Tuesday, October 26, 2021

 

Kỹ nghệ nhựa dẻo trước kế hoạch thuế mới của đảng Dân chủ


Một kế hoạch của đảng Dân chủ qua Luật S.984 – Không bị ô nhiễm nhựa dẻo 2021 - Break Free From Plastic Pollution Act of 202, nhằm hỗ trợ tài chính cho mức chi tiêu 3,5 ngàn tỷ đô la của đảng bằng cách đánh thuế nhựa dùng một lần đang tạo ra sự phản đối mạnh mẽ từ các thành viên trong cả hai đảng Dân chủ và Cộng Hòa, những người cho rằng nó sẽ tạo ra nhiều chất thải hơn và làm tổn thương những người Mỹ bình thường.

Các nghị sĩ đảng Dân chủ muốn đánh thuế nhựa được xử dụng để làm các hộp đựng đồ uống và sản phẩm dùng một lần. Hai đảng viên Dân chủ Quốc hội đang đẩy mạnh thuế đối với cái gọi là nhựa nguyên sinh (virgin plastic), khi đảng này tiếp tục làm việc để tạo ra gói khí hậu, giáo dục và chăm sóc sức khỏe mới.

1-    Lập luận và tranh cãi giữa các nhà lập pháp và đại công ty

Dân biểu Tom Suozzi của New York đã đề nghị thiệu luật S.984 với Thượng nghị sĩ Sheldon Whitehouse của Rhode Island, sẽ đưa ra mức thuế 20 cent/pound đối với việc bán nhựa mới, hoặc nhựa “nguyên sinh” được xử dụng trong các sản phẩm xử dụng một lần. Văn phòng của Suozzi cho biết trong một thông cáo báo chí, khoản phí này “sẽ khuyến khích việc xử dụng nhựa tái chế và sẽ khiến ngành công nghiệp nhựa phải chịu trách nhiệm về tác hại của nó đối với khí hậu, đại dương cũng như các cộng đồng thiểu số và thu nhập thấp”.

Whitehouse đã công bố luật thuế nhựa vào tháng 8 vừa qua. Đề nghị trênt đã nhận được sự phản đối gay gắt từ Hội đồng Hóa học Hoa Kỳ, với các thành viên bao gồm DuPont, DOW, và Exxon Mobil. Gần 40 giám đốc điều hành của các công ty thành viên của hội đồng đã ký một lá thư ngày 13 tháng 9 gửi các nhà lãnh đạo quốc hội gọi mức thuế được đề xuất là "trừng phạt, phân biệt đối xử và thụt lùi" (punitive, discriminatory and regressive) và cho rằng nó sẽ đặc biệt gây hại cho các gia đình có thu nhập thấp hơn.

Trong hơn 10 năm qua, các công ty xử dụng nhiên liệu hóa thạch truyền thống đã đầu tư 89 tỷ USD vào 210 dự án hóa chất liên quan đến sự bùng nổ khí đá phiến (shale gas)  của Mỹ, theo Hội đồng Hóa học Mỹ. Theo nhóm thương mại và các hiệp hội thị trường năng lượng, nhiều dự án đang được lên kế hoạch. Hóa dầu chiếm 99% trong việc chế biến tất cả các loại nhựa dẽo plastic.

Ủy ban Tài chính Thượng viện đang cân nhắc ý tưởng đánh thuế bán hạt nhựa nguyên sinh - nguyên liệu cơ bản được xử dụng để sản xuất nhựa dùng một lần - như một cách  để thanh toán cho chi phí chi tiêu khổng lồ, theo một tài liệu được công bố vào đầu tháng này. Nhưng đề xuất này đã vấp phải sự phản đối dữ dội từ tiểu ban nhựa của Hội đồng Hóa học Mỹ (American Chemistry Council), một nhóm thương mại đại diện cho 28 công ty bao gồm các công ty dầu mỏ khổng lồ như ExxonMobil, Chevron và Shell cũng như các nhà sản xuất hóa chất lớn như DuPont và Dow Chemical.

Nhóm trên lập luận rằng mức thuế như vậy sẽ lên tới khoảng 40 tỷ USD tiền thuế bổ túc và "trừng phạt những người Mỹ" phụ thuộc vào nhựa trong xe điện, vật liệu cách nhiệt gia đình, thiết bị điện tử và bao bì, đồng thời tài trợ cho các chương trình không liên quan của chính phủ và thúc đẩy lạm phát.

Joshua Barca, phó chủ tịch tiểu ban nhựa của ACC, nói với The Hill: “Nhựa dẻo đi vào nhiều ứng dụng khác nhau, không chỉ bao bì thực phẩm. Ông lập luận thêm rắng:”Việc thực hiện biện pháp này sẽ dẫn đến việc "khuyến khích việc sử dụng các vật liệu khác - cho dù đó là giấy, thủy tinh, nhôm - tất cả đều có lượng khí thải [carbon] cao hơn nhựa."

Barca cũng ước tính rằng việc sản xuất các chất thay thế nhựa dẻo trên sẽ tạo ra lượng khí thải nhà kính gấp 2,7 lần so với các sản phẩm nhựa của chúng và tiêu thụ năng lượng gấp đôi. Ông nói:” Nếu tất cả chai nhựa được thay thế bằng thủy tinh, công suất cần thiết để sản xuất chúng sẽ tương đương với việc vận hành 22 nhà máy nhiệt điện than lớn, ông cho rằng sự thay đổi như vậy sẽ tác động tiêu cực đến khí hậu và "cũng có hại cho nền kinh tế của chúng ta.”

2-    Quan điểm của TNS Sheldon Whitehouse

Thuế nhựa dẻo không phải là lựa chọn tài trợ duy nhất đang được xem xét cho chi phí chi tiêu 3,5 ngàn tỷ đô la. Ủy ban Tài chính Thượng viện cũng đang thảo luận về thuế đối với việc mua lại cổ phiếu và đối với các tập đoàn mà mức lương của CEO vượt quá mức lương của người lao động trung bình của họ, cũng như các đề xuất về thuế năng lượng.

Ý tưởng về thuế nhựa lần đầu tiên được đưa ra bởi TNS Sheldon Whitehouse (D-R.I.) vào tháng 8/2021. Dự luật của ông, được gọi là Đạo luật REDUCE, sẽ áp dụng mức phí 20% mỗi pound đối với việc bán nhựa mới cho các nhà sản xuất dùng một lần - với mục tiêu giúp "nhựa tái chế cạnh tranh với nhựa nguyên sinh bình đẳng hơn".

Whitehouse cho biết: “Ô nhiễm nhựa làm nghẹt các đại dương của chúng ta, đẩy nhanh quá trình biến đổi khí hậu và đe dọa hạnh phúc của con người. “Về bản chất, ngành công nghiệp nhựa đã làm quá ít để giải quyết thiệt hại mà các sản phẩm của mình gây ra, vì vậy dự luật này mang lại cho thị trường động lực mạnh mẽ hơn đối với ít chất thải nhựa hơn và nhiều nhựa tái chế hơn”.

“Thuế tiêu thụ đặc biệt” này - một loại thuế áp dụng đối với một mặt hàng cụ thể - sẽ áp dụng cho nhựa nguyên sinh, theo dự luật của Whitehouse. Các nhà sản xuất, sản xuất và nhập khẩu nhựa sẽ trả 0,10 USD / pound vào năm 2022, sau đó sẽ tăng dần lên 0,20 USD / pound vào năm 2024.

3-    Cần nhìn rõ thêm việc tái chế nhựa dẻo plastic.

ACC ngay lập tức phản đối Đạo luật REDUCE vào tháng 8, cho rằng các nhà hoạch định chính sách thay vào đó nên áp dụng các chính sách toàn diện có thể dẫn đến một "nền kinh tế vòng tròn" - một nền kinh tế trong đó sản xuất và tiêu dùng tập trung vào việc kéo dài vòng đời của sản phẩm và giảm thiểu chất thải, như được định nghĩa bởi Liên minh Châu Âu.

Một số chính sách mà ACC đã ủng hộ bao gồm yêu cầu bao bì nhựa phải chứa 30% nhựa tái chế vào năm 2030, phát triển tiêu chuẩn tái chế quốc gia cho nhựa và nghiên cứu tác động của khí nhà kính từ vật liệu, cùng các đề xuất khác.

Barca nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thiết lập một bộ tiêu chuẩn tái chế tốt hơn cho các cộng đồng trên toàn quốc, cho rằng các quy định phù hợp cho công nghệ tái chế sẽ đảm bảo “đầu tư của khu vực tư nhân tiếp tục diễn ra ở quy mô thương mại”.

Ông tiếp: “Khi bạn gắn tất cả những thứ đó lại với nhau, đó là cách bạn có được một hệ thống hình tròn. Sự cần thiết phải chuyển đổi các chương trình tái chế trong nước sang "nền kinh tế vòng tròn" là chủ đề thảo luận tại phiên điều trần của Ủy ban Môi trường và Công trình Thượng viện hôm thứ Tư.

Tôi thích ý tưởng về một nền kinh tế vòng tròn, nơi mà mọi thứ - và các vật liệu được tạo ra - có thể được tái sử dụng nhiều lần thay vì kết thúc ở một bãi rác ở đâu đó,” Chủ tịch Ủy ban Tom Carper (D-Del.) cho biết tại buổi điều trần.

Carper kêu gọi các công ty “đẩy mạnh và chịu trách nhiệm lớn hơn trong việc giảm thiểu, tái sử dụng và tái chế sản phẩm của họ”, đồng thời nói thêm rằng chính phủ nên đóng một vai trò trong việc đảm bảo rằng ngành công nghiệp có thể thành công trong nỗ lực này.

Trả lời phiên điều trần, Baca nói rằng ACC đã đệ trình các tuyên bố thể hiện quan điểm của nhóm, bao gồm các biện pháp mà ACC sẽ hỗ trợ.

Eastman Chemical có trụ sở tại Tennessee đã đồng ý quan điểm trên và đã đầu tư vào một cơ sở sản xuất nhựa trị giá 150 triệu đô la sẽ sớm đi vào hoạt động.

Baca cho biết, cho đến nay, ngành công nghiệp nhựa đã đầu tư gần 7 tỷ USD vào việc thúc đẩy các công nghệ tái chế mới gọi là “một bước đi đúng hướng” khi nhiều công ty bắt đầu tung ra các công nghệ này trên quy mô thương mại.

4-    Kết luận

Qua dự luật áp thuế nhựa dẻo plastic ở vào thời điểm nền kinh tế vẫn đang gặp khó khăn và lạm phát đang gia tăng, việc áp đặt “Thuế nhựa” này sẽ dẫn đến việc tăng giá các sản phẩm và dịch vụ thiết yếu và buộc các nhà sản xuất phải chuyển sang TC đối với các thành phẩm xử dụng nhựa, gây thiệt thòi cho người lao động Mỹ và người tiêu dùng. Đó là một khoản thuế đánh vào người Mỹ và nó sẽ là một món quà cho TC.

Khi Quốc hội tranh luận về cách thanh toán kế hoạch chi tiêu 3,5 tỷ đô la mới, họ đang xem xét việc đánh thuế đối với nhựa sẽ ảnh hưởng đến hầu hết mọi thứ bạn mua. “Thuế nhựa” này sẽ đánh thuế đối với hầu hết các mặt hàng hàng ngày - cho dù nó được xử dụng trong ô tô, bao bì hay hầu hết mọi thứ khác.

Tệ hơn nữa, ngoài việc gây hại cho người tiêu dùng, loại thuế này sẽ làm suy yếu một trong những mục tiêu của hóa đơn chi tiêu mà nó dự định là giúp tài trợ. Dự luật đó có nhiều điều khoản nhằm chống lại biến đổi khí hậu, nhưng thuế này sẽ làm tăng chi phí của nhiều loại vật liệu được sử dụng để giảm phát thải khí nhà kính. Các sản phẩm khác nhau, từ turbin gió và tấm pin mặt trời đến xe điện và vật liệu cách nhiệt trong nhà sẽ bị ảnh hưởng vì chúng xử dụng nhựa.

Nó cũng sẽ buộc các công ty bắt đầu dùng các chất thay thế cho nhựa, nhiều chất trong số đó đã được khám phá là gây phát thải khí nhà kính lớn hơn trong chu kỳ của chúng so với bao bì và sản phẩm bằng nhựa. Ngoài ra, đạo luật này sẽ buộc phải thay đổi bao bì thực phẩm bằng nhựa - một trong những phương tiện hiệu quả nhất để giảm nguyên nhân hàng đầu gây ra khí thải carbon: chất thải thực phẩm.

Nhựa dẻo sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc xây dựng tương lai của chúng ta, từ các công nghệ mà năng lượng tái tạo như năng lượng mặt trời và gió dựa vào. Đây là thời điểm sai lầm để biến tương lai đó trở nên đắt đỏ hơn và ít có thể đạt được hơn thông qua một loại thuế mới được nghĩ ra gây gánh nặng cho người Mỹ và sẽ không có ý nghĩa hạn chế rác thải nhựa.

Với các gia đình Mỹ đang gặp khó khăn và lạm phát gia tăng, đây không phải là lúc để áp thuế 120 tỷ USD trong vòng 10 năm mà các nhà kinh tế ước tính có thể làm tăng chi phí vật liệu nhựa được xử dụng trong hàng tiêu dùng lên 26%, từ sữa và hầu hết các cửa hàng tạp hóa đến điện thoại thông minh. và thậm chí cả xe điện.

Vì vậy, cần phải nói KHÔNG với Thuế nhựa dẻo plastic!

Nhiều vật dụng bằng nhựa trong số này rất hữu ích và tiện lợi, nhưng chúng cũng đi kèm với chi phí môi trường cao. Năm 2016, Hoa Kỳ tạo ra nhiều rác nhựa hơn bất kỳ quốc gia nào khác — 46,3 triệu tấn rác, theo một nghiên cứu năm 2020 được công bố trên Science Advances.

Thuế đánh vào nhựa sẽ:

·       Ảnh hưởng đến tất cả người Mỹ, bao gồm cả những người kiếm được ít hơn 400.000 đô la mỗi năm.

·       Tăng chi phí của các mặt hàng mà người tiêu dùng sử dụng hàng ngày.

·       Tăng giá bữa ăn trưa ở trường của con bạn.

·       Khiến hàng nghìn công việc của người Mỹ phải chuyển sang Trung Quốc.

 

Vận động Quốc hội nói KHÔNG với thuế nhựa.

 

Mai Thanh Truyết

Houston – 10 - 2021









Friday, October 22, 2021

 

 

Très beau texte de Jacques Prévert

Magnifique et tellement vrai.


C’est à lire

C’est à conserver

C’est à partager.

À peine la journée commencée et ... il est déjà six heures du soir. 

A peine arrivé le lundi et c'est déjà vendredi. ... et le mois est déjà fini... et l'année est presque écoulée. 

... et déjà 40, 50 ou 60 ans de nos vies sont passés. 

... et on se rend compte qu’on a perdu nos parents, des amis. 

... et on se rend compte qu'il est trop tard pour revenir en arrière ... 

Alors... Essayons malgré tout, de profiter à fond du temps qui nous reste... 

N'arrêtons pas de chercher à avoir des activités qui nous plaisent... 

Mettons de la couleur dans notre grisaille... 

Sourions aux petites choses de la vie qui mettent du baume dans nos cœurs. 

Et malgré tout, il nous faut continuer de profiter avec sérénité de ce temps qui nous reste.

Essayons d'éliminer les "après" ...

 Je le fais après ...  Je dirai après ...  J'y penserai après ...

On laisse tout pour plus tard comme si "après" était à nous. 

Car ce qu'on ne comprend pas, c'est que :

après, le café se refroidit ...

après, les priorités changent ...

après, le charme est rompu ...

après, la santé passe ...

après, les enfants grandissent ...

après, les parents vieillissent ...

après, les promesses sont oubliées ...

après, le jour devient la nuit ...

après, la vie se termine ...

 Et après c’est souvent trop tard.... Alors... Ne laissons rien pour plus tard... 

Car en attendant toujours à plus tard, nous pouvons perdre les meilleurs moments, …

les meilleures expériences,

les meilleurs amis,

la meilleure famille...

 Le jour est aujourd'hui... L'instant est maintenant...

 Nous ne sommes plus à l'âge où nous pouvons nous permettre de reporter à demain ce qui doit être fait tout de suite.

 Alors voyons si vous aurez le temps de lire ce message et ensuite de le partager.

Ou alors vous le laisserez peut-être pour... "plus tard"...

Et vous ne le partagerez “jamais”...



Monday, October 18, 2021

 

Trích từ:  “Một Góc Nhìn về Chiến Tranh “Mậu Dịch” Mỹ-Trung

Và Hệ Quả Đến Việt Nam”

Chu Van Nguyen - Nguyễn Phi Hiệp - Nguyễn Bá Lộc

Hội nhập toàn cầu kiểu Trung Cộng và giấc mơ Trung Cộng

Nền kinh tế TC phát triển rất nhanh trong khoảng ba thập niên qua, từ một nền kinh tế trung ương hoạch định nghèo khó và tê cứng, ngày nay trở thành một cường quốc thứ hai về kinh tế. Sự thành công có tầm vóc lịch sử này chính yếu là nhờ sách lược hội nhập kinh tế toàn cầu. Thừa thắng, Đảng Cộng Sản Trung Cộng (ĐCSTC) muốn tiến mạnh hơn nữa, với ước mơ và mục tiêu sẽ trở thành độc bá quyền lãnh đạo thế giới.

1.1.      Toàn cầu hóa kiểu Trung Cộng (Globalization with Chinese Style)

Toàn cầu hóa của TC trải qua hai giai đoạn chính: thời kỳ từ Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping) và các người lãnh đạo kế tiếp (1980-2012) tới Tập Cận Bình (Xi Jinping), từ 2012 - đến nay, và giai đoạn quan trọng là thời kỳ Tập Cận Bình.

1.1.1    Giai đoạn từ 1980 đến 2012

Hội nhập kinh tế thế giới của TC bắt đầu từ khi Đặng Tiểu Bình thực sự nắm quyền lãnh đạo. Đây là khúc quanh thay đổi quan trọng của TC. Với tinh thần “thực dụng” Đặng Tiểu Bình chủ trương phải bước ra thế giới để thu hút đầu tư, để tăng xuất cảng, để học hỏi Tây Phương nhất là khoa học và kỹ thuật.

Trong khoảng 10 năm đầu, sách lược phát triển là vừa xây dựng kinh tế trong nước, vừa mở rộng ra thế giới trong tinh thần thận trọng, với khẩu hiệu là “vươn lên một cách hòa bình (peaceful rise) “ẩn mình, chờ thời”, vì lúc đó TC còn rất yếu về mọi phương diện. TC đưa ra mô hình kinh tế “đổi mới”, là sự phối hợp giữa kinh tế tự do và trung ương hoạch định. Khẩu hiệu mà Đặng Tiểu Bình đưa ra là: Chủ Nghĩa Cộng Sản kiểu TC (Chinese Marxism) hay xã hội chủ nghĩa với sắc thái TC (Socialism with Chinese Characteristics), mô hình kinh tế “Kinh tế thị trường của xã hội chủ nghĩa TC” (Market Economy of Chinese Socialism) (Peters, 2017).

Trong khi phong trào toàn cầu hóa (globalization) đang phát triển mạnh, mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa thuần túy không thu hút được các nhà đầu tư ngoại quốc (Gong and Cortese, 2017).

TC cho các dự án do đầu tư trực tiếp từ ngoại quốc (foreign direct investment

          FDI) tài trợ tổ chức kinh doanh dưới hai hình thức: chi nhánh (franchise) và liên doanh (joint venture). Phần lớn dự án do đầu tư trực tiếp từ ngoại quốc lúc đầu là do các công ty từ Tân Gia Ba (Singapore), Hồng Kông, Đài Loan, Đại Hàn, Nhật Bản; trong khi các công ty đa quốc gia của Âu Châu và Mỹ còn dè dặt. Nhờ nhân công rất rẻ, thị trường nội địa rất lớn, sự thay đổi hình dạng và phương cách sản xuất theo mô hình công nghệ trên thế giới, nền kinh tế TC phát triển rất nhanh (Frankel, 2016).

Khẩu hiệu toàn cầu hóa của các nhà lãnh đạo kế tiếp Đặng Tiểu Bình là “hội nhập hòa bình”, “hội nhập hòa hợp”. Tiêu biểu là hội nhập “ôn hòa” hay chủ trương “thế giới hài hòa” (harmonious world) của Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao). Chiến lược của các nhà lãnh đạo TC trong giai đoạn này theo đúng tôn chỉ của Đặng Tiểu Bình nên gần như chỉ dùng nhu lực. TC lợi dụng tối đa sự mở rộng của toàn cầu hóa để tiếp tục phát triển.

Với những thành công kinh tế lớn, TC vượt qua Nhật rồi Đức để trở thành nước có mức xuất cảng lớn thứ nhì và nước nhận được số lượng FDI thứ nhất thế giới. Chuỗi cung ứng kinh tế thế giới thay đổi. Nhờ sức mạnh của đồng quy kinh tế và cóp nhặt tài sản trí tuệ của các cường quốc, TC phát triển quân sự, chính trị quốc tế, khoa học, kỹ thuật và văn hóa. TC dựa vào những mẫu văn học và văn minh thời cổ để gây dựng lại niềm tự hào dân tộc Hán. Trong khi đó, thế giới sai lầm cho rằng khi trở nên phồn thịnh, TC sẽ dân chủ hóa.

Thực sự thì truyền thống lâu đời và mãi về sau của TC về hội nhập và xâm chiếm thế giới có các đặc điểm sau đây:

o          Thu hút tài nguyên nước ngoài để xây dựng một TC vĩ đại.

o          Xuất cảng nhân công vì nạn nhân mãn lớn trong nước.

o          Xây dựng một hệ thống kinh tế tài chính của Hoa Kiều hải ngoại để yểm trợ kinh tế trong nước.

o          Xây dựng mối liên lạc chính trị quốc tế, nhất là đối với các nước nhỏ lệ thuộc vào TC, coi TC như một trung tâm quyền lực. Áp dụng chính sách đối ngoại vừa nhu vừa cương.

o          Phổ biến văn hóa và triết lý TC để chứng minh TC có nền văn minh, văn hóa lâu đời và huy hoàng mà các nước nên theo.

 

1.1.2. Giai đoạn từ 2012 đến bây giờ

Dù là một thái tử đỏ (communist princeling) Tập Cận Bình trở thành Tổng Bí Thư (TBT) đảng không do vi cánh của chính nhóm mình mà qua sự thỏa thuận của hai nhóm có quyền lực ngang ngửa vào thời gian đó nên không thể đưa “gà nhà” của họ lên nắm chức vụ TBT. Đó là các nhóm quyền lực tại Thượng Hải của Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) và Liên Đoàn Thanh Niên Cộng Sản (The Communist Youth League) của Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao).

2.         Chiến thuật và chiến lược

Sau khi nắm chức vụ TBT đảng vào năm 2012, và thu gọn quyền lực trong tay, Tập Cận Bình thay đổi chiến thuật và chiến lược của Tứ Đại Cải Cách (TĐCC) bằng một mô hình mới. Mô hình mới này có tính cách toàn diện, mạnh mẽ, hung hăng, và công khai hơn thời trước để đưa TC lên vị thế độc bá quyền lãnh đạo thế giới vào sinh nhật thứ 100, theo kế hoạch mà Mao Trạch Đông đề ra khi thành lập Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa vào năm 1949. Toàn cầu hóa mới của Tập Cận Bình được nhiều nhà nghiên cứu mệnh danh là toàn cầu hóa kiểu TC (Globaliza- tion with Chinese Style).

Chiến thuật và chiến lược mới của Tập Cận Bình hoàn toàn khác với đường lối “dấu mình, chờ thời” của các nhà lãnh đạo tiền nhiệm. Ông mạnh dạn, công khai và tự hào tuyên bố mô hình mới và vừa là hướng đi mới “Xã Hội Chủ Nghĩa với sắc thái TC trong thời đại mới” (Socialism with Chinese Characteristics in new Era).

Để thực hiện kế hoạch toàn cầu theo kiểu TC, Tập Cận Bình hoạch định tiếp tục mục tiêu và kế hoạch cũ. Đó là:

o          Gia tăng xuất cảng, trong đó phải giữ vững chuỗi cung ứng.

o          Cải tiến phẩm chất hàng hóa xuất khẩu.

o          Cải thiện quốc doanh.

o          Cải tiến năng suất.

o          Cải tiến kỹ thuật bằng cách gởi nhiều du học sinh và bằng cách đánh cắp kỹ thuật cao của nước ngoài, nhất là kỹ thuật công nghệ thông tin.

o          Phát triển mạnh về quân sự.

o          Mở rộng mối liên lạc quốc tế và phổ biến văn hóa Trung Cộng. Đồng thời ông cũng đẩy mạnh các lãnh vực chủ yếu sau đây:

o          Đầu tư trực tiếp ra ngoại quốc của TC nhằm chiếm thị trường thế giới và khai thác nhiên liệu và nguyên liệu tại một số quốc gia, nhất là tại Phi Châu.

o          Về ngoại thương, TC ký một số hiệp thương song phương và đa phương mà mới nhất là hiệp thương Quan Hệ Đối Tác Kinh Tế Toàn Diện Khu Vực (Regional Comprehensive Economic Partnership – RCEP), được ký kết vào ngày 15 tháng 11 năm 2020 với 15 quốc gia (10 nước ASEAN và 5 nước khác: Nhật, Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn, và TC). RCEP do TC lãnh đạo và để chống lại Quan Hệ Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pa- cific Partnership-TPP) do Mỹ đứng đầu và ký kết vào năm 2016, nhưng Mỹ sau đó rút ra. Những quốc gia còn lại hoàn tất hiệp thương với tên mới là Hiệp Định Đối Tác Toàn Diện và Tiến Bộ Xuyên Thái Bình Dương (The Comprehensive and Progressive Agreement for Trans-Pacific Part- nership – CPTPP). Có thể là Mỹ sẽ tái gia nhập CPTPP.

o          Đại kế hoạch Một Vành Đai, Một Con Đường (Belt and Road Initiative – BRI), từ 2016, dưới danh nghĩa là để giúp các nước Á Châu và Phi Châu, xây dựng hạ từng cơ sở: xa lộ, cầu cống, thương cảng. TC bỏ ra lần đầu

1.000 tỷ Mỹ kim cho dự án này. Đây là chương trình quốc tế lớn nhất hiện nay. Đây cũng là công cụ lớn cho tham vọng bá quyền của TC, bao trùm mọi lãnh vực kinh tế, quân sự và chính trị quốc tế.

o          Kế hoạch “Made in China 2025” với dự định là đến năm 2025 hầu hết hàng hóa bán ra phải có tiêu chuẩn ngang hàng Mỹ và Âu Châu.

Để đạt các mục tiêu to lớn và đầy tham vọng trên phương diện toàn cầu hoá kiểu TC, Tập Cận Bình đã tung ra nhiều chiêu kết hợp cùng lúc: trong đó phương thức kiểu cộng sản là sắt máu với dân, nhất là các phe phái và sắc tộc chống đối tại quốc nội, được áp dụng triệt để.

Trong lãnh vực quốc tế, TC dùng công cụ không mấy quang minh chính đại sau đây: dối trá, đánh cắp, cướp đoạt, cưỡng bức các quốc gia, các cơ quan quốc tế hầu đạt được mục tiêu.

o          Dùng con người qua phương cách kéo các đối tượng hợp tác bằng tiền, trực tiếp là tham nhũng, hay gián tiếp bằng tổ chức đảo chính, thủ tiêu. Gài đặt cán bộ CS trong các công ty lớn hay trung tâm nghiên cứu của các nước tư bản tiến bộ.

o          Dùng tiền bạc qua viện trợ để tạo bẫy nợ và chiếm đoạt đất, cơ sở quan trọng của nước khác, hay mua chuộc các lãnh đạo một số nước.

o          Đánh cắp kỹ thuật và gài đặt để phá hoại các nước bạn và thù.

 

o          Dùng quân sự để xâm chiếm lãnh thổ hay lãnh hải của các nước.

o          Dùng văn hóa và truyền thông để tuyên truyền đưa ra một hình ảnh một TC tốt về con người lẫn đất nước.

Các kế hoạch và chương trình nói trên có một số kết quả; tuy nhiên, hiện nay cũng có nhiều thử thách cho phía TC cũng như bên phía nhận viện trợ.

 

3.         Chiến tranh tâm lý và ngoại giao

Bộ máy tuyên truyền của TC hoạt động tích cực để rao giảng cơ bản và thành quả của kế hoạch toàn cầu theo TC.

Trên diễn đàn quốc nội, trong Đại Hội Đảng 2017 và Hợp Quốc Hội 2018, Tập Cận Bình đã dõng dạc tuyên bố: “TC đã đứng lên, trở nên giàu có và hùng mạnh, với hình ảnh mới; nay TC đứng thẳng và vững vàng ở phương Đông.”

Ông còn tuyên bố thêm rằng “TC là một quốc gia xã hội chủ nghĩa tiên tiến, thịnh vượng, hùng mạnh, dân chủ, với văn hóa tiến bộ, hài hòa, và mỹ miều”. Như vậy, với Tập Cận Bình, ngày nay TC là một nước siêu cường và tốt đẹp về mọi phương diện, TC đã có đủ điều kiện để lãnh đạo thế giới trong tương lai.

Trên diễn đàn quốc tế, Tập Cận Bình đã phát biểu tại Hội Nghị G-20 tại Davos, Thụy Sĩ 2017, về toàn cầu hóa trong đó ông khuyến cáo: “Thế giới nên tôn trọng tinh thần và nguyên tắc tự do mậu dịch hoàn toàn, không có chính sách bảo hộ mậu dịch.” Tập Cận Bình cũng tuyên bố rằng ngày nay TC đủ sức mạnh để lãnh đạo toàn cầu. Tập nêu khẩu hiệu “một cộng đồng thế giới chia sẻ chung vận mệnh (community shared common destiny)” (Kalathil, 2017). Qua những lời tuyên bố mạnh bạo này, chắc chắn là họ Tập muốn khuyến cáo thế giới, nhất là những nước có nền kinh tế phát triển, rằng cần hợp tác không nên chia rẽ hay ngăn cách trong mậu dịch thế giới. Sự hợp tác sẽ có lợi cho mọi bên. Và, TC đủ sức để đóng vai trò lãnh đạo trong hợp tác đó. Năm 2017 là thời điểm mà Mỹ và Tây Âu đã thấy TC đã lũng đoạn kinh tế thế giới và theo đà này thì TC sẽ trở thành cường quốc số một.

Mặc dù bộ máy tuyên truyền của ĐCSTC hoạt động tích cực, Tập Cận Bình và các đại công ty quốc doanh đã chi hàng tỷ Mỹ kim cùng nhiều hứa hẹn yểm trợ tài chính khác cho kế hoạch Nhất Lộ Nhất Đới (Belt and Road Initiative - BRI), TC hiện đang phải đối đầu với nhiều thử thách không nhỏ, nhất là sau đại dịch COVID-19.

Giới lãnh đạo của các nước dân chủ tự do trước kia có ý nghĩ không đúng là cộng sản đã sụp đổ, TC là loại xã hội chủ nghĩa có tính dân tộc, khi TC phát triển kinh tế tốt thì dần dần nước này sẽ có dân chủ tự do như nhiều cuộc nghiên cứu trước đây đề nghị. Thực tế thì nhận định này không đúng cho trường hợp TC, chỉ đúng cho các nước vốn có mầm móng dân chủ tự do trước đó.

TC cũng đang phải đối diện với các kế hoạch lớn như BRI đang có nhiều khó khăn, xuất cảng giảm, FDI sụt giảm, chuỗi cung ứng toàn cầu bị sứt mẻ, nợ công quá lớn làm hệ thống tài chính có thể vỡ.

TC vẫn là một nước cộng sản, dù họ có rao giảng “dân tộc chủ nghĩa”, họ lạm dụng tự do mậu dịch, lợi dụng lòng tham của một số lãnh đạo của nhiều quốc gia. Mục tiêu chính của TC vẫn là “độc bá quyền”, là “bình thiên hạ” trong khi “trị quốc” chưa xong. Đây cũng là nguyên nhân cho sự đụng độ Mỹ-Trung và bắt đầu là chiến tranh mậu dịch.

Trong khi đó, sự toàn cầu hóa đã dời một số lớn cảc công việc trong ngành sản xuất ra nước ngoài, cùng với sự tiến bộ kỹ nghệ điện toán, chính sách và làn sóng di dân đến Mỹ, thay đổi cơ cấu của thị trường tài chính đưa đến sự chênh lệch giàu nghèo tại Mỹ sâu rộng hơn. Các thay đổi này đưa đến thay đổi tư duy chính trị trên chính trường Mỹ mà kết quả là một chính sách mới của chính phủ của Tổng Thống Trump ra đời.

4.       Giấc mộng TC ngày nay

Lược qua lịch sử TC, cái gọi là “Giấc Mộng Trung Hoa” (Chinese Dream) đã có từ bao ngàn năm trước công nguyên. Ước mơ đó trải dài từ các hoàng đế cho đến ngày nay, dưới thời TBT Tập Cận Bình. Ngày xưa, khi nước Tàu mạnh thì đi xâm lấn các lân bang. Ngày nay khi TC mạnh thì muốn chiếm đoạt và lãnh đạo thế giới. Dù có một số điểm khác biệt, nhưng cốt lõi vẫn thế. Một loại “thực dân thời thượng cổ” và một loại “thực dân mới thời cộng sản biến thể”.

Để thực hiện “Mộng Trung Hoa” ngày xưa hay mộng TC ngày nay, các hoàng đế ngày xưa và TBT đảng ngày nay đều có chung quan điểm, cùng tham vọng, và có cùng phương cách. Đối với dân trong nước, người lãnh đạo hay vua là thừa lệnh Trời (“Thiên Mệnh”). Đối với bên ngoài, TC là vĩ đại, là trung tâm của vũ trụ, là trên hết.

Tập Cận Bình đã chuẩn bị và tiến hành từng bước để đạt mục tiêu sau cùng, như kế hoạch mà TBT Tập đã đưa ra trong đại hội đảng 2017, “Kế hoạch 2035”. Theo tinh thần kế hoạch này thì đến năm 2049, TC sẽ là nước có mức phát triển cao và toàn diện từ kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa, văn minh, quân sự, bang giao quốc tế trong cộng đồng thế giới (Peters, 2017).

Cũng như mục tiêu xây dựng một kế hoạch toàn cầu hóa mới, giấc mộng TC tác tạo một trật tự thế giới mới (Pax Sinica) để thay thế cơ cấu trật tự thế giới ngày nay (Pax Americana) gặp rất nhiều thử thách.

Thử thách đầu tiên là ngày nay giới lãnh đạo của nhiều quốc gia trên thế giới hiểu khá rõ bộ mặt thật của TC. Tất cả những gì họ làm trên thế giới không giống như những lời hoa mỹ của các nhà lãnh đạo.

Cách thực hiện xâm lăng cơ bản giống nhau: kết hợp chính trị, kinh tế, vũ lực và văn hóa. Ngày nay có thêm điểm quan trọng khác là TC trả mối hận thù vì bị Tây Phương xâu xé. Trong chiến lược với thế giới, TC dùng nhu lực nhiều hơn, tức là dùng tiền và chiến tranh tâm lý.

Thời gian đến 2049 còn dài. Liệu giấc mộng đó có thể thành sự thật không. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng khó thành hiện thực, vì hiện nay TC đang phải trực diện với nhiều khó khăn lớn, từ trong nước lẫn bên ngoài.

Tóm lại, TC ngày nay hay TC ngày mai, “giấc mộng TC vẫn còn là mộng”; nhưng TC sẽ biến nó thành thực khi nào có đủ sức mạnh toàn diện. TC sẽ tiếp tục gây nhiều biến động trên thế giới. Các nước dân chủ tự do phải chống lại. Đặc biệt các nước nhỏ trong đó có Việt Nam, luôn phải cảnh giác mối họa tham vọng “độc bá quyền” từ Trung Cộng.

Một điều vô cùng quan trọng trong lãnh vực bang giao quốc tế là một cường quốc chỉ có thể lãnh đạo khi các quốc gia khác cho phép cường quốc đó lãnh đạo. Mặc dù thế lực của độc bá quyền hiện tại, Mỹ, đã bị suy giảm trong hai thập niên qua, đại đa số các thành viên trong cộng đồng thế giới vẫn cho rằng: “Chỉ có một vấn đề duy nhất khi Mỹ không lãnh đạo thế giới là Mỹ không lãnh đạo thế giới”.

Kelly-Clark (2021) trong bài viết trên Epoch Times số ra ngày 28 tháng 1 năm 2021 đăng tải lời tuyên bố của Bộ Trưởng Tài Chính Úc, Josh Frydenberg vào ngày 27 tháng 1 năm 2021 rằng “ông chia sẻ đường lối mà TBT Tập Cận Bình tuyên bố tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (WEF - Davos, ngày 26 tháng 1 năm 2021) rằng các quốc gia lớn không nên bắt nạt những quốc gia nhỏ. Tuy nhiên, hành động của TC không đi đôi với (hay không như) lời của nhà lãnh đạo.” Có lẽ lời phát biểu trên đây của Bộ Trưởng Tài Chính Úc phản ảnh mức độ tin tưởng của cộng đồng thế giới đối với TC và TBT Tập Cận Bình.

5.         Tư duy và mục tiêu khác biệt

Lịch sử cho thấy chính TT Nixon là người đã dùng lá bài TC để chia rẽ khối cộng sản quốc tế. Tuy nhiên, khi ông William Safire, người viết diễn văn cho TT Nixon hỏi, vào lúc gần cuối đời, liệu chính phủ của ông đã đi hơi xa sự thật khi tuyên bố với công chúng Mỹ về lợi ích chính trị khi thiết lập quan hệ ngoại giao và gia tăng mậu dịch với Trung Quốc. Ông William Safire (2000) nhận xét TT Nixon, với một nét mặt buồn và không đầy hy vọng như ông đã từng có, trả lời: “Có lẽ chúng ta đã tạo ra một con quái vật Frankenstein.”

Nhiều học giả khác cũng phân tích liên quan Mỹ-Trung từ nhiều góc độ khác nhau. Ông George Friedman (2009) và Tiến Sĩ Michael Pillsbury (2015), biện luận rằng Mao Trạch Đông đã có tham vọng là TC sẽ thay Mỹ trong vai trò lãnh đạo thế giới từ năm 1949, ngay khi thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc (People’s Republic of China – PRC); và lập luận rằng lãnh đạo của TC đã rút tỉa các bài học trong thời Chiến Quốc (The Warring States period) để làm cơ bản cho chiến thuật và chiến lược để tranh giành ngôi vị lãnh đạo thế giới với Mỹ.

Vào thập niên thứ hai của thế kỷ 21, ông Martin Jacques (2011, 2012, 2019) áp dụng quy luật 72 (Rule 72) trong kinh tê ́2 và mức tăng trưởng kinh tế trung bình mỗi năm hơn 10% của TC để kết luận rằng cứ mỗi 7 năm (thật ra chỉ 5 năm và 5,76 tháng), nền kinh tế này lớn gấp đôi trong hơn ba thập niên qua. Ông Jacques quả quyết rằng với tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng và với một dân số hơn 1,4 tỷ người cũng như một văn hóa không thể hiểu thấu suốt qua lăng kính của văn hóa Tây Phương; do đó, TC là một thách thức vô cùng khó khăn cho Mỹ và đồng minh.

Ông Jacques (2011, 2012, 2019) còn cho rằng đây một thử thách mà Mỹ và đồng minh đã không thể am tường để đối đầu một cách hữu hiệu, nếu họ cứ tiếp tục xem văn hóa TC như, hoặc phải là, một cấu thể của chính nền văn minh của họ. Dù đúng hay sai, người Trung Quốc cho rằng họ là trung tâm của vũ trụ và thế giới cần phải nhớ ơn họ vì họ đã khai phóng nhân loại bằng một nền văn minh rực rỡ mấy nghìn năm trước, với các phát minh khoa học vẫn còn hữu dụng cho đến hôm nay như: la bàn, thuốc súng, đông y, v.v...

TC có một nền văn hóa mà trong đó tính chính đáng hay hợp pháp của quyền lãnh đạo quốc gia không qua quá trình dân chủ mà dựa trên khái niệm thiên mệnh, khả năng bảo vệ sự thống nhất (unity), đoàn kết (cohesion), sự vẹn toàn (integrity) lãnh thổ, và gia tăng phúc lợi của người dân. Ngược lại, thiên mệnh sẽ xem là bị thu hồi hay hủy bỏ và tính chính đáng hay hợp pháp của lãnh đạo sẽ không còn nữa một khi lãnh đạo không thể bảo vệ các ủy thác trên.

Do đó, làm sao chúng ta có thể hiểu tư duy của người dân TC trong bối cảnh của thế kỷ thứ 21, nếu chúng ta cứ mãi khước từ không nhìn văn hóa của TC qua một lăng kính nào khác hơn là lăng kính của văn hóa Tây Phương, trong đó tính chính đáng hay hợp pháp của lãnh đạo quốc gia phải trải qua quá trình dân chủ.

Trong khi đó, từ khi Mỹ được độc lập cho đến ngày nay, cách hành xử hay văn hóa của người Mỹ mang những tình tự sau đây: (i) họ rất hãnh diện về quyền tự do và giàu mạnh của quốc gia họ, (ii) họ thật muốn mọi dân tộc khác trên thế giới được tự do và giàu mạnh như họ, duy chỉ có một chướng ngại vô cùng quan trọng trong văn hóa Mỹ là (iii) người Mỹ quả quyết rằng, nếu các dân tộc khác muốn được tự do và giàu mạnh như họ thì phải hành xử như người Mỹ.

Đến hôm nay, cuộc tranh chấp Mỹ-Trung, bắt đầu bằng “công cụ của lãnh vực ngoại thương” và còn được mệnh danh là “chiến tranh thương mại”, đã kéo dài dường như vô tận. Và cuộc chiến đo lường bằng mức độ thuế quan đang diễn ra cao độ, và cường độ gia tăng, cũng như đã lan qua nhiều lãnh vực khác. Và cả đôi bên, một mặt thì kêu gọi tiếp tục thương thảo, mặt khác thì hù dọa, vu cáo và đổ

 

2 Quy luật 72 (Rule 72), nếu số đo lường của một biến số nào đó tăng p phần trăm mỗi năm, thì công thức để chiết tính số năm cần để giá trị của biến số đó tăng gấp đôi là: n = 72 p.

GDP của TC tăng 13,14 phần trăm mỗi năm trong giai đoạn 1989 - 2019; do đó, trong giai đoạn này nền kinh tế TC tăng gấp đôi mỗi 5 năm và 5,76 tháng: 72 n = 13,14 = 5,48 hay 5 năm và 5,76 tháng.

6.         Kỳ vọng của người viết

Tuy nhiên, chiến tranh, dù không tiếng súng, cũng phải có ngày tàn. Tùy theo tư duy và cơ sở lý luận, có nhiều dự đoán về ai thắng ai thua trong cuộc chiến thương mại giữa hai nền kinh tế lớn thứ nhất và thứ hai trên thế giới, dưới hai chế độ chính trị và văn hóa khác nhau. Thực ra, dữ liệu thống kê được báo cáo qua các phương tiện truyền thông thường không trung thực khi so sánh với kết quả của quá trình phân tích điều kiện cơ bản nội tại của quốc gia. Bản chất của dữ liệu thống kê được báo cáo qua các phương tiện truyền thông luôn được tô điểm để có thể tạo ra một bức tranh “ảo vọng” hơn là chân dung thật.

Từ những luận cứ trên, như ông Jacques đề nghị, một hành trình ngược dòng lịch sử có thể giúp chúng ta hiểu ít nhiều về văn hóa TC, đặc biệt là suy tư của họ trong lãnh vực phát triển kinh tế.

Mặc dù bị thất vọng lúc gần cuối đời, TT Nixon tin rằng đưa TC vào cộng đồng thế giới tự do, trong bối cảnh của các thập niên 1960, 1970 và quan điểm của ông lúc đó, sẽ mang lại nhiều lợi ích cho hòa bình và ổn định thế giới. Bối cảnh và quan điểm này được trình bày khá tường tận trong bài xã luận của TT Nixon trên tạp chí Foreign Affairs vào năm 1967. Do đó, việc nghiên cứu bài xã luận này để hiểu nguyên cơ cho sự thiết lập bang giao Mỹ-Trung sẽ rất cần thiết để hiểu tư duy của ông vào thời điểm lịch sử đó.

Ngoài nhu cầu tìm hiểu (i) tư duy của TC trong lãnh vực phát triển kinh tế và (ii)           nguyên nhân của sự thiết lập bang giao Mỹ-Trung, các nghi vấn tất yếu sau đây cũng cần phải được giải đáp trước vì đáp án của các nghi vấn này sẽ là cơ bản để giúp giải thích ba câu hỏi quan trọng sau đây: cuộc tranh chấp Mỹ-Trung sẽ kết cuộc ra sao? Và thế giới sẽ định hình ra sao sau khi cuộc chiến này kết thúc? Chắc chắn chúng ta sẽ không thể bỏ quên câu hỏi là cuộc chiến này sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam ra sao?

Các nghi vấn cần được giải đáp trước là:

o          Chiến lược cải cách kinh tế,

o          Thực trạng của nền kinh tế,

o          Khả năng phát minh và cải tiến khoa học và kỹ thuật của TC,

o          Tại sao cuộc tranh chấp Mỹ-Trung đến gần đây mới xảy ra, và,

o          Liệu sự tranh chấp do sự phát triển kinh tế không đồng đều này có thể trở thành cuộc chiến tranh nóng như sử gia Hy Lạp Thucydides âu lo không?





Tuesday, October 12, 2021

 

Kim Nhung Show, SBTN phỏng vấn 10/02/2021

Rác thải nhựa plastic trên thế giới


Câu 1- Thưa Quý thính giả của TV SBTN. Đúng như vậy thưa Cô KN…                                               Các chính phủ có thể cắt giảm mạnh dòng chảy nhựa plastic đến các đại dương thông qua các biện pháp như hạn chế bán và sử dụng vật liệu nhựa và bắt buộc các lựa chọn thay thế, nhưng ngay cả khi tất cả các biện pháp khả dĩ nhất được thực hiện thì cũng chỉ cắt giảm lượng rác thải xuống mức thấp hơn chứ không ngăn chặn được hoàn toàn như mức thải hiện nay.

Các ước tính trước đây đưa lượng nhựa đến các đại dương mỗi năm vào khoảng 8 triệu tấn, nhưng con số thực tế cao hơn nhiều vào khoảng 11 triệu tấn, theo bài báo đăng trên tạp chí Science.

Vào tháng 07/2017, hơn 200 quốc gia đã ký một nghị quyết của LHQ về loại bỏ ô nhiễm nhựa trong các đại dương của chúng ta.  Các nhà nghiên cứu cho biết với những nỗ lực cắt giảm chất thải hiện tại căn cứ theo quyết định của LHQ, thế giới có thể giảm khối lượng chỉ khoảng 7% hàng năm.

Sự thật không cần phải chối cãi - Theo ước tính gần đây, vấn đề rác thải nhựa trên thế giới hiện được dự đoán sẽ đạt 111 triệu tấn vào năm 2030. Hàng núi rác thải nhựa đang tích tụ trên toàn cầu sau khi Trung Cộng thực hiện lệnh cấm đối với việc xuất cảng rác thải của các nước khác vào TC.

Từ đó, đến năm 2030, số lượng ước tính sẽ đi về đâu khi có lịnh cấm nhập cảng của TC?

Trước khi có lệnh cấm, TC trở thành nhà nhập cảng rác thải nhựa lớn nhất thế giới. Bài báo trên tạp chí Science Advances cho biết TC đã nhập 106 triệu tấn chất thải nhựa để tái chế kể từ năm 1992, chiếm 45,1% tổng lượng phế thải nhựa xuất cảng trên thê giới.

Nhưng vào năm 2017, TC tuyên bố không còn muốn đổ rác của các nước khác nữa, vì vậy họ có thể tập trung vào các vấn đề ô nhiễm của chính mình.

Sự thay đổi chính sách bất ngờ đã khiến các nhà xuất cảng rác thải như Hoa Kỳ, Canada, Ireland, Đức và các nước châu Âu khác phải truy tìm các giải pháp cho rác thải của họ. Hoa Kỳ đã gửi 13,2 triệu tấn giấy vụn và 1,42 triệu tấn nhựa phế liệu đến các trung tâm tái chế của TC hàng năm.

Các quốc gia Tây phương, nơi phụ thuộc rất nhiều vào các nhà máy tái chế của TC, đã chứng kiến những kiện giấy và nhựa hỗn hợp chất đống trong các trung tâm tái chế. Một số chất thải này hiện đang được chuyển đến Việt Nam, Malaysia và Thái Lan, nhưng các chuyên gia cho rằng những quốc gia này có thể không lấp đầy khoảng trống mà TC để lại, CNBC News đưa tin.

Câu 2: Thưa Cô KN. Đây là một vấn đề rất đau đầu của những nhà môi trường vàhoạt định chương trình cùng kế hoạch giảm thiểu sự phát thải chất thải cũng như tìm biện pháp hạn chế mức tiêu dùng hay tái chế lại các sản phẩm nhứt là plastic đã dùng qua.

Hơn 8,3 tỷ tấn chất dẻo mới đã được tạo ra, phân phối và loại bỏ tính đến năm 2017. Phần lớn nguyên liệu đó được đưa vào đại dương của chúng ta. Mỗi năm con người gửi ước tính 8 triệu tấn nhựa ra biển. Nếu tiêu thụ nhựa tiếp tục với tốc độ này, chúng ta đang có xu hướng lấp đầy các đại dương với nhiều nhựa hơn lượng cá vào năm 2050!

Vào tháng 12 năm 2018, Hiệp hội Thống kê Hoàng gia của Vương quốc Anh đã đưa ra sự thật cốt lõi trong câu chuyện này - rằng chỉ khoảng 9% tổng số nhựa từng được sản xuất có khả năng được tái chế.

Quá trình sản xuất hàng loạt nhựa dẽo plastic bắt đầu cách đây chỉ sáu thập kỷ vào khoảng thập niện 60 của thế kỷ trước, đã tăng tốc nhanh chóng đến mức tạo ra 8,3 tỷ tấn - hầu hết trong số đó là các sản phẩm dùng một lần, cuối cùng trở thành rác thải. Ngay cả những nhà khoa học bắt đầu tiến hành cuộc kiểm đếm đầu tiên trên thế giới về số lượng nhựa đã được sản xuất, thải bỏ, đốt cháy hoặc đưa vào các bãi chôn lấp, cũng phải kinh hoàng trước những con số rác đã được thải hồi nầy.

Các nhà nghiên cứu của bài báo đã kết luận, "Cần có những ý tưởng và hành động táo bạo trên toàn cầu để giảm số lượng vật liệu không thể tái chế, thiết kế lại sản phẩm và tài trợ cho việc quản lý chất thải nhựa trong nước."

Câu 3: Xin thưa, Amy Brooks, tác giả đầu tiên của nghiên cứu hiện tại và là nghiên cứu sinh tiến sĩ kỹ thuật tại Đại học Georgia, cho rằng các quốc gia cần quản lý và tái chế chất thải của chính mình tốt hơn.

"Đây là một lời cảnh tỉnh. Trước đây, chúng tôi (Amy) phụ thuộc vào TC để tiếp nhận chất thải tái chế này và bây giờ họ đang nói không", cô nói với Associated Press. "Chất thải đó phải được quản lý, và chúng ta phải quản lý nó một cách hợp lý."

Cũng như TS Jenna Jambeck, một kỹ sư môi trường của Đại học Georgia, người chuyên nghiên cứu về nhựa cho biết: “Tất cả chúng ta đều biết rằng có sự gia tăng nhanh chóng và cực độ trong sản xuất nhựa từ năm 1950 cho đến nay, nhưng thực sự việc định lượng con số tích lũy cho tất cả các loại nhựa từng được sản xuất là không thể tưởng tượng rõ rang được, nhứt là chất thải plastic lên đại dương”.

Nhựa plastic mất hơn 400 năm để phân hủy, vì vậy hầu hết chúng vẫn tồn tại ở một số dạng. Chỉ có 12 phần trăm đã được thiêu hủy.

Nghiên cứu được đưa ra cách đây hai năm khi các nhà khoa học cố gắng giải quyết lượng nhựa khổng lồ tích tụ ở biển và tác hại của nó đối với các loài chim, động vật biển và cá. Dự đoán rằng vào giữa thế kỷ này, các đại dương sẽ chứa nhiều rác thải nhựa hơn cá, tính theo trọng lượng! Điều nầy đã trở thành một trong những thống kê được trích dẫn nhiều nhất và là một lời kêu gọi các quốc gia cần tập hợp nhau lại và cần phải hành động trước khi đã quá muộn!

Câu 4: Thưa Cô, Mỗi năm, 8 triệu tấn nhựa có được trong kỹ nghệ dầu mỏ được đổ xuống biển, thực sự làm nghẹt thở sinh vật biển và tàn phá các hệ sinh thái đại dương và chuỗi thức ăn lớn hơn.

Trong khi TC đã tham gia lời kêu gọi gần đây của LHQ nhằm ngăn chặn rác thải nhựa trên đại dương, thì nghị quyết đã không đưa ra bất kỳ mục tiêu hoặc thời gian cụ thể nào. TC, cũng như Mỹ và Ấn Độ, được cho là đã từ chối đưa vào nghị quyết bất kỳ mục tiêu cắt giảm mức sản xuất và phế thải nhựa như thế nào. Tất cả chỉ là nói suông thôi!

Các nhà khoa học đã biết đến vấn đề nhựa đại dương vào những năm 1950 và sự hiểu biết về bản chất và mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đã tăng lên trong những thập kỷ tiếp theo. Mãi cho đến 1970, một báo cáo mới được công bố bởi Trung tâm Luật Môi trường Quốc tế nhấn mạnh cách ngành công nghiệp nhựa từ lâu đã biết về vấn đề nhựa đại dương. Ngành Công nghiệp Nhựa về VN đề Nhựa Đại dương, gợi ý rằng các ngành công nghiệp hóa chất và dầu khí đã nhận thức được, hoặc lẽ ra phải nhận thức được các vấn đề do sản phẩm của họ gây ra không muộn hơn những năm 1970.

Nhưng điều đó đã không xảy ra! Thật đáng tiếc! Để rồi, ngày hôm nay đã xuất hiện một “đảo” rác có diện tích lớn hơn 2 lần diện tích Tiểu bang Texas.

1-                                                Bãi rác “vĩ đại” giữa Thái Bình Dương

Bãi rác nằm trên kinh tuyến 150 và vỹ tuyến 23, kế cận Tropic of Cancer, gần Hawai. Sự hiện diện của đảo plastic nầy là do sự di chuyển của các dòng hải lưu tạo thành một vòng xoáy nơi đây và ngày càng …tích tụ thêm nhiều rác plastic và những rác thải có tỷ trọng thấp hơn tỷ trong của nước biển. Các nghiên cứu đã cho thấy rất nhiều vật liệu và rác thải đến từ trận tsunami ở Nhựt năm 2011.

 

Bãi rác có diện tích 1,6 triệu Km2, hơn gấp hai lần tiểu bang Texas, 3 lần nước Pháp, 4,5 nước Đức. Cấu tạo bãi rác từ mỏng tới dày, từ ngoài vào trong có tỷ trọng khác nhau. Những mảnh rác “già nhứt” đến từ năm 1977.

 

Có tất cả 1,8 tỷ mảnh plastic trên đảo gồm:

                                                  1- 94% mảnh plastic nhỏ (microplastics);

                                                  2- 6% còn lại gồm: 2.1- 56 tỷ plastics trung (mesoplastics);

                                                  3- 821 triệu plastics lớn (macroplastics);

                                                  4- 3,2 triệu plastics “đại bàng” (megaplastics).

VÀ tác giả của những loại rác thải trên ốc đảo nầy lại chính là…những quốc gia sau đây: Japan, Korea, Mexico, Taiwan, Philippines, China, Canada, Chile, Colombia, Venezuela, Italy, Germany. (Chúng ta hơi ngạc nhiên là tại sao không thấy nói rác đến… từ Hoa Kỳ!)

 

Ước tính hàng năm rác thải trên giết hại, làm nghẹt thở trên 100.000 sinh vật biển thuộc 700 chủng loại khác nhau.

Có 84% lượt rác thải chứa các hóa chất độc hại ảnh hưởng đến sức khỏe sinh vật biển.

Câu 5: Thưa Cô KN. Để kết luận cho buổi hội thoại hôm nay, tôi  xin áói về thủ phạm tạo nên tình trạng rac thải trên toàn thế giới đặc biệt về rác thải nhựa plastic, có thể nói các đại Cty sau đây như Coca-Cola, PepsiCo, Nestlé là những nhà gây ô nhiễm nhựa tồi tệ nhất năm 2020.

Những người gây ô nhiễm nhựa hàng đầu năm 2020 đã được công bố, và Coca-Cola, PepsiCo và Nestlé đứng đầu danh sách ba năm liên tiếp.

Trong một báo cáo mới yêu cầu trách nhiệm của doanh nghiệp đối với ô nhiễm nhựa, Hội “Giải thóat khỏi plastic” - Break Free From Plastic (BFFP) đã nêu tên những người tái phạm và kêu gọi họ vì những gì dường như là tiến bộ không đáng kể trong việc hạn chế lượng rác nhựa mà họ sản xuất bất chấp các tuyên bố khác của công ty.

"Danh hiệu Người gây ô nhiễm toàn cầu” hàng đầu mô tả các công ty mẹ có thương hiệu được ghi nhận gây ô nhiễm nhiều nơi nhất trên thế giới với lượng rác thải nhựa lớn nhất

Báo cáo xử dụng các hoạt động kiểm toán thương hiệu và quy trình dọn dẹp toàn cầu để thu thập và đếm các mảnh vụn nhựa từ khắp nơi trên thế giới. Năm nay, có gần 15.000 tình nguyện viên đã thu thập 346.494 mảnh nhựa ở 55 quốc gia để đóng góp cho báo cáo, một thông cáo báo chí của BFFP cho biết.

Thưa Quý vị,

Ô nhiễm nhựa plastic là một trong những vấn đề môi trường hàng đầu của thời hiện đại. Nhựa không phân hủy hoặc biến mất, mà thay vào đó, phân hủy thành các vi nhựa được những sinh vật nhỏ nhất tiêu thụ. Những chất độc này tích tụ sinh học và di chuyển theo cách của chúng lên chuỗi thức ăn và vào không khí, thức ăn và nước của chúng ta.

Emma Priestland, điều phối viên chiến dịch toàn cầu của Hội Break Free From Plastic, nói với báo The Guardian: “Các tập đoàn gây ô nhiễm hàng đầu thế giới tuyên bố đang nỗ lực để giải quyết ô nhiễm nhựa, nhưng thay vào đó họ đang tiếp tục bơm ra các loại bao bì nhựa dùng một lần có hại cho môi trường”.

Priestland nhấn mạnh rằng cách duy nhất để ngăn chặn làn sóng rác thải nhựa đang gia tăng trên toàn cầu là ngừng sản xuất, loại bỏ các sản phẩm dùng một lần và thực hiện các hệ thống tái xử dụng, bản tin cho biết.

Hội THoát khỉ nhựa plastic - Break Free From Plastic - BFFP kêu gọi tất cả các tập đoàn gây ô nhiễm chịu trách nhiệm "hoàn toàn chịu trách nhiệm về chi phí ngoại lai của các sản phẩm nhựa dùng một lần của họ, chẳng hạn như chi phí thu gom, giải quyết chất thải và thiệt hại môi trường do chúng gây ra". Nhóm cảnh báo rằng cách tiếp cận "kinh doanh như bình thường" có thể tăng gấp đôi sản lượng nhựa vào năm 2030 và có khả năng tăng gấp ba vào năm 2050.

Theo báo cáo của The Guardian, có tới 91% tổng lượng nhựa từng được tạo ra đã được đốt, chôn lấp hoặc trong môi trường tự nhiên. Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, nó không được tái chế và tái chế không phải là cách hiệu quả để đối phó với tình trạng sản xuất quá mức và xử dụng quá mức chất nhựa plastic.

Simon Mbata, điều phối viên quốc gia của một nhóm người nhặt rác đã hỗ trợ khảo sát thùng rác, nói với The Guardian, "Bất cứ thứ gì không thể tái chế đều không được sản xuất."

Báo cáo của BFFP kết luận với lời kêu gọi hành động cho các công ty: "Những người gây ô nhiễm hàng đầu phải tiết lộ lượng nhựa phastic dùng một lần mà họ dùng, sau đó đặt ra các mục tiêu rõ ràng, có thể đo lường để giảm số lượng đồ nhựa dùng một lần mà họ sản xuất. Cuối cùng, họ phải phát minh lại hệ thống phân phối sản phẩm của mình để vượt ra ngoài hoàn toàn nhựa xài một lần."

Hy vọng trong lần hội thoại tới, chúng tôi sẽ trình bày thêm những vấn nạn của nhựa plastic ảnh hưởng lên toàn hệ sinh thái như thế nào và trách nhiệm của các chính phủ, các đại cty, và trách nhiệm của mỗi chúng ta trước một vấn nạn của toàn cầu đang sừng sửng hiện diện trước mắt…so với việc thay đổi khí hậu hiện nay vẫn còn là một giả thuyết mà thôi.

Thân chào Quý vị,