hiểu biết để tự bảo vệ mình, và bảo vệ gia đình và bằng hữu thân thiết của mình! 

Quý vị có thể sử dụng hệ thống phiên dịch của Google hiện nay đã khá hoàn hảo và chính xác www.translate.google.com. 

Cảm tạ Internet tuy lẫn lộn vàng thau, nhưng giúp ích! Quý vị hãy tìm đọc tài liệu, để hiểu thêm cái thế sự nhược đại mộng này. Để hiểu biết thêm về thứ vắc-xin mRNA và cuộc cách mạng (revolution) toàn kiểm thế giới tự do, mà vũ khí là virus Covid-19 liệng ra từ nước cộng sản Trung Quốc. Trong khi ở Việt Nam dân ta kháo nhau “đừng sợ” và hãy “sống với lũ”, thì ở FDA bên Mỹ vừa approve thêm mũi chích ngừa “booster” thứ 5, để đối phó với loại virus biến thể Omacron BA-5 gì đó. Sợ khỉ gì nữa chứ! Và sợ gì trái rạ khỉ monkeypox! 

Thế giới bây giờ đã sáng mắt rồi. Thiên hạ đã phơi bày những gian xảo dối trá của các chính trị gia, bác sĩ hay báo chí bất lương phớt lờ những sự thật dã man về thứ Covid vaccines mRNA chết người! Nếu tới ngày nay mà quý vị vẫn chưa chịu hiểu, thì thật là tội nghiệp!  





Nó gọi là vắc-xin mà không phải vắc xin. Có chích rồi, người ta vẫn “dính” covid. Chích hay không chích, đều có thể truyền nhiễm covid virus cho người khác. Chích 2,3,4 lần rồi, người ta vẫn cứ mắc bịnh Covid hà rầm 2,3,4 lần như chơi. Dù rằng người ta chống chế “tôi chích ngừa rồi, nếu có bệnh thì cũng nhẹ thôi mà”. Có thể vậy mà cũng chưa chắc vậy! 

Những ai không chích ngừa thì thản nhiên yên tâm tin tưởng vào khả năng miễn nhiễm tự nhiên (natural immune system) mầu nhiệm mà Thượng Đế ban cho. Uống thuốc bổ mỗi ngày. Giữ khoảng cách an toàn. Bịnh thì ở nhà, không giao tiếp bừa bãi gây truyền nhiễm. Nếu ta bị Covid, thì hệ thống miễn nhiễm của mình sẽ thần kỳ tấn công địch và “nhớ” địch. 

Nhiều người Việt đã ngừng lại ở mũi chích thứ 3. Không sao, quý vị đừng sợ! Các chất bụi kim loại độc của thuốc chích mRNM sẽ bị phai nhạt đi (efficacy) trong máu huyết. Có chuyên gia chỉ dẫn là hãy thường xuyên nhịn ăn ngắn hạn (intermittent fasting) và uống nước lã, nước trong, nước tinh khiết. Các Sư ở Thiền Viện Tánh Không (nam Cali) thỉnh thoảng nhịn ăn cả tháng, chỉ uống nước thôi, tỉnh bơ, khoẻ re, thân tâm an lạc như thường!

Nguyễn Hoàng Lan,

USA September 2022

Tuesday, September 6, 2022

 Bánh mì Baguette của Pháp

 

 

Bánh tây là cách gọi của miền Bắc, miền Nam kêu là bánh mì. Cả hai chỉ thị cùng một thứ nhưng ngày nay bánh mì tách ra thành một thứ không phải là bánh tây. Chuyện ra sao, xin coi hồi sau sẽ rõ. Bây giờ nói chuyện bánh tây trước.

Bánh tây là bánh baguette. Của mấy anh tây rõ ràng. Nếu có dịp tới Pháp, cái đập vào mắt là các cửa hàng bánh boulangerie. Cứ đi vài trăm thước lại thấy boulangerie. Trên toàn nước Pháp có tới 35 ngàn boulangeries. Những ngày ở Paris, sáng sáng tôi bắt gặp những ổ bánh trên tay các ông già bà cả, các thanh niên thiếu nữ, các em nhỏ. Bánh baguette còn ngự trên các giỏ xe đạp, thò đầu ra khỏi những chiếc túi đeo lưng. Dân tây mua bánh mỗi sáng.

 

Baguette trên tay.

 

Nhà báo Nguyễn Dũng, trong một lần tới Paris, đã ghi lại: “Rong ruổi qua các phố của Kinh Thành Ánh Sáng, đặc biệt vào buổi sáng, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy rằng thủ đô của nước Pháp có cái mùi hương riêng. Đó là mùi bánh baguette phát tỏa ra từ những boulangerie. Mà hầu như phố nào ở Paris cũng có một vài boulangeries…Một ngày vui khám phá Paris của tôi thường bắt đầu với việc thức dậy sớm, rời phòng trọ không sao phía trên một nhà hàng bán thức ăn Hoa, Việt lẫn lộn cực kỳ mini gần nhà ga xe lửa Montparnasse đi mua ly chocolat thơm nóng vừa nhâm nhi vừa quan sát người Pháp chào ngày mới như thế nào. Kế đến là bước vào một boulangerie để mua baguette, loại bánh mì dài như khúc củi…Bình minh ngày bay trở về Sài Gòn, kéo vali trên đại lộ Maine xuôi về phía nhà ga xe lửa Montparnasse, nơi có trạm xe buýt Car Air France chở khách ra sân bay Charles de Gaulle, tôi đi ngang qua tiệm bánh mì, bánh ngọt Paul. Mùi bánh mì tươi nóng tỏa lan thơm lừng góc phố, trong tủ kính là hàng hàng lớp những baguette nướng căng phồng trông thật hấp dẫn. Chợt nhớ và nể phục ông Victor Hugo với cuốn “Những Kẻ Khốn Cùng” (Les Misérables). Đáng thương cho Jean Valjean năm xưa vì ổ bánh mì cứu đói đám cháu nheo nhóc mồ côi bố mà bị án tù chung thân khổ sai. Chắc chắn Jean Valjean cũng đã bị mùi bánh mì cám dỗ ghê lắm”.

Mua một ổ baguette mỗi sáng hình như đã trở thành dân tộc tính của người Pháp. Có lần con gái tôi tổ chức đám cưới ở miền Nam nước Pháp, chúng tôi ngụ trong một château hẻo lánh chẳng thấy phố xá làng mạc chi, vậy mà sáng sáng, bà sui gia, dân địa phương, luôn để một giỏ bánh mì trước cửa phòng. Không biết bà mua ở đâu, khi nào, nhưng bánh nóng hổi, thơm lừng. Theo tổ chức “Observatoire du Pain” chuyên theo dõi bánh baguette thì mỗi giây đồng hồ, dân Pháp tiêu thụ 320 bánh baguettes. Tính ra là 10 tỷ cái mỗi năm.

 

Để chỉ sự thân thiết giữa baguette và người Pháp, người ta có câu: “Người Pháp luôn đi bộ với baguette kẹp trong nách”. Thân thiết đến như vậy nhưng bánh tây không phải bắt nguồn từ Pháp mà từ Áo. Dưới thời cai trị của vua Louis 16 vào thế kỷ 18, nước Pháp có một hoàng hậu ngoại quốc: Hoàng Hậu Marie Antoinette, người gốc Áo. Qua Pháp, bà mang theo thợ làm bánh giỏi nhất của thủ đô Vienna, để làm đầu bếp cho hoàng gia. Bánh mì Áo bám theo bà Marie Antoinette qua Pháp là thứ bánh mì hình tròn và chỉ có hoàng gia được dùng. Dân chúng chịu khó ngó chơi. Mãi tới khi chế độ quân chủ bị thay thế bằng chế độ cộng hòa, dân chúng mới có quyền bình đẳng và mới được ăn bánh mì. Luật về bánh mì năm 1790 ghi rõ mọi công dân Pháp phải được ăn cùng một loại bánh, không phân biệt giầu nghèo và các tiệm làm bánh phải tuân thủ chung một công thức, theo đúng tiêu chuẩn để cho ra lò một loại bánh đồng nhất. Baguette trở thành một biểu tượng của sự bình đẳng cho mọi công dân.

Hình dáng của bánh mì thay đổi từ tròn ra dài. Người ta không biết nguyên nhân nào làm cho chiếc bánh mì bị kéo dài ra như vậy. Có thuyết cho rằng vì thợ làm bánh Pháp tự ái, không muốn rập khuôn theo bánh của Áo nên thay đổi để dân tộc hóa chiếc bánh có nguồn gốc ngoại lai. Một thuyết khác cho rằng chiếc bánh dài ra như vậy cho tiện chuyên chở và dễ dàng cho dân chúng…cặp nách! Nhưng bánh mì dài ra có lẽ chính xác nhất là vì chiến tranh. Thế kỷ 19, nước Pháp lâm chiến triền miên, hết cuộc chiến của  Napoleon Bonaparte từ năm 1800 đến 1815, tới cuộc chiến giữa Napoleon III và các nước láng giềng, binh lính di chuyển liên miên nên cần cột bánh mì theo chiều dọc, song song với chân, cho dễ di chuyển.

 

Baguette trên lưng.

 

Sau Thế Chiến II, kích thước chuẩn của baguette có chiều dài 80 phân và nặng 250 gram. Để bảo đảm cho toàn dân được ăn bánh mì đúng tiêu chuẩn như nhau, một luật quy định về bánh mì được ban hành vào năm 1790. Theo luật, bánh mì chỉ có thể làm bằng bốn thành phần sau: Bột mì, nước, muối và men. Không được để bánh đông lạnh, không được có các chất phụ gia hoặc chất bảo quản.

Ngoài ra, để dân chúng không thiếu bánh mì, các boulangerie phải xin phép chính quyền nếu muốn đóng cửa luôn, đóng cửa để nghỉ hè, du lịch hay nghỉ vì việc gia đình. Nếu được phép, chủ tiệm phải tìm người tạm thay thế để vẫn mở cửa hoặc nếu phải đóng cửa tạm thời cửa hàng thì phải có hướng dẫn cho khách hàng tới tiệm boulangerie gần nhất. Nếu muốn nghỉ hưu, chủ tiệm phải truyền nghề lại cho con cháu hoặc tìm người mua để tiệm tiếp tục mở cửa. Mục đích của điều khoản này là để bảo đảm cho người dân luôn có bánh mì tươi ngon một cách thường xuyên. Luật này được thi hành trong 225 năm và chỉ mới được bãi bỏ vào năm 2015.

Một boulangerie phải tự làm bánh từ A tới Z. Không có ngoại lệ. Mỗi tiệm làm bánh có thể có phương cách chế biến riêng nhưng phải đạt được tiêu chuẩn sau: Vỏ bên ngoài giòn cứng, có màu vàng, ruột bên trong mềm dẻo. Nếu bóp chiếc bánh dẹp xuống thì khi thả tay ra, bánh phải trở lại bề dày ban đầu. Muốn được như vậy, phải mất chừng 4 tiếng đồng hồ từ khi nhào nặn bột cho tới lúc đóng khuôn và cho vào lò nướng. Muốn khách có bánh tươi thơm, thời gian từ khi bánh ra lò đến khi tới tay khách chỉ kéo dài tối đa 1 tiếng. Trên thực tế, đó là thời gian lý thuyết, khách ít khi được có bánh thơm ngon trong vòng 1 tiếng. Nhưng trong thời buổi công nghệ hiện nay, tại các siêu thị hay các chợ, bánh được làm nhanh chóng và ít công phu hơn. Dân sành ăn không chịu dùng thứ bánh công nghệ này. Họ chỉ mua bánh tại các boulangerie, mua về ăn ngay, nóng sốt và thơm tho. Tới Paris, tôi thường tá túc nơi nhà cô em họ ở Wissous, ngoại ô Paris, gần ga metro Anthony. Bước ra vài bước là có boulangerie, bước thêm vài trăm thước nữa, lại boulangerie. Mỗi sáng,  đều có baguette nóng hổi thơm lừng, chỉ cần quẹt thêm chút bơ là ngon thấu trời. Nhiều khi muốn ăn nóng sốt, vừa vào cửa, bẻ ra ăn liền, chẳng bơ biếc chi mà vẫn ngon ơi là ngon, cái thơm ngon này còn lẽo đẽo theo tôi về tới Montreal.

Baguette rất khác với bánh mì Việt Nam tuy bánh tây là thứ tây mang sang Việt Nam. Từ khá lâu. Khoảng năm 1859 đến 1887 lận. Khi đó người Pháp đã cho xây những lò nướng bánh mì bằng gạch tại Việt Nam. Trước tiên ở Hà Nội rồi sau đó mới vào Sài Gòn. Erica Peters, một ký giả chuyên viết về ẩm thực, đã ghi: “Đến năm 1910, những chiếc bánh mì baguette nhỏ, hay còn gọi là “petit pain” được bán trên đường phố và người Việt hay mua trên đường đi làm để ăn sáng”. Trong Thế Chiến I, một làn sóng binh sĩ Pháp đã đặt chân tới Việt Nam khiến nhu cầu baguette tăng cao. Tuy nhiên việc nhập cảng lúa mì rất khó khăn nên người ta đã trộn thêm bột gạo vào. Hình thức chiếc bánh cũng thay đổi ngắn hơn, chỉ chừng từ 30 đến 40 phân, bằng phân nửa bánh ở Pháp. Bánh cũng ít ruột hơn để có thể kẹp nhân vào bên trong.

 

Bánh mì “Lý Toét” tại Sài Gòn trước 1975.

 

Không biết ai nghĩ ra chuyện kẹp nhân vào trong bánh mì nhưng ngay từ đầu thập niên 1950, bánh mì kẹp nhân đã có mặt tại Hà Nội. Ngày đó, quanh bờ Hồ, đã có những trẻ em  bán bánh mì kẹp jambon. Tôi đã nhiều lần thưởng thức thứ bánh này. Chiếc bánh rất nhỏ được các em ủ vào trong các bao tải để giữ nóng. Khi có khách mua, chú bé lấy bánh ra, dọc một đường rãnh, đặt vào một miếng thịt nguội mà gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Rắc thêm tí muối tiêu là xong. Ổ bánh mì đơn sơ, rẻ tiền như vậy nhưng sao mà ngon. Muốn ngon hơn thì tới trước cửa trường Dũng Lạc, bên hông Nhà Thờ Lớn, ăn bánh mì của Lý Toét. Anh chàng bán bánh mì này tên Lý. Lý Toét là biệt danh mà lũ học sinh chúng tôi ngày đó thân ái đặt cho. Lý Toét rất vui tính, vừa bán vừa pha trò khiến chúng tôi vui vẻ chung tiền cho chàng. Bánh mì của Lý Toét được kẹp chả. Chả do chính chàng làm nên rất thơm ngon. Tôi không còn nhớ bánh mì này rắc muối tiêu hay xịt maggie nhưng ngon hết biết. Sau di cư, Lý Toét vào Sài Gòn, tiếp tục bán bánh mì tại góc đường Hai Bà Trưng và Phan Thanh Giản. Tác giả Đỗ Duy Ngọc viết về bánh mì “cụ Lý” như sau: “Cách đây hơn sáu chục năm, sáng sáng ở vỉa hè sát tường rào khúc Hai Bà Trưng với Phan Thanh Giản bên hông một biệt thự cổ có một người dựa chiếc xe, lúc đầu là xe đạp cổ lỗ sau đó là chiếc Mobylette xanh có chiếc thúng tre đằng sau bán bánh mì chả. Người ta gọi là Bánh mì Cụ Lý. Gọi là Cụ thế thôi chứ ông này lúc đấy chỉ trạc tứ tuần, giọng Bắc Kỳ đặc sệt, đầu chải “bri dăng tin” (brillantine) láng mướt, vuốt ra đằng sau để lộ một khuôn mặt lúc nào cũng đo đỏ như người uống rượu với chiếc mũi khá to với mấy sợi râu lún phún. Nhìn ông ta chợt nhớ đến khuôn mặt của nhân vật biếm họa Lý Toét đăng trên báo Ngày Nay của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Hay là vì cái sự giống nhau này mà người ta gọi ông là Cụ Lý chăng? Bánh mì Cụ Lý ngon mà giá bình dân. Chả đủ loại: Chả lụa, chả chiên, giò thủ, chả mỡ. Chả nóng hổi, phảng phất mùi hương của thì là. Chả của Cụ Lý không cắt lát như những xe bánh mì khác mà cụ cắt từng miếng lớn, lộn xộn để lung tung trên mẹt lót lá chuối xanh dờn. Từ lúc dừng xe dựa vào hàng rào, cụ cắt không ngơi tay, khách hỏi chuyện, cụ lại nhón miếng chả đưa khách ăn chơi. Xẻ ổ bánh mì, hồi trước bánh mì nướng củi, vỏ bánh vàng, ruột bánh trắng phau chứ không như bánh mì bây giờ, cụ nhét đại mấy miếng chả vào, bốc một nắm hành tây, rắc chút muối tiêu, xì dầu hay nước mắm theo yêu cầu của khách, thế là xong một ổ bánh, không patê, chẳng dưa chua, hành ngò chi cả. Khách chen nhau, lần lượt. Cầm ổ bánh mì nóng, chả tràn trề, cắn một miếng, ngon nhức xương”. Ông Đỗ Duy Ngọc thuộc thế hệ sau, chỉ biết chàng Lý ở Sài Gòn nên không biết biệt danh Lý Toét đã được chúng tôi đặt từ ngày ở Hà Nội. Khi vào Sài Gòn, tôi đã đi làm, có lần đi ngang qua đường Hai Bà Trưng, ghé vào, kêu lớn: “Lý Toét”. Chàng Lý nhận ra tôi, chú học sinh Dũng Lạc ở Hà Nội xưa, mừng tíu tít, cứ như gặp tri kỷ. Ổ bánh mì cho tri kỷ không lý chi tới chuyện tiền bạc. Cũng là một thứ “tha hương ngộ cố tri”!

 

Cùng với cuộc di tản và vượt biên những năm sau 1975, bánh mì Việt Nam có mặt tại nhiều nước và được dân bản xứ hưởng ứng nồng nhiệt. Bánh mì thịt tại Montreal hiện nay có nhiều thứ. Chắc cũng khoảng hai chục loại. Từ thịt, chả, gà nướng, bò nướng tới nem chua, tàu hũ. Lung tung xòe tất cả. Nơi nào có người Việt thì nơi đó có bánh mì kẹp thịt. Tại Montreal, cảnh các anh chị tây đầm vừa đi vừa…thổi sáo bằng bánh mì là cảnh tôi bắt gặp thường xuyên. Nhưng bánh mì xâm nhập đất Pháp để đọ sức với baguette mới là chuyện đáng nói .

 

Cái khác của bánh mì tại quê hương của bánh tây là bánh mì dùng ngay bánh tây dài ngoằng chứ không phải những ổ bánh ngắn nhồi nhân như các nơi khác. Không ai có thể ăn được hết 80 phân bánh nhồi thịt nên nhà hàng cắt làm ba. Đây là một cuộc hôn nhân thuận lợi. Bánh baguette Parisienne giòn và thơm nức mũi đi với nhân Việt gồm cả ngò, đồ chua, ớt, tiêu cay chua đủ mùi đời thì đẹp đôi là cái chắc. Muốn có ổ bánh mì thịt để gặm thì phải tới hai khu nhiều người Việt là Quận 13 và Quận 20. Tiệm bánh mì của người Việt đầu tiên tại Quận 13 là tiệm Khai Trí. Cái tên Khai Trí hình như đã dính liền với sách vở tại Sài Gòn. Đúng vậy, Khai Trí bán bánh mì và sách! Hai thứ văn hóa, một phục vụ tinh thần, một phục vụ cuộc sống thường ngày, đã quyện vào nhau. Nhưng đó chỉ là thời gian đầu khi tiệm khai trương vào năm 1984. Sau đó bánh mì nghỉ chơi với sách, một mình hùng cứ trong tiệm. Nhưng cái tên Khai Trí vẫn còn đó với những cuốn sách còn sót lại nằm dọc trên tường như một chứng tích của bên…thua cuộc.

Khách của Khai Trí dĩ nhiên là người Việt nhưng tây đầm cũng rất chịu khó gặm bánh mì. Cô chủ tiệm Khai Trí thổ lộ về thứ bánh mì rất đắt khách của tiệm: “Mình không làm theo lối kỹ nghệ, hàng ngày mình làm nên đồ nó tươi! Một ngày mình nghĩ bán bao nhiêu thì làm bấy nhiêu thôi. Mình muốn làm cho khách hàng ăn rồi trở lại chứ không phải ăn rồi đi luôn. Có nhiều nơi họ mua bánh mì industrielle (kỹ nghệ) thì rất rẻ. Em đặt bánh mì đặc biệt thành ra ổ bánh mì lúc nào cũng ngon. Đặc biệt của tụi em ở đây là có gà, có chả, có thịt, nhưng cái ngon nhất của em là gà chà bông, gà ruốc của em làm rất đặc biệt. Em chỉ có 3 thứ thịt thôi: Thịt heo, gà ruốc và chả lụa. Tổng cộng ba cái lại người ta gọi là bánh mì đặc biệt. Bữa nào em hết gà là người ta hơi thất vọng.”

 

Tại Quận 20, còn gọi là khu Belleville, có tới ba tiệm bánh mì do người Việt làm chủ. Mỗi tiệm cũng có những thứ đặc biệt. Chị Huỳnh, chủ tiệm Hòa Hưng có từ 21 năm nay, cho biết: “Bánh mì tự nướng để nó ngon, nó nóng. Thịt đùi, chả lụa với gà chà bông. Đó là bánh mì đặc biệt, bánh mì gà thì gà ướp sả, vệ sinh hơn mà ở ngoài thì cũng không có bán”. Khách hàng buổi sáng là người Việt, buổi trưa là người Pháp. Được hỏi về sự khác nhau giữa bánh mì Việt Nam và bánh tây kẹp thịt của Pháp, ông Jean Pierre, một khách hẩu của bánh mì Việt nói : “Sự khác nhau ? Đó là món Á Châu, nó đầy đủ hơn, nóng. Tôi ở khu này không lâu lắm, món bánh mì ngon, và làm thay đổi khẩu vị… Món bánh mì nào của Pháp ngon nhất đối với tôi ? Tôi không biết! Có lẽ là món bánh mì Vendôme với paté, rất, rất ngon! Nhưng không ngon như bánh mì (Việt Nam). Với bánh mì, chúng tôi khám phá thêm được một món ăn Việt Nam, rất ngon!”. Một ông người bản xứ khác ví von : “Bánh mì Pháp là một cuộc gặp gỡ tuyệt vời giữa hai nền văn hóa Pháp-Việt về khẩu vị và mùi vị. Đó là một cuộc hôn nhân hoàn hảo”.

Cuộc hôn nhân hoàn hảo, tuy hai mà một, nhưng vẫn là hai. Bánh mì Việt Nam đã là một thực thể riêng biệt. Ngày 28/3/2011, tự điển danh tiếng Oxford đã ghi từ “bánh mì” với định nghĩa như sau:  “Bánh mì là một món ăn nhẹ, bên trong kẹp một hoặc nhiều loại thịt, paté và rau củ như cà rốt, dưa leo, ngò…và kèm gia vị như ớt, tiêu”. Vậy là sau hai chữ  “áo dài” và “phở”, “bánh mì” đã leo được vào từ điển Oxford.

Bánh tây qua Việt Nam đã bị Việt Nam hóa và mang trở lại Tây với một vị trí độc lập được ghi nhận chính thức với tên “bánh mì”, chẳng là một hãnh diện cho dân Việt ta sao?

 Song Thao 05/2021










Tuesday, August 16, 2022

 

Thư gởi người em gái Việt tại Hoa Kỳ 

Em gái Việt thân mến, 

Hàng năm mỗi lần gió Đông về gợi nhớ lại những ngày của tháng chạp, tháng chuẩn bị cho cái Tết cổ truyền Việt Nam mà dư luận ở Việt Nam (có thể qua gợi ý của VC) đang cổ súy phong trào hủy bỏ những ngày truyền thống thiêng liêng nầy, tôi muốn viết cho em và về em, một người em gái Việt mà tôi gặp đầu tiên trên bước đường dong ruỗi nơi quê người.

Em thân mến,

Tôi đã gặp em qua sự tình cờ, trong một buổi nói chuyện do một tổ chức nghiên cứu y khoa Việt Mỹ gần đây. Em đã cùng chồng là một bác sĩ tham dự vào câu chuyện bauxite Việt Nam, câu chuyện thường không mấy hứng thú và hấp dẫn đối với những người phụ nữ thuộc "giai cấp" của em. Tôi đã quan sát em, thoáng nhìn ánh mắt và cung cách em theo dõi câu chuyện khô khan của tôi. Tôi đã cùng chia xẻ chai bia với chồng em trong buổi nói chuyện.

Và từ đó, tôi và vợ chồng em có thêm nhiều dịp để trao đổi với nhau cùng các bạn bè khác về câu chuyện nước non. Đây quả thật là một sự tình cờ ngẩu nhiên và lý thú của tôi. Ngẩu nhiên vì em là người tôi gặp có thể nói lần đầu tiên trong những ngày tháng đi đó đây suốt 20 năm qua. Lý thú là vì sau những lần gặp sau đó tại nhà em cùng bạn bè, tôi đã thấy được ánh mắt đầy tự tin và tích cực qua những phát biểu đóng góp của em về câu chuyện Việt Nam. Em đã đóng góp trong tinh thần hết sức xây dựng và hòa nhã nhưng không có nghĩa là không quyết liệt trong luận cứ của mình. Những ý kiến phản biện của em đối với bạn bè của chồng cũng như việc không đồng ý với lý tưởng và con đường của chồng đang đi làm cho tôi suy nghĩ nhiều.

Chính vì thế mới có lá thư gởi cho những người em gái Việt ở những ngày cuối đông nầy trên đất khách.

Em biết không, trong cuộc sống vật chất nơi quê người, đối với giai cấp được ưu đãi như gia đình em, nhiều chị em Việt sống trong điều kiện khó đi ra ngoài cái khung vô hình, đó là chiều hướng cá nhân chũ nghĩa, hưởng thụ thoãi mái do nguồn tài chính dồi dào do chồng kiếm được như đi shopping, nói chuyện gossip với các bạn gái khác có cùng điều kiện kinh tế giống nhau.

Nhưng trái lại, tôi thấy trong em có điều khác lạ. Em không đi con đường trên mà lại có nhiều suy nghĩ đột phá trong vấn đề nước non. Em không có cái "kịch cỡm" như nhiều  người vợ của "giai cấp bác sĩ" (cũng như tôi cũng không thấy những nét hưởng thụ nơi chồng em!)  Tôi không biết tôi có chủ quan hay không, nhưng tôi tin rằng không vì tôi đã trao đổi với em hơn một lần về thái độ và hành động của những người con Việt đối với đất nước nơi hải ngoại.

Em thân mến,

Trong Phật giáo, Đức Phật đã vạch rõ là có tới 84 ngàn pháp môn để tu tập, nghĩa là chúng ta cũng có hàng ngàn hướng đi để cuối cùng hy vọng đạt đến một mục tiêu chung cuối cùng là mang lại tự do, nhân quyền, và một số phúc lợi căn bản cho bà con mình còn đang sống cùng khổ ở Việt Nam. Đó là tiền đề và kết luận duy nhứt của những người con Việt tha hương còn đoái hoài đến quê cha đất tổ.

Dĩ nhiên trên bước đường đi trên, có những suy nghĩ khác nhau đôi khi trái nghịch nhau giữa các cá nhân, giữa các hội đoàn hay đảng phái. Nhưng điều đó không có nghĩa là phải triệt hạ nhau, tiêu diệt lẫn nhau. Dù muốn dù không, chúng ta phải trân trọng tất cả những người còn có tấm lòng Việt Nam, cưu mang một hoài bão đem lại bình an và hạnh phúc cho con dân Việt.

Dù chủ trương như thế nào đi nữa, tấm lòng sắt son với đất nước của những người dấn thân ở hải ngoại cũng đủ để cho chúng ta trân trọng cho dù hướng đi có bị vấp phải sai lầm, cho dù hành động có tạo ra vài đáng tiếc.

Chúng ta sống trong thời đại toàn cầu hóa, trong một thế giới đa cực, chúng ta không còn dựa theo một chủ thuyết tư bản hay chủ nghĩa xã hội để làm nền cho sự phát triển đất nước. Ngày hôm nay chúng ta không còn thì giờ để chiêm nghiệm và "lập thuyết" nữa.

Thế kỷ 21 hôm nay cho chúng ta thấy một thế giới MỞ, mở cho mỗi cá nhân và mở cho tập thể thậm chí cũng mở cho những người quản lý đất nước. Thế giới ngày hôm nay không còn chỗ đứng cho chủ nghĩa độc tôn, độc đảng. Quan niệm lãnh tụ phải được thay thế bằng cung cách làm việc tập thể (team work). Kinh nghiệm Việt Nam cho chúng ta thấy chính sách quản lý của 14 Ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam đã đưa đất nước vào chỗ bế tắt và nghèo đói.

Em thân mến,

Câu chuyện Việt Nam vẫn là mối ưu tư hàng đầu của mỗi người trong chúng ta. Nó chiếm lĩnh trọn vẹn quỹ thời gian của chúng ta, trong những lúc ăn uống, lúc làm việc kiếm cơm, ngay cả những lúc trà dư tửu hậu nữa. Tại sao em biết không? Vì đó miền đất tổ của cha ông ngàn đời để lại. Vì đó là nơi trên 85 triệu bà con mình còn quằn hoại đau khổ trước gọng kềm của chế độ. Chúng ta không thể vui trong hoàn cảnh như thế. Chúng ta không thể quên dù là trong giây phút tiếng kêu thương tuyệt vọng của những người cùng khổ trên quê hương.

Tôi có "cải lương" khi trang trải những suy nghĩ trên với em hay không, hở người em gái Việt trên đất Mỹ? Tôi hy vọng là không; vì trong một sát na nào đó, tôi đã thấy ánh mắt chú tâm của em khi nghe tôi nói về chuyện Việt Nam.

Đối với tôi, người chỉ nói từ tấm lòng, không biết và không bao giờ có tham vọng "lập thuyết", giải quyết câu chuyện Việt Nam chỉ là cố gắng suy nghĩ về những cung cách  ngõ hầu mang lại trong tương lai những phúc lợi về y tế tối thiểu cho bà con Việt, cải thiện hệ thống giáo dục đã bị ô nhiễm và hủy hoại sau thời gian dài chịu sự áp đặt của chế độ, cũng như giải quyết những vấn nạn môi trường mà chế độ đã phát triển quốc gia trong chiều hướng hủy diệt môi trường thay vì bảo vệ.

Đảng và Nhà Nước Việt Nam hiện tại không giải quyết được những vấn đề dân sinh của người dân, thậm chí còn làm cho vấn đề ngày càng trầm trọng thêm lên. Nay đã phải đến lúc chính người dân trong nước phải trang bị những thông tin, những hiểu biết để tự cứu lấy chính mình trong cuộc sống hàng ngày đối mặt với nguy cơ ô nhiễm nguồn nước, không khí, và trong đất, nguy cơ trước trong thực phẩm và nhứt là nguy cơ trước những vi phạm quyền của con người đã ghi rõ trong Bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc mà chế độ hiện hành đã phê chuẩn. 

Muốn thực hiện những suy nghĩ tích cực trên, và trong điều kiện hạn hẹp của một người con Việt sống xa quê hương, tôi thấy những gì cần làm ngày hôm nay là chuyển tải những thông tin khoa học, những biến chuyển thực sự đang xảy ra trên đất nước mà người dân quốc nội không hề biết qua chính sách thông tin một chiều của chế độ. Những tin tức cập nhựt nhứt về nguy cơ Hán hóa, về nguy cơ diệt chủng của Trung Cộng dù ít dù nhiều cũng có thể làm động tâm bà con.

Và em có biết không, những khúc nhạc trên đã được tấu lên một cách bền bĩ suốt 20 năm qua, và tôi nghĩ cũng đã khơi dậy một phần nào lòng tự ái dân tộc nhứt là đối với tuổi trẻ Việt Nam.

Em thấy không, tuổi trẻ Việt Nam đã vượt qua sự sợ hãi do chế độ đã cấy sinh tử phù vào lòng dân tộc từ những ngày đầu tiên dày xéo miền Nam thân yêu của chúng ta. Nhưng hôm nay, mọi sự đã xoay ngược 180 độ. Chính những người cộng sản Việt đã bị sinh tử phù chính họ xâm nhập vào não trạng. Càng đàn áp, càng trấn lột người dân, càng phát biểu những lời đanh thép, cao ngạo, chính là lúc người cộng sản …đang sợ.

Họ sợ người dân, họ sợ tuổi trẻ và họ sợ với chính những đảng viên đang cùng chung một việc là áp dụng chuyên chính vô sản với dân. Sự đoàn kết chung quanh đảng dưới lá cờ chủ nghĩa Mác Lê chỉ còn là những tiếng vọng từ đáy vực, một chuẩn bị cho hiện tượng Big Bang của đảng cộng sản Việt Nam trong những ngày sắp tới mà thôi.

Em thân mến,

Sự hiện diện của lá thư nầy là do những lần khám phá ra tình tự quê hương nơi em. Cho tôi một lời cám ơn em. Những suy nghĩ của tôi trên đây cũng là những lời tự nhắc nhở lấy chính mình. Tôi không lạc quan mà cũng không bi quan về tương lai của đất nước. Trong bao lần nói chuyện trước bè bạn hay công chúng, tôi chỉ muốn nhấn mạnh một điều là sống trọn vẹn với niềm tin của mình cũng như san sẻ niềm tin trên với bà con, những người con Việt xa quê hương.

Và từ niềm tin đó, chúng ta không tuyệt vọng cho tương lai của dân tộc.

Xin hẹn gặp lại em một ngày đẹp nắng nào đó không xa trên quê hương mình.

Phổ Lập

Một ngày cuối đông Kỷ Sửu-2010

 

 Giọt lệ nào mình khóc cho non nước

Ba mươi tám năm trôi ngược dòng đời

Người dân nghèo thêm đói rách tả tơi

Thân con gái mang đời ra mua bán

Anh có nghe tiếng thở than ngao ngán

Từng người tù bị cải tạo dã man

Cả đời trai dâng hiến cho giang san

Để đành trút hơi tàn nơi ngục tối

Anh có thấy quê hương đang hấp hối

Bao trẻ thơ vô tội sống gian nan

Bới rác rưởi sáng sớm đến chiều tàn

Mới đổi được chén cơm chan nước mắt

Tận can tràng Mẹ Việt Nam đau thắt

Nhìn bất công đang gieo rắc chém đâm

Một đàn con theo chế độ sai lầm

Đang tiêu diệt dần mòn cả dân tộc

Tôi đã khóc và bao người đã khóc

Nhưng không làm lợi lộc cho quê hương

Chúng ta cần hiệp lực và can trường

Cùng đoàn kết biểu dương lòng bất khuất

Quê hương ta có còn hay đã mất

Bao máu xương bao tất đất thấm màu

Bao xác người đã nằm xuống đớn đau

Lời sông núi ta hãy mau đền đáp

Tự do nhân quyền bị bóc lột chà đạp

Người đấu tranh bị đánh đập giam cầm

Sao ta đành ngoãnh mặt trong lặng câm

Chỉ đứng khóc âm thầm trong bóng tối

Hãy lau khô giọt lệ bằng lời nói

Hãy tạo nên cơ hội để cùng nhau

Đồng nhất một lòng trước cũng như sau

Xây dựng lại một Việt Nam ngạo nghễ !!!

 









 


 


 

 

 

 

 

 


 


Friday, August 12, 2022

  

Một Làn Sóng Phẫn Uất Mới Từ Miền Nam Việt Nam

Nguyễn Duy Ngọc

CHƯA CÓ BAO GIỜ MÀ LÀN SÓNG KỲ THỊ “BÊN KIA VĨ TUYẾN” MẠNH MẼ NHƯ BÂY GIỜ. 

Tại sao? Rất dễ hiểu, chỉ mới vài tuần trước dân miền Nam bị cho ăn vải đầu buồi. Dư âm chưa nguôi thì lại thêm cú “giải cứu” covid. Hai vụ quá gần nhau nên dễ gây cộng hưởng. Nhưng có phải chỉ vì 2 scandal đó mà dấy lên phong trào đòi dời bức tường Berlin về ngay Vỉ tuyến 17 không? KHÔNG. 

Suốt từ 75 đến giờ dân Nam ăn đủ mùi tráo trở, xảo quyệt, lọc lừa rồi. Họ ấm ức, họ tức tưởi, họ chán ngán quá nhiều rồi. 2 câu chuyện trên chỉ là mồi lửa cho đống rơm khô vốn chực chờ sẵn từ gần 50 năm nay. 

Giờ mà người dân Nam nào lên tiếng sẽ bị cho là kỳ thị. Một người Bắc 54 lên tiếng cũng bị cho là mất gốc nên mới nói. Một người Bắc 75 lên tiếng họ cho là vào hùa với dân Nam. Tôi, một con Bắc kỳ 1985 lên tiếng thì bị cho là cố xóa vết tích Bắc kỳ, muốn chứng minh mình là thượng đẳng. Bác sĩ Nhàn Lê, Bắc kỳ 2000 lên tiếng bị cho là nói lấy lòng dân miền Nam. 

Đến bao giờ, bao giờ, bao giờ người miền Bắc mới chịu nhìn nhận lại bản thân? Trên Facebook tôi và Bs Nhàn Lê là 2 người lên tiếng mạnh mẽ và thẳng thắn nhất về các thói hư tật xấu của người miền Bắc. Tại sao? 

Chúng tôi đã sống ở cả 2 miền, chúng tôi đã nếm trải cái khốn nạn, lưu manh của miền Bắc và sự tử tế, nhân hậu của miền Nam. Chúng tôi thấy cần thiết phải lên tiếng. Chúng tôi cất lên tiếng nói là để mọi người biết được cái xấu của mình mà sửa. Chúng tôi là người Bắc thì tiếng nói nhất định là công tâm. Mồ mả cha ông tôi còn ngoài Bắc, họ hàng tôi còn ở Nam Định, anh em cha bác nhà bà Nhàn còn đang xúm xít đâu đó ở một tỉnh miền núi phía Bắc, chúng tôi đâu có thần kinh mà nói xấu quê hương, đồng hương mình. 

Và khi bài viết đăng lên cũng có nhiều ý kiến trái chiều. Những người đồng tình đầu tiên tất nhiên là người Nam, sau đó là Bắc 54, Bắc 75 hoặc các năm sau đó, hoặc có những người chỉ mới vào Nam mấy năm nhưng họ phải nhìn nhận đó là sự thật, vì họ đã thấy, đã trải nghiệm và hơn nữa họ có nhận thức. 

Những người phản ứng là ai? 

Là những người vừa vào Nam chơi mấy hôm rồi về hoặc đa phần là những người chưa bao giờ bước chân vào miền Nam.

 Họ chưa chứng kiến những người đi phát đồ từ thiện cúi người cảm ơn những người đi nhận quà. 

Họ chưa từng thấy một gã xăm trổ chặn đứa bé bán vé số lại chửi “đụ mẹ, ba má mày đâu để mày lang thang vầy?” rồi mua cho nó tô mì hoành thánh, sau đó mua hết xấp vé số của nó. 

Họ chưa thấy một thằng nhóc phì phèo điếu thuốc trên cặp môi thâm sì nhưng hét vào mặt con mẹ tỉnh lẻ lên thành phố đang lớ ngớ hỏi đường “Thôi nói hoài bà cũng không biết, chạy theo sau tui đi tui dẫn tới địa chỉ đó”.

Cái mà người miền Bắc có trong đầu là gì?

Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng.

Có sách mới áo hoa đây là nhờ ơn Đảng ta.

Đảng là kim chỉ nam cho mọi hành động.

Tình bác sáng đời ta.

 Nên trong một comment phản biện em ếch kia mới hỏi một câu hết sức thanh niên cách mạng đồng chí hội:  Chị đã kết nạp đảng chưa?”. 

Trong đầu thanh niên miền Bắc đầy những khái niệm: miền Nam ăn bơ thừa, sữa cặn của Mỹ, bọn công giáo theo ông Diệm vào Nam, bọn 3 sọc đu càng, không có miền Bắc thì miền Nam giờ này vẫn còn dưới ách kềm kẹp của Mỹ-Ngụy. Chả vậy mà một cô sinh viên tuổi đời chưa tròn 20 mới phơi phới đòi đi giải phóng miền Nam lần nữa. 

Chính vì vậy mà họ luôn mang tâm thế của kẻ thắng cuộc, trịch thượng, thượng đẳng. Với lối giáo dục sai lệch và bóp méo lịch sử họ không biết phân biệt phải trái và ăn nói như những kẻ vô giáo dục. Đọc tất cả các status, các còmment phản biện thì cảm giác chung đều là ngụy biện, lấp liếm, đổ lỗi, giận hờn, trách móc và trên tâm thế của kẻ ban ơn. Tất cả những điều đó chỉ gây cho người đọc một cảm giác khinh khi, chán ngán và nếu nhân văn, độ lượng một chút thì có thể nói rằng chỉ thấy thương cho những kẻ kém hiểu biết và tự ti mà thôi. 

Thôi thì bò đội nón ta sẽ gỡ nón cho bò, bị nhồi sọ thì ta sẽ tẩy não. Nhưng còn những người hiểu thời sự, thời cuộc thì sao? Đó là những người lớn, những DLV, ĐHV, kols. Những người này thừa hiểu biết về thời cuộc, sự thật và lịch sử nhưng vì nhiều lẽ, tự ái có, tự ti có, cố chấp có, bẻ lái có, vì tiền cũng có, mà cố lái sự việc sang hướng khác. Và nói chung là vì không được giáo dục tính khiêm nhường, biết nhận lỗi nên khi nghe chỉ trích là họ sửng cồ, xù lông, cố bảo vệ cái sai của mình. Và cái bế tắc trong luận điệu của họ thể hiện ở việc quay ra đổ lỗi cho nạn nhân. Tôi đã 2 lần đọc status của 2 phụ nữ miền Bắc chửi dân miền Nam ngu mới để mất VNCH vào tay CS. Thú thật, tôi thấy thương các bạn vô cùng. 

Khi mới dành được độc lập, Hàn Quốc không lung linh như các bạn thấy bây giờ đâu. Một đất nước hoang tàn, đổ nát, lạc hậu và ngu dốt sau chiến tranh. Nhưng họ đã dẹp bỏ tự ái nhập cả bộ sách giáo khoa của Nhật, là kẻ thù xâm lăng mà họ vừa đánh đuổi, về dịch ra để học. Và hiện nay có một Hàn Quốc với Sam Sung, Deawoo, Huyndai mà thế giới biết đến. 

Khi công nghệ chưa phát triển, hàng hóa của Hàn Quốc xếp trên kệ chỉ để vui mắt chứ không mang lại lợi ích kinh doanh gì. Một lần có du khách Phương Tây ghé thăm quầy hàng xem qua món hàng lưu niệm thủ công rồi bỏ đi. Cô nhân viên khi ấy đã khổ sở dùng hết khả năng ngôn ngữ lẫn chân tay của mình, thậm chí là cả van lạy và nước mắt chỉ để người khách kia mua món hàng đó. Lợi nhuận món hàng có thể không phải là chuyện sống chết nhưng cô đang cố gắng giới thiệu quốc gia mình ra thế giới. Du khách kia ra về, có thể không hài lòng với món đồ lưu niệm thô kệch, xấu xí đó, nhưng chắc chắc ấn tượng về một cô nhân viên cầu thị, có tinh thần tự tôn dân tộc sẽ khó phai mờ, và biết đâu trong những lúc trà dư tửu hậu gã mắt xanh mũi lõ đó không vô tình quảng bá hình ảnh người Hàn Quốc chịu thương, chịu khó, nhẫn nhục, tự tôn đó cho bạn bè năm Châu. 

Tất nhiên không phải ngẫu nhiên mà có một Hàn Quốc như ngày hôm nay. Không phải ai cứ sinh ra cũng sẽ tự tôn dân tộc như cô nhân viên bán hàng kia. Tất cả là do giáo dục. Giáo dục không chỉ từ nhà trường và gia đình, mà còn từ xã hội và tự giáo dục. Tự giáo dục tức là các hình thức thay đổi bản thân thông qua quan sát, học hỏi từ sách báo, ứng xử của những người xung quanh và nhận thức. Trên 18 tuổi là chỉ còn tự giáo dục. Nhưng hình như thanh niên miền Bắc không có được kỹ năng này. Họ đi du lịch chỉ để chụp hình khoe facebook chứ không phải tìm hiểu đời sống, con người, tập tục, văn hóa của một vùng đất lạ. Họ dùng internet chỉ để giải trí, facebook của họ chỉ dùng để mua hàng online, khoe của và chat chít. Nếu không họ đã không hớn hở đi giải phóng miền Nam một lần nữa. 

Làm thế nào để dư luận không đào xới thêm chuyện Bắc-Nam nữa rất đơn giản. Các anh chị miền Bắc vốn văn hay chữ tốt, chữ nghĩa một bồ thế nào chả có cách viết. Có điều các anh chị chỉ lo chữa lửa bằng xăng vì các anh chị không biết cúi đầu. 

Bắc kỳ 1985 này cũng không thiếu chữ. Nhưng tôi đâu có bán vải đầu buồi. Tôi đâu có đòi giải phóng miền Nam nên mắc mớ chi tôi phải viết. Tại sao tôi phải ngửa váy hứng dừa? 

Nguyễn Duy Ngọc



Wednesday, August 3, 2022

 

Liệu chúng ta sẽ có một quốc gia xã hội chủ nghĩa khác trên thế giới này?

 Ông Trevor Loudon, một chuyên gia về ảnh hưởng  chính trị cực đoan của cánh tả và chủ nghĩa Marx, đã chia sẻ suy nghĩ của mình về Kamala Harris, một nhân tố quan trọng

của phong trào xã hội chủ nghĩa ngày nay và mối quan hệ của  Trung Quốc với BLM (Black Lives Matter).

 

Người phỏng vấn: H- Cho

 

Cho: Tôi sẽ hỏi ông về Phó Tổng thống Kamala Harris vì bà ấy có thể giữ chức vụ lên đến 12 năm tùy thuộc vào tình trạng của Tổng thống Biden.

 

 Loudon: Vâng, đó là một viễn cả nh rất đáng sợ.

 

Cho: Harris được cho là còn nghiêng về bên cánh tả nhiều hơn cả Bernie Sanders. Suy nghĩ của ông về điều này là gì?

 

Loudon:Ngay cả hồ sơ bỏ phiếu của bà ấy cũng thuộc bên cánh  tả của cả Bernie Sanders và Elizabeth Warren , nhưng bà ấy được giới truyền thông chính thống miêu tả là một đảng viên Dân chủ ôn hòa. Nhưng toàn bộ lịch sử của bà ấy, toàn bộ mô hình liên kết của  bà ấy, là thuộc phái cực tả.

 

Cho: Được cho là có quan hệ mật thiết với nhiều người cộng  sản, vậy bà ấy được kết nối với những loại người nào?

 

 Loudon: Hãy trở về thời thơ ấu của bà ấy. Cha mẹ bà là những nhà hoạt động cực tả ủng hộ Fidel Castro và Che Guevara. Cha bà là một người theo chủ nghĩa Marx.

Người tình của bà, [Cựu Chủ tịch Quốc hội Tiểu bang California] Wille Brown , người mà bà có quan hệ tình cảm, ông ta có quan hệ rất chặt chẽ với Trung Quốc LeftRoots Cộng sản. Ông đã tham gia Đảng Cộng sản Hoa Kỳ  trong nhiều, rất nhiều năm.

 

Harris cũng rất thân với một người đàn ông tên là Steve Phillips. Ông ta là một luật sư rất giàu có ở San Francisco, người từng  ủng hộ Liên đoàn Đấu tranh Cách mạng , một nhóm Cộng  sản thân Trung Quốc theo chủ nghĩa Mao, và là một thành viên gần gũi với tổ chức. Ông là một sinh viên cấp tiến tại Đại học Stanford cùng với chị gái của Kamala, là Maya. Steve Phillips kết hôn với thành viên một gia đình rất giàu có ở San Francisco, gia đình Sandler, và ông sử dụng số tiền đó để thúc đẩy các mục tiêu chính trị cực tả và các chính trị gia đảng Dân chủ, cũng như ủng hộ các nhóm cộng sản hiện đại như chẳng hạn.

 

Philips là người đứng sau Kamala Harris. Ông ta đã giúp bà được bầu vào vị trí Biện lý quận của San Francisco, Tổng chưởng lý của California, Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ bang

California và bây giờ là vào Toà bạch ốc. Harris cũng là bạn rất thân của một người cộng sản khác, một phụ nữ phái cực tả, tên là Lateefah Simon. Cô là người được  Kamala che chở. Cô đã liên kết chặt chẽ với các nhóm Maoist đang tập hợp lại với nhau để tổ chức một dự án cách mạng.

 

Simon là bạn rất thân của Alicia Garza , người sáng lập ra  Black Lives Matter, và là một cộng sự thân thiết của những người thân Đảng Cộng sản Trung Quốc ở vùng Vịnh San  Francisco, cũng như Kamala.

 

Toàn bộ lịch sử của Kamala gắn liền với những người Cộng sản thân Trung Quốc. Ngay cả công ty luật của chồng bà cũng có  nhiều mối liên hệ với Đảng Cộng sản Trung Quốc.