Wednesday, December 8, 2021

 

Những câu nói từ một trái tim nhân ái và từ khối óc minh triết của các bậc đại giác:

·       Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc.

·       Sức mạnh của đàn bà là phẫn nộ.

·       Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí.

·        Sức mạnh của vua chúa là quyền uy.

·       Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo.

·       Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa.

·       Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát.

·       Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhục.

“Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”

“Ra đời hai tay trắng.

Lìa đời trắng hai tay.

Sao mãi nhặt cho đầy.

Túi đời như mây bay.”

 

“Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm

trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình”.









Tuesday, December 7, 2021

 

Tiết Đại Tuyết – Daxue


The traditional Chinese calendar divides a year into 24 solar terms. Dàxuě, Taisetsu, Daeseol, or Đại tuyết is the 21st solar term. It begins when the Sun reaches the celestial longitude of 255° and ends when it reaches the longitude of 270°

***

Hôm nay bắt đầu tiết Đại Tuyết. Tiết Đại Tuyết là gì?

Chữ “Đại” mang nghĩa là sự to lớn, dồi dào, thịnh vượng, mật độ cao, số lượng nhiều, mức độ chuyên sâu...

“Tuyết” ám chỉ một hiện tượng thời tiết, với những hạt nước đóng băng rơi xuống phủ trắng vạn vật.

Hai chữ này được ghép lại thì có thể hiểu là, thời tiết có mưa tuyết lớn, diễn ra thường xuyên và mật độ tuyết bao phủ dày đặc.

1-    Tiết Đại Tuyết bắt đầu từ ngày nào?

Tính theo lịch dương thì tiết Đại Tuyết năm nay sẽ được bắt đầu từ ngày 07/12 lúc 4:56am và sẽ kết thúc vào ngày 21/12 lúc 10:58pm.

Ở ngày đầu tiên của tiết khí này, Mặt trời năm tại xích kinh 255 độ. Nhưng do chuyển động biểu kiến của Mặt trời di chuyển xuống vùng cực Nam nên toàn bộ bán cầu Nam nhận được lượng bức xạ về nhiệt độ và ánh sáng rất cao, thời gian chiếu sang kéo dài.

Còn nửa cầu Bắc thì lại nhận được ít hơn về nhiệt độ và ánh sáng. Cộng với hoạt động mạnh mẽ của khối không khí lục địa, khiến cho nửa cầu Bắc có nhiệt độ rất thấp, lại chịu ảnh hưởng của của khối khí lục địa lạnh và khô.

Nên xảy ra hiện tượng tuyết rơi ở nhiều khu vực vĩ độ cao, hiện tượng này diễn ra thường xuyên và lượng tuyết bao phủ ngày một thêm dày, nhiều dòng sông bị đóng băng, buổi sáng sớm thức dậy hay đêm khuya thời tiết rét buốt khó chịu vô cùng.

2- Đặc điểm và ý nghĩa của tiết khí Đại Tuyết trong năm

- Tiết Đại Tuyết tới đồng nghĩa với việc các loài thực vật gần như ngưng mọi hoạt động,do điều kiện thời kiết khắc nghiệt, nên chúng chỉ duy trì sự trao đổi chất ở mức độ thấp nhất, lượng oxy sản sinh ra từ quá trình quang hợp không còn dồi dào như trước, đó chính là lí do vì sao, vào mùa đông chúng ta thường thấy cây cối trong rất khẳng khiu.Chỉ đến khi mùa xuân trở lại, thì cây cối mới lại tiếp tục đâm chồi, nảy lộc.

Với loài rau ôn đới, tuy chúng có khả năng chịu khí hậu lạnh tốt, nhưng lại gặp phải tuyết rơi, sương muối, băng giá nên có thể bị ngừng phát triển, táp lá, vàng lá và chết.

Tuyết rơi gây ảnh hưởng lớn tới mùa màng, các loại cây trồng, hoa màu, cây ăn quả…

- Còn các loài động vật, cũng đã tìm cách trú đông trong những hang sâu, kẽ đá, hoạt động của chúng hạn chế tối đa, chỉ hô hấp ngoài nhờ năng lượng tích trữ đã được chuẩn bị từ trước. Hiện tượng tuyết rơi, nhiệt độ xuống thấp, có thể khiến cho nhiều ao hồ bị đóng băng, nhiều loài cá chết vì giá lạnh

Vật nuôi và gia súc, gia cầm đứng trước nguy cơ bệnh dịch chết hàng loạt, gây thiệt hại nghiêm trọng rất cao

- Nói tóm lại, thì tiết Đại tuyết với không khí lạnh lên đến cực điểm gây khó khăn cho mọi hoạt động của tất cả các loài sinh vật cho tới cuộc sống, kinh tế của con người.

- Theo Kinh Dịch, thì tiết Đại Tuyết là vào tháng 11 âm lịch, là tháng Tý, ứng với kinh quẻ Phục. Trong thẻ này có một hào dương ở dưới cùng miêu tả trạng thái âm khí cực thịnh sẽ sinh dương khí, dương khí mới sinh ra có sức phát triển mạnh mẽ và hứa hẹn đến những thời điểm tốt đẹp hơn về sau.

Quẻ Phục mang ý nghĩa là sự quay trở lại, mang dương khí, ánh sáng, hơi ấm, niềm vui may mắn quay trở lại tạo nên niềm tin tưởng, phấn khởi cho con người.

- Người nào sinh tháng này thì sẽ sở hữu một trí tuệ thông minh, sắc sảo, mẫn tiệp vô cùng, lại có tác phong mềm mỏng, hòa nhã rất dễ mến. Nhược điểm, đây là con người mưu mô, ham mê tử sắc và dễ sa ngã

-  Gặp tháng này người mệnh lý cát lợi khi gặp hành Thủy khi bước sang tiết Đại Tuyết sức khỏe ổn định, tâm lý vui vẻ, vận tài lộc, sự nghiệp hanh thông

Còn với những người mệnh lý kỵ Thủy thì cần cẩn trọng về sức khỏe, công việc gặp phải nhiều khó khăn, trắc trở.

- Trong tiết này, các bạn nên chú ý tới sức khỏe của bản thân và những người trong gia đình, nên nhớ phải mặc ấm, cần hạn chế việc đi lại ra ngoài vào các thời điểm ban đêm hay trời sáng sớm.

- Về thực phẩm, nên hạn chế đồ lạnh, ăn các thực phẩm có tính cay nóng, để kích hoạt dương khí trong cơ thể, đẩy lui hàn khí xâm nhiễm.

Tăng cường tham gia hoạt động thể thao, vận động làm ấm cơ thể, tăng sức đề kháng cho bản thân.

Lượm trên mạng










Saturday, December 4, 2021

 

Trả lời các câu hỏi của Cô Giáo Trần Thị Lam

Cô Giáo Trần Thị Lam: THẮC MẮC BIẾT HỎI AI?


Sinh ra trong thời bình, đã từng tự hào về màu cờ sắc áo, đã từng yêu đảng, yêu bác. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng đặt ra cho mình nhiều câu hỏi:

THẮC MẮC BIẾT HỎI AI?      

 

Thưa Cô Giáo Lam,     

Tôi xin tự giới thiệu, tên tôi là Mai ThanhTruyết làm nghề “dạy học” từ lâu lắm rồi. Tôi phụ trách giảng dạy ở Phòng thí nghiệm Hóa Vô cơ tại trường Institut De Chimie, Besancon, Pháp; Giảng sư, Trưởng ban Hóa học trường Đại học Sư Phạm Sài Gòn (trước 30/4/1975); Giám đốc Học vụ Viện Đại học Cao Đài, Tây Ninh (trước 1975); Giảng viên, Phân khoa Ứng dụng, Đại học Vạn Hạnh, Sài Gòn (trước 1975); Lecturer, King College, Fresno, Hoa Kỳ, đã nhận được “Thắc mắc biết hỏi ai?” của Cô trên mạng lưới toàn cầu.

Vì vậy, hôm nay xin mạn phép trả lời theo thứ tự 13 câu hỏi của Cô.

1-Việt Nam có 9.000 giáo sư, 24.000 tiến sĩ nhưng không có bất kỳ bằng sáng chế nào. Vậy những giáo sư, tiến sĩ đó, họ làm gì?

·       Thưa Cô, tôi xin bổ túc là với số lượng Giáo sư và Tiến sĩ trên đây, Việt Nam cũng có một vài bằng sáng chế “viết chung” với một vài khoa học gia ngoại quốc. Có thể nói, trên 80% khoa bảng trên làm việc trong ngành QUẢN LÝ, HÀNH CHÁNH và làm “đầy tớ dân”. Chính vì vậy mà Bộ Chính Trị, Trung ương đảng, Quốc hội, Hội đồng Chánh phủ có tỷ lệ Tiến sĩ cao nhứt so với các quốc gia trên thế giới, bỏ xa Hoa Kỳ…Trong giáo dục và nghiên cứu thì lèo tèo …vì không nằm trên chính sách của cơ chế đảng! Một số rất ít có trình độ cao, nhưng vì có CHUYÊN nhưng thiếu HỒNG cho nên chỉ ngồi chơi xơi nước.

          Thưa Cô giáo Lam,

Theo Rockefeller Institute chi nhánh ở Australia, sau 30 năm, từ 1975 -2005, người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại có 15,500 bằng sáng chế (patents), Thái Lan có 6,500 và Singapore có 7,500. Trong khi toàn quốc Việt Nam cộng sản chỉ có 256 bằng sáng chế mà phần lớn bị phủ nhận (denied) vì là cóp theo, dịch theo và báo cáo không kiểm chứng.

 

2- Giáo dục Việt Nam cải cách không ngừng, vậy tại sao 63% sinh viên thất nghiệp khi ra trường?

Đúng như Cô nói, giáo dục Việt Nam cải cách không ngừng, hàng năm đều có những bộ phận chuyên môn nghiên cứu, sửa chữa và in lại sách giáo khoa, tiêu tốn một tỷ lệ lớn trong ngân sách giáo dục, nhưng, rất tiếc những lỗi trong sách năm trước vẫn còn nguyên, và cộng thêm những lỗi mới được thêm vào trong tất cả bộ môn từ văn chương đến khoa học. (Cô có thể kiểm chứng điều nầy bằng cách lên Google truy tìm sẽ thấy). Chương trình học nặng nề và từ chương, cũng như các môn học vô ích như Chính sách Đảng, Tư tưởng HCM v.v… chiếm một tỷ lệ thời gian lớn, không đặt trọng tâm vào sự phát triển quốc gia trong điều kiện hiện tại và viễn kiến của đất nước trong tương lai. Vì vậy, sinh viên tốt nghiệp không đủ chuyên môn và chuyên sâu khi bước vào làm việc trong các hãng xưởng.

3- Báo chí ca ngợi người Việt Nam thân thiện hiếu khách, vậy tại sao đa số du khách nước ngoài tuyên bố sẽ không quay trở lại Việt Nam lần thứ 2?

·       Không biết khuyến mãi – Cơ sở không đủ tiêu chuẩn – Hạ tầng cơ sở còn yếu kém – Danh lam thắng cảnh vẫn còn trong thời kỳ “hoang dã” - Thiếu thành thật - Lường gạt - Trấn lột – Nhân viên tiếp khách du lịch không được huấn luyện chuyên môn, thiếu lễ độ. Và còn biết bao “sự cố” trong giao tế giữa khách du lịch và dịch vụ ở Việt Nam, khiến cho hầu hết du khách ngoại quốc đều…một lần đi không bao giờ trở lại nữa…

4- Đảng Cộng sản Việt Nam thừa nhận rằng chưa có nhận thức rõ, cụ thể và đầy đủ về thế nào là "Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa", vậy rốt cuộc ai nghĩ ra mô hình này?

·       Cho đến giờ phút trả lời câu hỏi nầy, tôi chưa thấy một tài liệu nào giải thích “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” cả. Ngay chính nhiều đời TBT Đảng CS Bắc Việt đã từng nói tính ưu việt của nền kinh tế nầy, nhưng không nói ưu việt ở điểm nào, có chăng là ưu việt…XUỐNG HỐ CẢ NƯỚC

5- Nhiệm vụ của báo chí truyền thông là nói lên sự thật hay là nói lên những điều có lợi cho đảng?

·       Cả nước có trên 800 tờ báo, hàng trăm đài truyền thanh, truyền hình…nhưng chỉ có một LỀ PHẢI mà thôi. Còn truyền thông LỀ TRÁI thì phải trốn chui trốn nhủi, nếu không thì bị vào tù, bị phạt tiền hay bị côn đồ thanh toán, dằn mặt…Bao nhiêu năm rồi, tàu đánh cá Việt Nam bị Trung Cộng ức hiếp, cướp bóc, giết hại…mà vẫn tiếp tục thông tin là…”tàu lạ”.

6- Nhà nước nhận lương từ tiền thuế của dân để làm việc phục vụ nhân dân hay để cai trị nhân dân?

·       Để trả lới câu hỏi nầy của Cô, tôi chỉ đưa ra một thí dụ là Nhà nước hay “Đầy tớ dân” làm việc có thể nói 24/24 (trong nhiều vị trí lãnh đạo cơ quan) nhưng chỉ nhận được lương khoảng US$200 (của hàng Tổng Bộ trưởng). Nhưng trên thực tế, các đầy tớ nầy có nhà giá trị hàng triệu Mỹ kim, tiền bạc khắp nơi, nhiều nhứt là ở các ngân hàng ngoại quốc; con cái đã “hạ cánh” an toàn bằng cách đi “du học”, chuyển vận tài sản ra nước ngoài chuẩn bị cho cha ông hạ cánh an toàn sau đó. Như vậy, Đầy tớ dân chẳng phục vụ nhân dân, chẳng cai trị nhân dân mà là…hút máu nhân dân.

Theo Tổng Cục Thống Kê, vào năm 2012 Việt Nam có 246,144 người làm việc cho 34,378 cơ sở của tổ chức chính trị, đoàn thể, xã hội được nhà nước đãi ngộ theo chế độ. Số cán bộ, công chức làm việc cho các tổ chức chính trị, đoàn thể, xã hội được nhà nước trả lương chiếm 7.2% nhân lực làm việc cho nhà nước và 1.1% tổng lực lượng lao động xã hội. Nếu tính cả số cán bộ không chuyên trách ở cấp xã, phường, thôn, xóm (hoạt động trong các tổ chức quần chúng công cấp cơ sở), tổng số người hoạt động trong lĩnh vực tổ chức quần chúng công (có biên chế và không có biên chế) ước tính vào khoảng 337,981 người.

Một nước có khoảng 93 triệu dân mà cần đến 2,8 triệu cán bộ công nhân viên chức so với Hoa Kỳ, với 320 triệu dân, chỉ cần khoảng 1,8 triệu công chức mà thôi! Đây cũng là một tính ưu việt của CS Bắc Việt.

7- Công an là lực lượng được thành lập để bảo vệ dân hay bảo vệ chế độ?

·       Chỉ nội trong một câu chuyện điển hình là Vũng Áng Formosa, chúng ta đã thấy rõ ràng sự đàn áp của công an và công an giả dạng côn đồ đàn áp người dân như thế nào rồi. Dây thần kinh “tình dân tộc, nghĩa đồng bào” của họ đã bị liệt từ khi được nhồi sọ hay tẩy não bằng cơ chế chuyên chính vô sản, bằng tư tưởng HCM, bằng lý thuyết không tưởng Mác Lê bịnh hoạn…

Hình ảnh ngày 18/10 vừa qua, do bạn đọc cung cấp mô tả hàng trăm CS Cơ động của đảng cộng sản Bắc Việt đang được cung cấp bữa tối trong nhà ăn của Formosa Hà Tĩnh. Tin tức cho biết phải có đến hàng ngàn CSCĐ sinh sống trong nhà máy Formosa nhiều ngày nay. Chưa rõ tại sao họ lại có mặt ở đây, phải chăng họ đến để tránh lụt miền Trung hay chuẩn bị để đàn áp bà con sắp sửa tấn công Formosa để “bắt vài con tin công nhân Tàu?

8- Khẩu hiệu của quân đội là "trung với đảng", vậy sao khi hi sinh lại ghi trên bia mộ là "tổ quốc ghi công" chứ không phải "đảng ghi công"?

·       Cô cần bổ tức thêm là khẩu hiệu của quân đội là “trung với đảng, hiếu với dân”. Đảng CS Bắc Việt đã từ lâu dùng hai chữ đồng nghĩa với nhau là “tổ quốc” và “đảng”. Tổ quốc là đảng. Mà Đảng cũng là tổ quốc. Cô đã từng nghe Tố Hữu ngâm:”Bên đây biên giới là nhà – Bên kia biên giới cũng là quê hương”. Do đó, tổ quốc hay quê hương, hay đảng cũng chỉ là một, thưa Cô.

9- Tại sao có "huân chương kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ" mà lại không có "huân chương kháng chiến chống Tàu"?

·       Quá giản dị mà Cô vẫn hỏi! Làm gì có ..sự Chống Tàu của CS Bắc Việt. Suốt 1020 năm Bắc thuốc, thái thú trong thời gian nầy là người Tàu nói tiếng Hán. Bây giờ, Thái thú ngày hôm nay biết nói tiếng Việt với giọng đặc sệt Bắc Kỳ ở miền núi!

10- Đảng cử thì đảng bầu, tại sao đảng cử lại bắt dân bầu?

·       Đây chỉ là một câu sáo ngữ mà thôi. Thêm một lần nữa Đảng nào biết có chữ DÂN trong đầu. Dù dân có bầu hay không, cuộc bầu cử vẫn xảy ra và vẫn có 100% “dân bầu” cũng như “Đảng” đắc cử!

11- Chủ nghĩa xã hội là chế độ ưu việt, vậy tại sao nó sụp đổ tại Nga, nơi nó được sinh ra và tại sao chỉ còn vài quốc gia theo mô hình này?

12- Tư tưởng Mác-Lenin là tư tưởng khai sáng nhân loại, vậy tại sao tượng Lenin bị phá sập tại Nga và các nước đông Âu trong tiếng hò reo của nhân dân?

·       Để trả lời hai câu hỏi 11 và 12, xin Cô xem lại câu hỏi số 6. Xin kết luận “Con giun xéo lắm cũng quằn”.

13- Hồ Chí Minh từng nói: "Không, tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê". Vậy giáo trình tư tưởng Hồ Chí Minh ở đâu ra?

·       Giáo trình tư tưởng HCM ở nơi Ông Thiến heo, nơi Ông Thợ chích, nơi Ông Cạo mủ cao su, nơi Ông Bồi Tây, và ở nơi  4 triệu CS Bắc Việt vô nhân tính.

Thưa Cô Giáo Trần Thị Lam,

Trên đây là những câu trả lời mạo muội của một thầy giáo đã “mất dạy” và “bất lương” ngay sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Mất dạy vì bị “cấm lên lớp” và bất lương vì không còn được lãnh lương nữa.

Mong được Cô Giáo Lam góp ý về những “đáp án” trên.

Cám ơn Cô.

 

Thy giáo Mai Thanh Truyết –

Mất dạy và Bất lương sau ngày 30/4/1975

 

Ghi chú:

-       Mất dạy vì bị “cái gọi là cách mạng” đuổi ngay sau đó vì có tánh “quần chúng” với sinh viên;

-       Bất lương vì “cách mạng” muốn bóp cái bao tử của một thầy giáo mất dạy!


 


 


 


 


 

 

 




Friday, December 3, 2021

 

Xin Chào Nhau

Bùi Giáng

 

Xin chào nhau, giữa con đường

Mùa xuân phía trước miên trường phía sau

Xin chào nhau, giữa tuyết sương

Ngựa xe hun hút, bóng hoang liêu thành.

 

Hỏi rằng, hỏi rằng người ở quê đâu

Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng, hỏi rằng từ bước chân ra

Vì sao thấy gió dàn xa *** dài.

 

Hỏi rằng, hỏi rằng đất trích chiêm bao

Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau

Thưa rằng, thưa rằng ly biệt mai sau là

Trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.

 

Xin chào nhau giữa môi cười

Hồng lệ chan chứa khóc đời chửa cam

Xin chào nhau giữa trước sau

Nghìn thu khép mắt nhớ nhau hôm hàn.

 

Xin chào nhau giữa con đường

Mùa Xuân phía trước miên trường phía sau

Xin chào nhau những ngón tay

Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu.














Wednesday, December 1, 2021

 

Ngày Má Tôi Mất


Năm 1981

Chiếc xe Peugeot đen đậu ngay trước cửa nhà, K. Chủ tịch Huyện Thống Nhất (Hố Nai 4 cũ) bước vào nhà, tay cầm một túi nhỏ. Sau khi chào hỏi, K. nói:”Hôm nay đem ít qua xuống biếu Cụ vài hộp sữa và đường, luôn tiện biếu Ông kỹ sư (tôi) mấy gói thuốc Samit để mời khách”.

-       Anh khách sáo quá, xuống Saigon thăm tôi có chuyện gì không?

-       Có chứ Ông. Có phái đoàn Khoa học-Kỹ thuật ở Trung ương vào Đồng Nai, nhờ Ông lên thuyết “minh” dự án nhà máy bột ngọt ở Thống Nhất.

-       Anh thấy đó, Má tôi đang ở trong tình trạng chờ từng ngày. Chính người bạn bác sĩ có đến khám và nói anh chị em tôi chuẩn bị là vừa…

-       Ông ráng lên lên đi, rồi sau khi nói chuyện xong, ăn uống “bồi dưỡng” xong, tôi sẽ nói tài xế chở Ông về.

-       Anh hứa nghe

-       Tôi hứa.

Thế là tôi vội thay quần áo và lên xe trực chỉ lên Biên Hòa vì nghĩ rằng chỉ nội trong ngày chắc Má tôi không có mệnh hệ gì đâu.

Nhưng câu chuyện không giản dị như tôi nghĩ

***

 Nhưng mọi diễn tiến đã không xảy ra như K. nói, câu chuyện bắt đầu qua buổi thuyết trình ngắn của tôi về dự án thiết kế nhà máy bột ngọt bằng phương pháp thủy phân trong vòng một giờ. Sau đó, tất cả quan khách và người dự thính đi xuống nhà ăn tập thể cùng với nhân viên của Tòa hành chánh Huyện. Trên đường đi, K. ghé tai tôi dặn nhỏ rằng:”Ông Kỹ sư chỉ ăn qua loa thôi, còn về phòng khác ăn”. Và trong vòng khoảng độ 15 phút “trình diễn” màn ăn chung tập thể với “nhân dân”, chúng tôi gồm K. và phái đoàn trung ương cùng tôi về một phòng có máy lạnh và rượu thịt ê hề. Tính mị dân của Việt Cộng là thế đó.

Trở lại câu chuyện, sau khi ăn uống no say và có người “phục vụ” với khăn thơm và nóng, tôi đòi về lại Saigon. K. nói tôi xuống gọi tài xế. Qua dãy nhà Hành chánh tôi thấy một cảnh tượng say sưa, bệ rạc của tên tài xế và các cận vệ (bảo vệ) của K.  Vì gần “mặt trời” cho nên các tên nầy xem trời bằng vun.

Tên tài xế đã say khướt đáp lời tôi rằng:” Chú đi ngủ đi, sáng sớm mai cháu sẽ đưa chú về” và hướng dẫn tôi về phòng ngủ cũng ở trong dãy nhà hành chánh Huyện. Và câu chuyện bắt đầu từ đây.

Căn phòng độ 3x3 thước, có cửa vào và một cửa sổ nhỏ bên cạnh, còn lai ba bức tường kín mít. Trang trí trong phòng chỉ gồm mồn chiếc giường đơn măc sẳn mùng trên nóc, một chiếc gối và một cái mền để nằm trên chiếc chiếu bông. Góc sát cửa sổ có kê một cái kệ trống kề bên một bàn viết bằng gổ tạp và một chiếc ghế. Trên bàn có sẵn một bình tích nước trà và có một dĩa đựng bốn tách bằng sành. Trên trần có một bóng đèn tròn độ 25 Watt tỏa ánh sáng yếu ớt cho cả phòng. Đó là phòng khách của Huyện trong thời kỳ đầu thập niên 1980.

Câu chuyện tiếp theo.

Trằn trọc và không thể nào ngủ được vì sốt ruột không biết Má tôi có mệnh hệ nào không? Đi qua đi lại trong phòng. Chán chê rồi cũng phải nằm lên giường chợp mắt. Vừa mơ mơ màng màng, tôi nghe tiếng chuột kêu bên ngoài mép giường. Tôi cố tình xua đuổi. Nhưng chỉ trong một lát, chuột lại chạy chung quanh mùng dù tôi đã “tém chặt” các mí mùng.

Vào khoảng 3 giờ sáng, tôi quá buồn ngủ và đi vào giấc ngủ thực sự. Một con chuột không biết đi vào bên trong mùng vào lúc nào đã cắn vào trái tai bên trái của tôi. Tôi bừng tỉnh và ngồi dậy. Một vết máu dính vào ngón tay tôi khi chạm vào đó.

Từ đó tôi tỉnh ngủ luôn và đi tới đi lui cho đến gần sáng. Chịu không được nữa, tôi chạy xuống dãy nhà tập thể đánh thức anh tài xế dậy vó nói anh phải đưa tôi về Saigon. Thấy thái độ cứng rắn và quyết liệt của tôi, anh thức dậy, rửa mặt và ra xe.

Sau chừng 45 phút, tôi về trước hẻm và thấy đứa con trai lớn chạy theo nói vói theo:”Bà Nội đã chết rồi Ba”.

-       Nội mất mấy giờ con?

-       Ba giờ sáng nay…

-       Con tôi còn nói thêm rằng Bà Nội sắp đi, nhưng thỉnh thoảng cũng ráng mở mắt thều thào hỏi :“Ba con về chưa?”

Phải chăng con chuột cắn trái tai vào lúc ấy, chính là lúc Má tôi chờ tôi không được và đi luôn?

Má tôi mất ngày mùng 6 tháng 9 năm Tân Dậu (1981).

***

Nhớ lại ngày xưa, trong thời hỗn loạn sau 1975, một hôm, Má tôi thình lình bước vào nhà, tay cầm nải chuối sứ chín, tôi hỏi:

-       Ủa Má, Má lên đây bằng gì?

-       Má đi xe buýt lên con. Nhớ mấy đứa cháu quá, Má chạy lên thăm…Má nói qua giọng nghẹn ngào!

Hình ảnh tuổi thơ lại trở về với tôi khoảng năm 1947 lúc tôi chưa đầy năm tuổi, Bà Ngoại từ Bùng Binh, Trảng Bàng gần Tha La đi xe lam, xe đò xuống Saigon, cũng trong tay xách một giỏ trái trâm sắn cùng một bịch chuối khô…Lòng tôi quặn lại lúc nầy dù hình ảnh câu chuyện trên đã xảy ra hơn 70 năm qua, chỉ còn trong ký ức của một trẻ thơ lúc đó!

Và, những lời ngắn gọn tôi đã viết về Má tôi trong “Tâm tình Người con Việt” xuất bản năm 2011 như dưới đây:

“Nói với Má tôi: Thưa Má,

Mặc dù biết chắc Má sẽ mất trong vài ngày tới, vì các bạn Bác sĩ của tôi đã khám và cho biết như trên. Tôi cũng đã họp anh chị em trong nhà để báo tin và cùng nhau chuẩn bị đóng góp tiền bạc hầu chuẩn bị ma chay cho Má. Nhưng thêm một lần nữa, tôi đã không về kịp để nhìn mặt Mẹ lần cuối. Lại thêm một tội bất hiếu nữa của tôi. Tội bất hiếu nầy tôi không thể tha thứ cho tôi được, vì lúc đó, tôi, vì “mãi mê” lo xây dựng đất nước mà chấp nhận đi lên Biên Hòa nói chuyện với một phái đoàn kỹ thuật về việc xây cất một nhà máy bột ngọt tại Hố Nai 4.

Trở lại Má tôi, một người Mẹ chơn chất và đôn hậu. Trong suốt đời tôi chưa hề nghe hoặc thấy Má tôi la rầy hay biểu lộ một nỗi bất bình nào. Nhiều khi tôi bất mãn với bà khi chính mắt nhìn thấy được sự hỗn hào của các cô, em của Ba tôi, mắng nhiếc Má một cách vô lý và bất công. Rất nhiều khi tôi bực mình hỏi thẳng Má tại sao Má không đáp lại. Má chỉ ôn tồn trả lời rằng: “Kệ thây nó con!”.

Chữ “kệ thây” cho đến bây giờ vẫn còn là một công án cho con chiêm nghiệm đó Má.

Tuy nhiên, có một chuyện của Má mà tôi muốn chia xẻ cùng bà con là, trong tính đôn hậu hằng hữu của Má tôi cũng có một đức tính cương quyết mà tôi chỉ thấy một lần trước khi Má mất. Số là, vào những ngày cuối đời, tôi thường ngồi nói chuyện với Má. Có một lần và là một lần duy nhứt, Má tôi tâm sự:”Không phải Má sợ chết đâu con, nhưng Má muốn sống để thấy “tụi nó” chết, vì tụi nó làm khổ bà con mình quá chừng đi”.

Thưa Má, lời nói mộc mạc của Má, con vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây và cố gắng thực hiện lời chúc tương tự đến với mọi người con Việt giống như lời chúc của người Do Thái chúc mừng nhau mỗi khi gặp mặt. Đó là ngày mai sẽ gặp nhau tại Sài Gòn.”

Phổ Lập

Nhớ MÁ trong mùa Vọng 2021

 

 






Monday, November 29, 2021

 

Thân chuyển một bài viết về “Kỳ thị…” của một đồng nghiệp “tháo giầy” ở Việt Nam, GS Lâm Văn Bé.

***

Từ kỳ thị tù nhân đến kỳ thị hệ thống ở Québec

Lâm Văn Bé

 

Kỳ thị là hiện tượng có từ cổ chí kim và nơi nào cũng có, chỉ khác nhau ở hình thái và mức độ. Tại Canada, sự kỳ thị giữa người gốc Pháp với người gốc Anh, giữa người Anh và Pháp với người Thổ dân đã bắt đầu từ khi lập quốc ngày 1 tháng 7 năm 1867 chưa kể thời chiến tranh trước đó. Cho đến khi hoàn tất liên bang vào năm 1949, trong số 10 tỉnh bang, chỉ có Québec là tỉnh bang Pháp thoại, 9 tỉnh còn lại (ROC/Rest of Canada) kể cả 3 vùng lãnh thổ của người Thổ dân đều là Anh thoại.   

Sau thế chiến thứ hai, những dân nhập cư vào Canada phần lớn đều định cư ở các tỉnh bang Anh thoại, và từ năm 1977, khi Québec ban hành đạo luật 101 buộc trẻ con di dân phải học tiếng Pháp, những di dân mới đến vẫn muốn chọn các tỉnh bang Anh thoại, và nếu «phải» định cư ở Québec, họ vẫn thích chọn học ở CEGEP và đại học tiếng Anh vì tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế và kinh tế. 

Từ đấy, Québec có thêm một đối tượng kỳ thị là những di dân không có tiếng mẹ là tiếng Pháp mà Québec gọi chung là minorités ethniques (thiểu số sắc tộc). Mức độ kỳ thị ở Québec thay đổi tùy theo đảng cầm quyền, càng rõ rệt hơn với đảng có chủ nghĩa quốc gia (nationalisme), như trước đây là Parti Québécois, và hiện nay là CAQ (Coalition Avenir Québec). Bài viết nhận định vài sắc thái  kỳ thị nổi bật ở tỉnh bang Québec. 

Ở tù vẫn bị kỳ thị 

Một nghiên cứu tựa là «Le profil des personnes judiciarisées au Québec » của hai tác giả Pierre Tircher và Guillaume Hébert do Institut de recherche et d’informations socioéconomiques (IRIS) vừa được phát hành ngày 17/11/2021 liên quan đến chủ đề người bị kết án tội hình sự và bị giam ở Québec. Theo hai tác giả, những tù nhân loại nầy vô tù năm 2019-2020 bị xếp  theo màu da thuộc 4 loại với tỷ lệ như sau : 

Da lợt (pâle) :                35.37%

Da «sáng» (clair) :         31.20% 

Da trung bình (moyen) : 24.20%

Da sậm (foncé) :              9.23% 

(sđd, tableau 11, p. 11) 

Sự phân loại nầy thực là đặc thù của «quốc gia» (nation) Québec mà Thủ Tướng Legault luôn lạm ngôn khi nói về tỉnh bang của mình. Nhận định về cách phân loại, tác giả Pierre Tircher cho là «không thể chấp nhận được, kỳ thị, kỳ dị, phản khoa học, đặc biệt là trái với những tiêu chuẩn và phương pháp thống kê của Statistique Canada» 

Khi nói đến da trung bình và da sậm, bảng phân loại muốn nói đến các sắc tộc mà Statistique Canada gọi là minorités visibles. Theo định nghĩa, minorités visibles là những dân tộc không phải là Thổ dân (Autochtones) , không phải là chủng tộc trắng hay da trắng. Đó là những dân tộc Nam Á (bán đảo Ấn Độ), Đông Nam Á, Tây Á, Trung Quốc, Phi Luật Tân, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mỹ Châu La Tinh, Á Rập, Da Đen. 

 Trừ người da đen có thể nhận biết rõ là da sậm, nhưng với các sắc dân khác như Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc, Á Rập…  có màu da từ lợt, trung bình đến sậm, vậy Québec xếp theo loại nào ? Dựa vào yếu tố nào để phân biệt da lợt và «da sáng». 

Ngoài ra, theo Statistique Canada năm 2016 (thống kê 2021 chưa công bố đầy đủ), tổng số dân «minorités visibles» ở Québec là 13% so với dân số toàn tỉnh. Nếu tính theo bảng phân loại tù nhân da trung bình và da sậm như trên là 33.43% trong khi tỉ lệ dân minorités visibles chỉ có 13%, như vậy  số tù nhân loại nầy chiếm gấp 2.6 lần. Phải chăng qua cách phân loại, Québec muốn chứng minh là các dân tộc có da trung bình và da sậm có tỉ lệ phạm pháp hình sự cao hơn dân da lợt và da «sáng» ? Được hỏi là sự phân loại nầy có dụng ý gì, đại diện Bộ An Ninh Công Cộng (Sécurité publique) trả lời là dùng để nhận diện tù nhân khi mãn án ra khỏi nhà tù hay khi vượt ngục. Maria Mourani, giáo sư về Tội Phạm học (Criminologie) ở Đaị học Montréal nhận định cách phân loại  nầy là « ngu xuẩn và kỳ thị » (JdM, 17/11/2021). Người viết muốn nói rõ hơn đó là loại kỳ thị tinh vi gọi  là kỳ thị  hệ thống. 

Thế nào là kỳ thị  có hệ thống (racisme systémique)

 Trước hết người viết không có ý định đi sâu vào lãnh vực môn Ý nghĩa ngôn ngữ  học (sémantique) cũng như các môn học khác để đưa ra định nghĩa hai danh từ phân biệt đối xử (discrimination) và kỳ thị chủng tộc (racisme) vì trang giấy có hạn, nhất là quan điểm của các chuyên gia cũng khác nhau. Một cách tổng quát :

 Phân biệt đối xử  là hành động tạo ra sự phân biệt một cách sai trái giữa những con người với nhau dựa trên các đặc điểm như giới tính, tuổi tác, xu hướng tính dục (LGBTQ / lesbian, gay, bisexual, transgender, queer), quốc tịch, màu da, tôn giáo, sắc tộc, địa vị kinh tế, địa vị xã hội, ngôn ngữ…Cường độ và chủ đích của phân biệt đối xử thường nhẹ nhàng hơn kỳ thị. 

Kỳ thị chủng tộc là dựa vào các thuyết  về ưu thế các chủng tộc. Mặc dù ý niệm về chủng tộc (race) đã có từ thời Thượng cổ biểu hiện qua chế độ bộ tộc và nô lệ, nhưng danh từ chủng tộc chỉ thực sự chính thức xuất hiện từ đầu thế kỷ XVII và danh từ racisme từ đầu thế kỷ XX. Bởi lẽ những cuộc tranh chấp dữ dội vì kỳ thị đẳng cấp (caste) ở Ấn Độ, kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi (apartheid), màu da ở Hoa Kỳ, diệt chủng ở Đức, Soudan, Campuchia, Bosnia, tất cả những tranh chấp đẫm máu nầy đã hằn sâu thêm vấn đề kỳ thị chủng tộc, do đó danh từ kỳ thị đã lần lần phổ quát sử dụng trong mọi trường hợp kỳ thị hay phân biệt đối xử. 

Kỳ thị có thể biểu hiện dưới 3 trạng thái 

1– Kỳ thị trực tiếp: là sự phân biệt đối xử của một cá nhân với một cá nhân, một cá nhân với một tập thể, hay giữa các tập thể với nhau, biểu lộ qua lời nói hay hành động, gây ra những thiệt hại về vật chất, tinh thần, phẩm giá cho người hay tập thể bị kỳ thị. Lý do kỳ thị là một hay những yếu tố đã nêu trên. Kỳ thị trực tiếp có thể là hành động tự phát của cá nhân hay tập thể quyền lực. Loại kỳ thị nầy thường bị luật pháp trừng phạt vì dễ nhận diện. 

2- Kỳ thị gián tiếp: biểu hiện qua các chính sách, luật lệ, tổ chức… trông có vẻ hợp lý, công bình, nhưng ngầm chứa những thiệt hại vô tình hay cố ý cho đối tượng bị kỳ thị. Thí dụ : Một công ty quyết định cho con của nhân viên cấp chỉ huy (staff) được ưu tiên thu nhận làm việc mùa hè. Quyết định nầy là một kỳ thị gián tiếp vì đa số cấp chỉ huy là người da trắng, con của những nhân viên sắc tộc ít có cơ may được hưởng quyền lợi nầy. Một thí dụ khác : Sở Địa Ốc phân phối nhà xã hội cho cư dân theo những tiêu chuẩn rất minh bạch, công bình, nhưng trong giá tiền mướn nhà có cung cấp bữa ăn trưa theo thực đơn của người Tây phương. Như vậy, một cách gián tiếp, người sắc tộc mặc nhiên bị kỳ thị vì đa số không ăn được (hay không thích) thức ăn của người Tây phương mà vẫn phải trả tiền. 

Một thí dụ khác gần đây. Ngày 18/11/2021, Thủ tướng Legault thành lập một « Ủy ban nghiên cứu về hockey » do Bộ trưởng Tài Chánh giám sát để cứu nguy môn thể thao quốc gia của Québec là hockey vì từ 20 năm nay, hockey đã lần lần giảm người ham mộ, dĩ nhiên phải nhờ tài trợ của chính phủ và mạnh thường quân. Ngoài ra, trong khi Québec đang đối đầu với cơn đại dịch mà chưa thấy lối ra, kinh tế khó khăn, thiếu nhân công và đình công hàng loạt, thì chính ông lại chủ trì vận động kế hoạch tái lập đội hockey Nordiques cho thành phố Québec (vì bị thua lỗ đã phải bán năm 1995 cho đội Colorado), trong khi tại Montréal đã có đội Canadien từ cả thế kỷ nay, chưa kể người dân Québec còn thích các môn thể thao khác như baseball, soccer. Báo chí và giới thể thao đã phản ứng bất lợi, ngay cho George Laraques, một thủ môn hockey nổi tiếng của đội Canadien cũng chỉ trích vì cho đó là một cách kỳ thị với dân sắc tộc.

 Nếu khi xưa (và cả đến hôm nay), Québec có « Hai nỗi cô đơn »(tác phẩm nổi tiếng Two Solitudes  của Hugh Mac Lennan xuất bản năm 1945 nói lên sự phân cách giữa người Anh thoại và Pháp thoại, bản dịch tiếng Pháp là Les deux solitudes) thì hôm nay, với chính sách dân túy (populisme), Legault đã thêm 2 nỗi cô đơn nữa là phân cách thành thị và thôn quê, chia rẻ thành phố Québec và thành phố Montréal. 

3- Kỳ thị có hệ thống: là loại kỳ thị thâm độc nhất, phát xuất từ những định kiến (thí dụ di dân là những voleurs de jobs, a tòng với người Anh thoại để chống lại người Québécois…), những tập tục đã tồn tại từ lâu đời, và mặc dù có những thay đổi, nhưng xã hội và những nhóm đa số quyền lực không muốn tuân hành hay tuân hành không trọn vẹn khiến cho những nhóm thiểu số yếu kém tiếp tục bị dồn nén trong bất công, bất bình đẳng và bất mãn.  Chế dộ kỳ thị chủng tộc apartheid  ở Nam Phi, chế độ đẳng cấp (caste) ở Ấn Độ, chính sách di dân, cung cấp dịch vụ cho di dân là điển hình chính sách kỳ thị có hệ thống. 

Kỳ thị có hệ thống ở Québec 

Sau đây là vài  thí dụ điển hình theo các lãnh vực và theo dòng thời gian: 

Tuyển chọn những ứng viên thường trú y khoa (résidence), giai đoạn cuối cùng để có thể hành nghề bác sĩ ở Québec

Tại Québec, các di dân tốt nghiệp từ các đaị học y khoa ngoài Canada và Hoa Kỳ khó có thể tìm được một chỗ thường trú tại 4 trường đại học y khoa ở đây, ngay cả họ tốt nghiệp từ các đại học lớn trên thế giới, có nhiều kinh nghiệm hành nghề trước khi nhập cư Québec và mặc dù đã được Hiệp Hội Y sĩ Québec (Collège des médecins du Québec) chấp nhận văn bằng tương đương. Năm 2007, tất cả các bác sĩ tốt nghiệp từ 4 trường Y khoa đều đương nhiên có một chỗ thường trú trong khi 2/3 bác sĩ tốt nghiệp ở các nước khác không tìm được chỗ. Những bác sĩ di dân nầy khiếu nại với Ủy Ban Bảo vệ Nhân Quyền Québec (Commission des droits de la personne du Québec). Phải chờ đến 3 năm điều tra, Ủy Ban mới xác nhận vào năm 2010 là các đại học y khoa và Hiệp Hội Y sĩ đã áp dụng chính sách kỳ thị có hệ thống đối với các bác sĩ di dân vì những lý do sau đây :

 – Hội đồng tuyển chọn ứng viên thiên vị đối với các ứng viên nói tiếng Pháp và trẻ tuổi, không quan tâm đến kinh nghiệm và khả năng của các bác sĩ di dân so với ứng viên tốt nghiệp từ các đại học địa phương. 

-Tiêu chuẩn «công trình nghiên cứu» bất công đối với bác sĩ di dân vì các bác sĩ địa phương được trợ cấp trong khi làm nghiên cứu. 

– Tiêu chuẩn «gián đoạn hành nghề» bất công vì người di dân phải chờ đợi thời gian dài để làm thủ tục nhập cư, cứu xét bằng cấp, và chờ quyết định của Ủy Ban tuyển chọn, điều mà người bác sĩ di dân không trách nhiệm để bị gián đoạn nghề nghiệp. 

– Hội đồng tuyển chọn không có đại diện của nhóm bác sĩ di dân… 

Những lý do mà Ủy Ban nêu lên thực sự chỉ là những lý do nhận thấy được, nhưng tiềm ẩn cái lý do sâu kín là chánh sách bảo thủ nghiệp đoàn (corporatisme) không muốn có bác sĩ được đào tạo ở ngoại quốc. Đó là chính sách kỳ thị có hệ thống trong y giới. Cho đến nay, Québec đang bị thiếu nhân viên y tế trầm trọng, nhưng chính phủ vẫn không nhận các bác sĩ, y tá tốt nghiệp ở ngoài Québec. 

Kỳ thị vì cái tên 

Trong một luận án tiến sĩ ở Đại học Sherbrooke về đề tài kỳ thi chủng tộc ở Québec, tác giả L.T-M ngụy tạo 8 cái CV của 8 ứng cử viên để gởi xin một chỗ kỹ sư cơ khí ở Lévis. Các CV nầy ghi cấp bằng, kinh nghiệm, và một số điều kiện yêu cầu tương đương, trong đó 4 người có tên họ Québécois tốt nghiệp ở Québec, 4 người có tên «ngoại quốc» trong đó 3 tốt nghiệp cũng ở Québec và 1 ở Toronto. Trong số 8 ứng viên ấy, 4 ngưới Québécois và người tốt nghiệp ở Toronto được mời phỏng vấn, và sau cùng 1 người Québécois tốt nghiệp ở Québec được tuyển chọn. Như vậy, 3 người di dân đã bị loại ngay từ đầu vì cái tên. Đó là kỳ thị hệ thống trong cách tuyển chọn nhân viên. 

Kỳ thị vì chánh sách phân biệt đối xử với di dân và Thổ dân 

Chiều ngày 26/09/2020, bà Joyce Echaquan, một thổ dân ở vùng Manawan đến phòng cấp cứu ở bịnh viện Joliette, cách Montréal chừng 50 km. Bà được nhập viện nhưng không thấy nhân viên nào đến, bà kêu la rên siết, nhấn chuông kêu cứu nhiều lần, nhưng không ai đến. Một y tá nói với đồng nghiệp : « C’est une Indienne, c’est pas grave, elle sonne pour rien ». Phải rất lâu sau, một y tá đến và sỉ vả ngay : «Tu es épaisse en câlisse ». Cuối cùng, khuya ngày 28, bà Echaquan chết. Khi được biết bà vừa chết, một y tá thông báo : «Enfin, on va avoir la paix, elle est morte»! Thật là dã man. 

Cũng tại bịnh viện nầy trước đó, trong phòng định bịnh (salle de triage) cho một bịnh nhân người Syrien, một y tá đã  tỏ vẻ bực mình nói với đồng nghiệp : «J’ai passé beaucoup de temps avec cette famille qui ne parlait qu’arabe». 

Bịnh viện nầy nổi tiếng kỳ thị  nguời thổ dân, và di dân, nhưng giới chức trách nhiệm không bao giờ cải thiện cho đến khi scandale nầy bùng nổ. Khi bị khiếu nại, một y tá đã sống sượng nói : «Ça aime mieux se faire fourrer, pis faire des enfants, pis se plaindre, pis c’est nous autres qui paye pour ça» (C’est une indienne, c’est pas  grave/Le Devoir 26/05/2021) 

Kỳ thị có hệ thống với người thổ dân và di dân vẫn còn ăn sâu trong tâm thức của người Québécois, nhất là ở vùng xa thành phố. (người viết không dịch để độc giả cảm nhận được sự vô cảm và những lời nói  thô lỗ với ngôn ngữ bình dân của những người kỳ thị). 

       4 – Kỳ thị trong giới công quyền

 Sau cái chết bi thảm của bà Joyce Echaquan, dân chúng biểu tình khắp nơi đòi hỏi chính phủ phải giải quyết vấn đề kỳ thị có hệ thống đối với người di dân và Thổ dân, do đó chính phủ phải bổ nhiêm một Bộ Trưởng phụ trách chống kỳ thị chủng tộc (Ministre responsable de la lutte contre le racisme). Điều cần nói rõ là thủ tướng Canada  Justin Trudeau và 9 thủ tướng tiểu bang, các cơ quan hiệp hội các tỉnh đều xác nhận Canada vẫn còn chìm đắm trong nạn kỳ thị chủng tộc có hệ thống, kể cả dân chúng Québec, duy chỉ có ông thủ tướng Legault nhứt định  phủ nhận sự kiện nầy  tại tỉnh bang ông cai trị. Trong nội các của ông có 2 người bộ trưởng gốc người Haïtien (Nadine Girard và Lionel Carmant), nhưng ông bổ nhiệm một người Québécois da trắng đang là Bộ trưởng bộ Môi Trường kiêm nhiệm chức vụ nầy. Bị báo chí chất vấn, ông trả lời là không nhất thiết một người da đen thì bảo vệ người da đen. Ông còn bồi thêm : « Ce qui était le plus important, c’était de trouver une personne qui a ce dossier à cœur». Họ tiếp tục đặt câu hỏi : Môi trường có liên quan gì với Kỷ thị…, khi ông bổ nhiệm một người da trắng phụ trách  chuyện người da đen thì tại sao ông không bổ nhiệm một người đàn ông phụ trách chuyện phái nữ (Ministère de la Condition féminine) Le Soleil, 24/02/2021). 

Kỳ thị vì cái gốc (souche)

 Người viết xin kể lại chuyện xưa ở Việt Nam trước khi kể chuyện nay ở Québec. 

Philippe Franchini, là con lai, cha là Mathieu Franchini, chủ nhà hàng Continental ở Saigon và mẹ là con gái của đốc phủ Lê Văn Mầu, lãnh chúa vùng cù lao Năm Thôn ở Mytho, quốc tịch Pháp, nhà giàu nức đố đổ vách. Hơn ai hết trong số người Pháp ở VN, Philippe Franchini là người biết tường tận ngọn rau cọng cỏ của quê mẹ ông và có hơn 10 tác phẩm nổi tiếng viết về xã hội và lịch sử VN. Lúc trẻ thơ, từ Saigon ông về nghỉ hè ở cù lao Năm Thôn, sống hồn nhiên cùng với các bạn trẻ VN cùng lứa tuổi, nghèo nàn, thất học. 

Trong quyển Continental Saigon ông kể lại khi ông bà ngoại của ông từ Mỹtho lên Saigon đến trường đón ông trong chiếc xe Peugeot lộng lẫy có phủ rèm. Ngày hôm sau, các bạn hỏi ông: 

– Qui c’était la vieille Annamite qui t’embrassait hier ? – Bà già Annam nào hôm qua ôm hun mầy ? 

– C’était ma grand-mère – Bà ngoại tao 

– Ta grand-mère est Annamite? Mais alors tu n’es pas Français. – Bà ngoại mầy người Annam ? Như vậy mầy không phải là người Pháp 

– Si, je suis Français. Mon père est Français – không, tao là người Pháp, cha tao là người Pháp

 – Non, tu n’es pas Français. Tu es un métis!  Không, mầy không phải là người Pháp, mầy là người lai 

Ils se mirent à rire, je rougis…Désormais, je craignais que mes grands-parents ne viennent m’y chercher …Chúng nó cười rộ lên. Tôi đỏ mặt. Từ nay, tôi sợ ông bà ngoại tôi đến trường đón tôi…(Philippe Franchini. Continental Saigon. – Paris : Métaillé, 1995, p.72). 

Một đoạn khác, Philippe Franchini viết về nỗi cô đơn của ông « Sans savoir encore que les Vietnamiens appelaient les métis «dau ga dit vit», tête de poulet, cul de canard, je ressentis très tôt l’inégalité des conditions et l’ isolement…..» (p. 21). Câu chuyện người Việt Nam gọi đứa con lai Philippe Franchini là «đầu gà đít vịt » đã xảy ra gần một thế kỷ trước ở VN, nhưng chuyện tương tự như vậy cũng đã xảy ra tại Collège de Brébeuf ở Montréal hơn mươi năm gần đây nhân một cuộc tranh cử Ban đại diện sinh viên giữa Jacques Tremblay và Thanh Nguyễn. Sau đây là đoạn kết cuộc đấu khẩu gay go :

 – Jacques : Toi, tu n’es pas Québécois

– Thanh : Si, si !!! Je suis Québécois comme toi. J’étais né ici, ma mère est Québécoise

– Jacques : Non, tu n’es pas Québécois de souche. À la rigueur, on te dirait Québécois  de racine ! 

Thanh bỏ cuộc và Jacques cũng bị bỏ cuộc vì kỳ thị. Thanh hôm nay đã thành danh và hội nhập tích cực vào xã hội Québec, nhưng anh vẫn nhớ mãi vết thương năm nào. Câu chuyện do cha của Thanh kể lại. Ông nói thêm : không biết bao giờ người Việt từ cái rễ (racine) trở  thành cái gốc (souche). 

Kết luận 

Viết về kỳ thị như viết chuyện dài «nhân dân tự vệ». Viết về chuyện kỳ thị tại một địa phương lại càng vô duyên hơn vì chuyện kỳ thị có trăm hình vạn trạng, xảy ra khắp năm châu bốn biển và càng ngày càng thêm dữ dội. Ngoài ra, kỳ thị là một căn bịnh của con người. Vẫn biết thế, người viết muốn dùng một vài hình thái điển hình của căn bịnh để chia sẻ cùng bạn đọc nỗi niềm cố không ta thán mà cũng không oán giận bởi lẽ con người vừa là nạn nhân mà cũng vừa là tác nhân của kỳ thị. Giảm thiểu, chớ không bao giờ chấm dứt kỳ thị không phải bằng bạo lực mà bằng giáo dục. Giáo dục mỗi người và mọi người. 

Lâm Văn Bé

25/11/2021 

Về tác giả Lâm Văn Bé: 

Trước 1975, tác giả làm việc và từng giữ các chức vụ:

·       Giáo sư, Giám học, Hiệu trưởng Trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho

·       Tổng Thư Ký Viện Đại Học Tiền Giang

·       Chánh Sở Học Chánh Định Tường

·       Sau 1975, ông làm Giám đốc Thư Viện Mile End ở Montreal, Canada.

·       Hiện nay, ông về hưu và dành thời gian viết biên khảo.