Saturday, April 3, 2021

 

ĐỪNG ĐỂ MÌNH NGHÈO ĐẾN NỖI CHỈ CÓ MỖI TIỀN...

Một tỷ phú quyết định gửi cậu con trai duy nhất về vùng quê hẻo lánh, nghèo nàn để cậu biết mình đang được sống trong giàu có như thế nào. Tuy nhiên, những điều cậu bé nhận ra lại khiến chính ông bố phải giật mình suy ngẫm.

Ông bố tin rằng cậu bé sẽ có một bài học khó quên. Sau 3 ngày sống tại một gia đình nghèo ở quê, người cha trở lại đón cậu bé. Trên đường về nhà, người tỷ phú hỏi cậu con trai:

“Con cảm thấy sống ở đó thế nào?”,

“Con cảm thấy rất tuyệt”, cậu bé trả lời.

Người cha bất ngờ hỏi lại: “Cuộc sống gia đình họ có gì khác so với ở nhà chúng ta không?”

Cậu bé nói: “Có ạ, khác rất nhiều”.

Sau đó, cậu kể với cha:

– Chúng ta có một con chó, còn họ có những bốn con.

– Chúng ta bơi trong bể bơi, còn họ có cả một cái hồ lớn nước trong veo, trong đó còn có nhiều loại cá bơi tung tăng.

– Chúng ta sử dụng bóng đèn điện để chiếu sáng trong vườn, còn sân nhà của họ thì tràn ngập ánh sáng của trăng và các ngôi sao.

– Vườn nhà chúng ta chỉ rộng đến các bức tường, còn vườn của họ mở rộng đến tận chân trời.

– Chúng ta phải mua các bữa ăn, còn họ có thể tự làm ra đồ ăn cho mình.

– Chúng ta nghe nhạc qua đĩa CD, còn họ được thưởng trực tiếp âm thanh hòa tấu từ các loài chim, ếch và các loài vật khác.

– Đồ ăn của chúng ta nấu bằng lò vi sóng, còn đồ ăn của họ nấu bằng bếp củi nên mùi vị thơm ngon hơn rất nhiều.

– Nhà mình xây tường bao quanh, trong khi cửa trước nhà họ luôn luôn mở nên bạn bè lúc nào cũng có thể sang chơi.

– Cuộc sống chúng ta không thể tách khỏi điện thoại, máy tính và tivi, còn cuộc sống của họ kết nối với bầu trời xanh, sông nước trong lành, đồng cỏ xanh mướt và những hàng cây bóng mát.

Kết thúc câu chuyện, cậu bé nói: “Thưa cha, con cảm ơn cha vì đã dạy cho con biết nhà chúng ta nghèo đến thế nào”.

Vị tỷ phú vô cùng ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu con trai. Nhưng rồi sau đó, ông chợt nhớ đến câu nói nổi tiếng của Rodolfo Costa mà ông đã quên bấy lâu nay: “Có quá nhiều người nghèo đến nỗi thứ duy nhất họ có là tiền bạc”.

Ở nông thôn, dù sống trong những căn nhà tranh tre nứa lá, nhưng cậu lại được nô đùa, chạy nhảy, hít khí trời tươi sạch. Điều này ngôi nhà ở thành phố dù rộng rãi đến đâu cũng không thể sánh bằng.

Ở quê, trẻ con được vui chơi ở những cánh đồng mênh mông, bên dòng sông trong lành. Môi trường cũng sạch, ít ô nhiễm hơn. Ngoài ra, hầu hết những người sống ở thành phố chỉ biết nhau ở mức gặp nhau có thể cất lời chào.

Còn ở quê, mọi người sống với nhau chan hòa, xem nhau như gia đình, người thân. Đó là giá trị của tình cảm con người, tình làng nghĩa xóm ấm áp.

Cuộc sống thành phố tuy sung túc, đủ đầy nhưng lại là những giây phút vô cảm và lạnh lẽo tâm hồn dù bề ngoài đã mặc rất nhiều áo ấm, khiến người ta đôi khi cảm thấy rất cô đơn.

Vì thế, Benjamin Franklin mới triết lý:

“Tiền bạc chưa bao giờ và sẽ không bao giờ khiến con người hạnh phúc, trong bản chất nó không có gì có thể tạo ra hạnh phúc. Một người càng có nó nhiều bao nhiêu càng muốn nó nhiều bấy nhiêu”.

Trong cuộc sống, sức khoẻ, hạnh phúc và tình cảm là những thứ không thể mua được bằng tiền. Khi bạn biết cảm ơn những người xung quanh và những thứ mà bạn có, bạn sẽ ngừng theo đuổi “cuộc sống giàu có” bởi khi đó bạn đã nhận ra mình có tất cả mọi thứ.








No comments:

Post a Comment