Tuesday, August 3, 2021

 

Đoạn Ái:

Nghĩ – Hiểu – Tập

 Hôm nay, ngày 23 tháng 11 năm 2017, tôi muốn nói về tôi và với tôi.

Chỉ trong vòng một tháng, giữa tháng 10 và 11, tôi đã trải qua ba chuyến du hành từ miền Tây Hoa Kỳ, San Jose, đến miền Trung, Dallas, và miền Đông Washington DC. Mỗi chuyến kéo dài 5 ngày, nhưng thực sự làm tôi hụt hẫng …vì mệt! 

Tổng cộng gồm 3 buổi hội luận, thuyết trình chính thức trước cộng đồng, nhiều buổi hội luận, trao đổi với các hội đoàn, nhóm nhỏ, 4 buổi phỏng vấn trên truyền hình, 4 buổi phỏng vấn trên truyền thanh, và hơn 4 giờ thâu youtube ở ba nơi (mỗi youtube kéo dài khoảng 15 phút, như vậy sẽ có 16 youtube sắp ra mắt).

 Tôi nói gì mà lắm thế?

Tôi nói về Đất và Nước nơi sinh tôi ra. Tôi nói về chuyện:

·       Chuyện Môi trường, Thực phẩm, và Y tế;

·       Chuyện Cộng sản Bắc Việt;

·       Chuyện Trung Cộng triệt hạ nguồn lương thực bằng cách chận nước sông Cửu Long từ đầu nguồn bằng đập Cẩm Hồng, Vân Nam;

·       Chuyện TC đầu độc dân tộc Việt qua thực phẩm nhiễm độc vì có chứa độc chất kích thích (excitotoxins) để tạo ra “hương vị giết người” (mượn lời tựa quyển sách “The taste that kills” của BS Russell Blaylock) nhằm mục đích triệt hạ tinh thần chiến đấu của các thế hệ tương lai của dân Việt sau khi Hán hóa Việt Nam;

·       Chuyện CSBV “đu giây” giữa Mỹ và Tây Phương trong trục “Ấn-Thái Bình Dương” với Trung Cộng để còn nước, còn dân và còn mạng; nhưng nếu theo Tàu chắc chắn mất nước, mất đảng, mất dân, và luôn cả mất mạng! 

Ngày hôm nay, tôi dứt khoát tập trung để trang trải, để nói về mình trong suy nghĩ, hiểu và tập trong “pháp môn” Đoạn Ái. Mùa Thanksgiving năm nay, đối với phong tục tập quán Mỹ là một Mùa Tạ Ơn, gia đình sum họp, ăn gà tây, cám ơn các dân tộc bản địa (indigenous people) nhứt là Dân Da Đỏ giúp những di dân đầu tiên tức là dân tộc Hoa Kỳ hôm nay ở vùng Đất Hứa Mới.

Còn tôi, sẽ không có gà tây, sẽ không có gia đình để sum hợp…tôi chỉ có bàn phím và người tình “một mắt” để nói lên cảm nghĩ và suy tư của một người con Việt xa xứ về ngày Lễ Tạ Ơn nầy.

1-    Tuổi Capricorn

Tôi tuổi Capricorn. Theo lịch Tây phương, đây là dấu thứ mười của chu kỳ hoàng đạo, nói lên tất cả về công việc khó khăn. Người Capricorn đều có tham vọng và quyết tâm: sau cùng họ sẽ đạt được mục đích mà họ muốn dù có trải qua muôn vàn khó khăn.

Cuộc sống của Capricorn là một “dự án lớn” cho những người mang tuổi này, và họ thích ứng với hoàn cảnh bằng cách áp dụng cách tiếp cận thực tế cho hầu hết mọi hành động họ muốn làm và thực hiện. Capricorn cũng thực tế, từng bước một và thực tế và càng thực tế càng tốt. Người sinh ra dưới ký hiệu Capricorn rất tận tâm với mục đích mà mình chọn lựa, hầu như đến mức bướng bỉnh. Những chiến thắng chắc chắn có mùi vị ngọt ngào nhưng cũng có những đắng cay trong đó …dù mục đích đã đạt được.

Con Dê tượng trưng cho Capricorn. Dê thích leo lên đỉnh núi, nơi không khí trong lành. Trong tận cùng của suy nghĩ, Capricorn mong muốn được lên đến đỉnh cao của lĩnh vực được lựa chọn của người mang tuổi nầy. Không phải lúc nào Dê cũng muốn đi dạo trong công viên, vì vậy Dê đã bị chảy máu, sức móng, rách tai, đôi khi còn bị tổn thương nặng nề vì dư luận, vì định kiến, vì “địa phương tính”… trên đoạn đường đời đã trải qua. Nhưng cuối cùng, Dê cũng “đứng dậy” và đi tiếp. Những đặc tính riêng biệt độc đáo của Dê:

·       Những điểm yếu: - Biết tất cả - Khó khăn trong tha thứ - Không chấp nhận hạ mình - Mong đợi và chấp nhận điều tồi tệ nhứt xảy ra cho chính mình;

·       Những điểm tốt: - Luôn tích cực trong công việc – Biết lắng nghe – Sống với niềm Tin và hướng thượng.

Tất cả những ghi nhận trên được trích từ các mạng lưới toàn cầu và thấy đúng cho người viết!

2-    Ái

Sau gần tám thập niên (chỉ thiếu một năm nữa thôi!) hiện diện trên cõi ta bà nầy, cuộc sống cũng đã xuyên qua quá nhiều “ngả rẽ” (turning point), quá nhiều bước đi gập ghềnh cũng như phẳng phiu.

·       Có những lúc tưởng chừng như yên ả, nhưng thực sự là những luồng sóng ngầm, giông tố chập chùng đang chờ đợi…

·       Có những lúc hầu như tuyệt vọng nhưng rồi …an bình lại hiện đến…

·       Và cũng có những lúc, một mình chiêm nghiệm lại quá khứ đã qua, và chỉ âm thầm sám hối.

Về Vô minh, Đức Phật định nghĩa như sau: “Và này các Tỷ kheo, thế nào là Vô minh? Này các thầy Tỳ kheo, không biết rõ về Khổ, không biết rõ về Khổ tập, không biết rõ về Khổ diệt, không biết rõ về con đường đưa đến Khổ diệt, đây gọi là Vô minh”. 

Mọi cá nhân hiện hữu đều có “Tự ngã” và thường xuyên cố gắng nuôi dưỡng, phát triển tự ngã giữa sự thật “Vô ngã”. Chính lối tư duy và hành động này đã nuôi dưỡng Vô minh và thúc đẩy con người khư khư lấy ý niệm: “Cái này là của tôi, là tôi, tự ngã của tôi” càng lớn, trong đó chủ thể nhận thức đã có mặt tác ý lên mọi hành động mà con người biểu hiện ra bên ngoài.

Tất cả cũng do chính mình, cũng do cái tôi còn lùng bùng trong vô minh cho nên mới ra cớ sự. Chính vì vậy, suy nghĩ về đoạn ái, đã được tôi chiêm nghiệm và tìm hiểu cách đây khoảng 10 năm. Mười năm ngụp lặn trong những toan tính, trong những cuộc hành trình phức tạp, trong quyết định chín chắn cũng như cũng không chính chắn và trong một cơn “xúc động và tự ái“ vội vã…

Để rồi, ngày hôm nay trong cái tĩnh mịch của đêm thâu, mới thấy chữ “ÁI” cũng chính là do vô minh tạo dựng!

Chính là do Vô minh cho nên mới Hành, do Hành mới Thức, do Thức mớiDanh sắc, từ đó, do Danh sắc mới có Thọ, rồi từ Thọ sinh ra ÁI. Kết cục, từ Ái mới nảy sinh ra thất tình, lục dụcĐó là sự vận hành của tất cả Khổ Uẩn trong nhân gian.

Ái không phải là thực thể tự có và không thể tự nó vận hành độc lập. Nó càng không phải là bản chất hay lẽ sống của con người mà chỉ là kết quả hiện hành của vô minh. Thêm nữa, Ái còn lấy Vô minh làm thức ăn thức uống, một khi Vô minh hiện hữu đầy đủ, Ái sẽ hiện hữu đầy đủ. Vì thế, Ái mang bản chất của sự Vô minh và Khổ đau.

Kinh nghiệm của cuộc sống ở cõi ta bà nầy cho thấy, con người sinh ra để sống với các khát vọng hạnh phúc không thật và sự thỏa mãn lạc thú với thất tình lục dục. Dục vọng càng bốc cháy thì con người càng khổ đau không nguôi.

,

“Do Vô minh diệt nên Vô minh tận, do Vô minh tận nên nảy sinh ra ra Thức diệt”.

Sau cùng, đây mới thực sự là sự Đoạn diệt của toàn bộ Khổ Uẩn.

3-    Đoạn Ái 

Trên thực tế, đã là con người, cũng do lòng ham muốn thỏa mãn Khát Ái cho nên vô minh theo đó mà vận hành và dẫn đến sự hình thành các cảnh giới khác nhau, gọi là tam giới: Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới. Vì vậy, cần phải bước ra khỏi đời sống khát Ái. Đoạn trừ Ái là đoạn trừ Vô minh.

Nhưng… Vốn làm người, làm sao bỏ được Khát Ái hay Tham Ái…

Do đó, cần phải Đoạn Ái.

Mà Đoạn Ái phải như thế nào?

Chỉ có một con đường duy nhứt để đoạn Ái là chính mình cần có suy nghĩ, thực hành một nếp sống bước ra khỏi thế giới của Vô minh, của lòng khát Ái. Bởi vì, chính Ái luôn trói buộc con người đi vào sự thỏa mãn của các chấp thủ và chơi vơi trong Khổ uẩn. Thậm chí, Ái còn đưa con người hoài niệm về quá khứ và mở ra những viễn cảnh tương lai hão huyền, không thực tế.

Một khi con người chế phục Ái sẽ đem lại an nhiên tự tại, tâm trí trở nên thanh tịnh, sáng suốt để giải quyết các công việc của chính mình, và cho mọi người. Từ đây, Tuệ sẽ phát triển, cuối cùng Ái sẽ không còn có mặt và Vô minh cũng vắng bóng. Con người an trú trong thế giới an binh của chính mình.

Đó là chân hạnh phúc.

Một khi đã bước ra khỏi thế giới của Vô minh rồi, mặc nhiên, chúng ta đang hành trình trong tiến trình Vô ngã vì đã thoát khỏi lòng khát Ái thì mình không còn chấp thủ mọi hoạt động gây khổ ưu và phiền não cho bản thân và mọi người.

4-    Tập

 Nói đến đây, qua những sự hiểu và suy nghĩ trên, làm thế nào để Tập đây. Việc nầy, Người có cá tính của con Dê Capricorn đã hành như thế nào?

Để trả lời: Vẫn còn ở bậc tiểu học trên con đường tận diệt Vô minh để xóa lòng khát Ái và cuối cùng nhằm tiến tới giai đoạn Đoạn Ái!

Với trình độ nhận thức trên đây, hiện tại, “mình” vẫn còn quằn quại trong chấp ngã, trong khát Ái, làm sao tiến dần đến … Vô minh được. Làm sao di chuyển cái “Tôi” ra khỏi những định kiến, thiên kiến, thoát khỏi hai chiếc hàm thiết làm cho “con ngựa” chỉ đi theo một con đường định sẳn do Vô minh vẽ ra???

Vẫn biết mọi vật trên đời nầy đều Vô thường, phải thay đổi và hoại diệt; không vật gì thường hằng dù chỉ trong phút giây, hay sát na ngắn ngủi. Tôi hiện tại đã không phải là tôi ở sát na trước đó!

Biết mà sao vẫn để Vô minh dẫn đường?

Đó có phải là do Duyên hay Nghiệp kết thành? (Với tôi, Duyên và Nghiệp giống nhau)

Vô ngã là cái tôi được giải thoát.

Vô ngã là sự giải thoát, tức là xa lìa mọi sai lầm của các pháp của tâm thức, không bị xúc thọ ái ràng buộc."trong sự giải thoát là sự hiểu biết".

5-    Kết Luận

Vẫn biết Vô ngã là khi cái Tôi được giải thoát.

Vậy mà, làm sao thoát khỏi cái ngã và thoát khỏi vòng Vô minh qua sự qui kỹ (non-egocentric).

Chỉ còn hình dung được việc tập chú vào tâm niệm kinh Bát Nhã "Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề. Tát bà ha" để vượt vòng Vô minh và mang lại sự an bình trong Tâm và Trí…chứ không hề mong cầu được đi qua…Bờ Giác!

Hôm nay, trong giây phút thiêng liêng và lắng đọng của ngày Lễ Thượng Ngươn năm Tân Sửu, một người con Việt sống tha hương xin được cúi đầu tạ tội với Đất Trời, mang tội bất hiếu với cha mẹ vì không lo tròn hương khói, vun quén mồ mã ở quê nhà, không cùng chia xẻ nỗi đau vật chất và tinh thần với Bà Con trong nước đang quằn quại dưới bàn tay vô thần, vô dân tộc, vô tổ quốc của cường quyền hiện tại.

Một người:

·       Thời thơ ấu: Không biết Quê là gì?

·       Thời thanh thiếu niên: Chỉ biết Quê qua lời kể của Ba Má Anh Chị.

·       Thời trưởng thành: Biết Quê qua nửa vòng trái đất.

·       Thời lưu vong: Biết Quê trong tâm tưởng và trong vô vọng.

Biết đến bao giờ Tôi mới nhìn lại Quê hương đích thực của tôi đây? 

Mai Thanh Truyết

Viết cho ngày L T Ơn 2017

Hiu đính Tết Tân Su và – 8/2021 

Ghi chú:

Góp ý của BS LTNV, Việt Nam:” Nhà văn Nguyên Phong cũng là một nhà khoa học, trong cuốn " Muôn kiếp nhân sinh" đã dùng lời của một Phi hành gia khi trở về trái đất từ không gian. Chắc Hiền Huynh cũng đã đọc rồi, tiện đây muội chép lại nha:"Khi tôi từ không gian trở về trái đất với một trải nghiệm lạ lùng, tôi thấy rõ sự tàn bạo đang gia tăng khắp nơi.Tôi cảm nhận nỗi đau khổ của những nạn nhân chiến tranh như thể nó xảy ra với chính mình vậy. Tôi thấy rõ những hậu quả mà con người đang gây ra cho trái đất này, chẳng hạn như tàn phá môi trường không thương tiếc. Càng ngày con người càng trở nên ích kỷ, tham lam, vô cảm, lãnh đạm, mà không nhìn thấy những hậu quả họ đang gây ra cho chính họ,cho gia đình họ,hay cho đất nước của họ. Do đó tôi thấy chúng ta cần phải thay đổi những quan niệm lỗi thời từ trước, vượt ra khỏi những tranh chấp thường tình để hướng đến những gì cao thượng, tốt đẹp hơn.Tiếc thay, hiện nay chính quốc gia của tôi cũng đang tiếp tay cho ảnh hưởng xấu xa này. Làm sao chúng ta có thể nói là nhân loại đã văn minh hơn trước, đã tiến bộ nhiều hơn trước trong khi chúng ta không ý thức gì về những việc chúng ta đang làm."

 Trong bài của Hiền Huynh, phần một Huynh nói về những việc Huynh đã làm trong thời gian trước và tính khí của Huynh theo tử vi. Phần này muội không đề cập, chỉ đến phần 2 Đoạn Ái, muội không tranh luận đúng sai vì Pháp môn nào cũng muốn đưa con người giải thoát. Ở đây muội chỉ nói lên một chút về tu thân của người Cao Đài, và qua phần gợi ý của Nhà văn Nguyên Phong muội cảm nhận được sâu sắc tác giả đã đạt được cảnh giới của tình thương yêu vô bờ, không cần đoạn lìa ái, mà lấy ái là thương để hoàn thiện con người mình hơn nữa. Đúng như người Cao Đài đã và đang sống trong giáo pháp lấy tình thương bác ái trải rộng. Muội có email cho Hiền Huynh nhưng vì vừa làm vừa viết nên chắc lời chưa thỏa ý. Hiền Huynh đọc nếu không cùng quan điểm cũng không vì thế trách muội nhiều chuyện thày lay nhen. 

Thêm nữa đây:” Dạ thưa Hiền Huynh, nếu Hiền Huynh muốn muội có ý kiến thì muội chỉ nói dựa trên Triết lý Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ. Dù muội vẫn thường xuyên theo dõi đọc chiêm nghiệm Giáo lý nhà Phật.

    Nói sẽ rất dài, nhưng không biết Hiền Huynh có nghị bàn trong tinh thần Đại Đồng hay không? 

Trước khi đi vào những từ ngữ đặc trưng của Phật giáo, (thật là rối rắm). Tôn giáo chỉ là phương tiện để người ta đạt Đạo., như Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng khuyên dạy các vị trong tăng đoàn," Qua sông bỏ thuyền". Vậy Chơn Lý nào cũng đều Quy nguyên (về một). Nguyên là khởi đầu, là nguồn cội mà người Cao Đài, người tín hữu Công giáo, hay Hồi giáo đều tin rằng đó là Đấng Sáng thế tự hữu và hằng hữu. Để trở về Quy nguyên, đạo Phật gọi là" bản lai diện mục", đắc Pháp, đắc Phật hay cao hơn đạt đến cảnh giới Niết bàn. Người Cao Đài gọi là" phản bổn hoàn nguyên" . Đức Thích Ca Mâu Ni đã tìm thấy con đường giải thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi bằng Pháp Từ Bi, bằng quay trở lại nội tâm gọi là quán chiếu trong im lặng, triệt tiêu những vọng tưởng của quá khứ, những ái dục của thế gian trong 49 ngày với lời nguyện không ra khỏi cội bồ đề khi chưa tìm được Chân Lý. Ngài đã đấu tranh với chính nội tâm mình qua hình ảnh những quỷ mị cám dỗ v.v ... 

Nhưng chúng ta người trần sau biết bao nhiêu lần sinh tử theo vòng luân hồi nhân quả, đến hôm nay làm người là bậc nhơn phẩm để tiến hóa trở thành Thần, Thánh, Tiên, Phật, để đến lúc hiệp cùng Thượng Đế như lời Đức Chí Tôn dạy:"Khai Thiên Địa vốn THẦY, và sanh Tiên, Phật cũng THẦY; THẦY đã nói một Chơn Thần mà biến Càn Khôn Thế Giái và cả nhơn loại, THẦY là chư Phật, và chư Phật là THẦY”.

 Các con là chư Phật, chư Phật là các con.

Có THẦY mới có các con, có các con rồi mới có chư Thần, Thánh, Tiên, Phật.

THẦY khai Bát Quái mới tác thành Càn Khôn Thế Giái nên mới gọi Pháp; Pháp có mới sanh ra Càn Khôn vạn vật, rồi mới có người nên gọi là Tăng.

THẦY là Phật chủ cả Pháp, và Tăng, lập thành các đạo mà phục hồi các con hiệp một cùng THẦY.

THẦY lập Phật giáo vừa khai Thiên lập Địa nên Phật giáo là trước, kế Tiên giáo rồi mới tới Nho giáo. Nay là hạ ngươn hầu mãn, phải phục lại như buổi đầu, nên phải phản tiền vi hậu.Tỉ như lập Tam giáo quy nhứt thì: - Nho là trước, - Lão là giữa, - Thích là chót.

Nên THẦY phải ngồi sau chư Phật, Tiên, Thánh, Thần mà đưa chúng nó lại Vô Vi chi khí, chính là Niết bàn đó vậy...

 Theo lời dạy của Đức CHÍ TÔN như trên và niềm tin vào Chơn giáo của THẦY, qua hình ảnh Đức Hộ Pháp ngồi trên Ngai, tượng hình ảnh Thất đầu xà là thất tình của con người "hỷ, nộ, ái, ố, dục, lạc, bi" nhưng ở nơi chân Ngài chỉ đạp trên 3 đầu xà tượng trưng cho nộ, ố, dục., hầu nhắn cho nhơn sanh hiểu rằng phải kềm chế ba tình cảm này, không để giận, ghét, ham muốn làm chủ tâm mình, còn những mối tình cảm, vui, buồn, thương, mừng thì không phải diệt.

       Đoạn Ái của Hiền Huynh có thích hợp với thời kỳ? 

Không có lòng Ái Nhân, ái vật thì sao thể hiện được tính yêu thương của con người đồng đức háo sanh của Thượng Đế, đoạn có phải là lìa bỏ hay không? Khi dứt lìa tâm thương thì sao có tâm từ bi? 

Chỉ như vậy thôi, chơn lý đã bị phàm biến đổi.Trở lại câu nói của muội trên đầu, những từ ngữ khó hiểu là do phàm nhân suy diễn, tưởng rằng càng khó hiểu đoạt Pháp thì Pháp càng cao thâm, người phàm tánh tục khó mong giải thoát, và cuối thời hạ ngươn này thì Chánh giáo đã trở nên phàm giáo một phần, từ chỗ đó đường tu thì rất nhiều nhưng đến Niết bàn thì không phải ai cũng đoạt được. Đến độ Đức CHÍ TÔN phải chính mình hạ thế qua huyền diệu cơ bút thông công giảng dạy Chơn truyền, không giao Chánh giáo qua tay phàm nữa. 

Đạo Cao Đài chỉ chọn lựa những tinh hoa của Tam giáo để hoàn thành công cuộc cứu khổ, để nhơn phẩm sẽ trở thành Thần Thánh Tiên Phật, hay để phản bổn hoàn nguyên. Trở về với nhất nguyên nghĩa là hiệp cùng Thượng Đế. Vì nhân sinh quan Cao Đài là con người là Tiểu Thiên địa, mang Tiểu Linh Quang của Thượng Đế chiết ra từ khối Đại Linh Quang của Ngài. 

Đến đây muội tạm dừng vì thật sự "Đạo pháp trường lưu," như bài kinh Thích giáo của Đạo trong Kinh cúng tứ thời, hoặc như Đức CHÍ TÔN "Bất ngôn như mặc tuyên đại hóa". 

Muội có gì thất lễ Hiền Huynh thứ lỗi cho muội vì muội cũng còn phàm tánh lắm.

Muội hy vọng Hiền Huynh phúc đáp ạ.

Thân mến,

ltnv 54@” 

Phổ Lập đáp từ: 

Đoạn nhưng Vô Đoạn

Ái nhưng Vô Ái.

 









Monday, August 2, 2021

 

 

Tuổi già đã đến từ lâu rồi…

Thân chuyển bài viết mới nhứt của BS Đỗ Hồng Ngọc (31/7/2021) về …Ba cái thiếu kinh niên của người già

 


Tu là phải tập, học là phải hành. Đừng share facebook rồi chẳng làm gì cả. Phải sống thích nghi trong những năm bình thường mới và chăm sóc bản thân nhiều hơn. Đây là giai đoạn bắt đầu nở rộ sinh hoạt nhóm, cộng đồng trong thế giới phẳng.

Chính quyền chỉ tồn tại để duy trì an ninh, trật tự. Con người chỉ phải lo kiếm cơm để sống và 50% còn lại sẽ sống trong thế giới ảo.

 Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không ngờ nhanh vậy!

 Thực tế con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình sướng thì không khéo người ta nghi ngờ là có vấn đề về tâm thần!

Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết đựơc sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* MỘT LÀ THIẾU BẠN!


Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình!.

 Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen.

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thỏang tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…

Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm văn nghệ!

 * CÁI THIẾU THỨ HAI LÀ THIẾU ĂN!


Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến… cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử.

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn… kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau… Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là đựơc. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn.. Con cháu hiếu thảo phải biết… giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

* CÁI THIẾU THỨ BA LÀ THIẾU VẬN ĐỘNG!


Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trong bốn bức tường trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

 Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi… chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh…! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết được “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng!

BS ĐỖ HỒNG NGỌC/caonienviethac







Monday, June 7, 2021

 


Chương trình Tiếng Nói Da Vàng trên Radio Siagon - Dallas 1600 AM của Mai Thanh Truyết

KRVA - RADIO SAIGON DALLAS 1600AM
SBTN-DFW
10935 ESTATE LANE, SUITE S180
DALLAS, TX 75238
TEL: 214-389-2563
FAX: 1-855.503.7687
ON AIR Phone: 817-899-4110

Please visit our Listen Live 24 hours

Thursday, June 3, 2021

 

Tuyên bố chung của Mạng lưới Tây Tạng quốc tế:

4 tháng 6 năm 2021

Các thành viên Mạng lưới Tây Tạng quốc tế hôm nay tham gia lễ kỷ niệm 32 năm Ngày thảm sát ở Quảng trường Thiên An Môn ngày 4 tháng 6 khi Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Cộng nổ súng vào hàng chục nghìn người biểu tình ủng hộ dân chủ, giết chết không biết bao nhiêu người biểu tình ôn hòa và những người ngoài cuộc.

Trong những tuần trước ngày 4 tháng 6, sinh viên, các nhà hoạt động dân chủ và công nhân đã tụ tập ôn hòa tại Quảng trường Thiên An Môn và các thành phố khác của Trung Cộng, phản đối Đảng cầm quyền, kêu gọi tự do ngôn luận, trách nhiệm giải thích và dân chủ.

Chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ sự kiện thảm khốc này và sự dũng cảm của tất cả những người đã tham gia các cuộc biểu tình đòi tự do năm 1989.

Ba thập kỷ về tình hình nhân quyền cho tất cả những người sống dưới sự cai trị của TC đã xuống mức thấp nhất mọi thời đại và sự đàn áp trên tất cả các khu vực và lãnh thổ bị chiếm đóng. Ít nhất hai triệu người Hồi giáo Uyghur, Kazakhstan và Uzbekistan hiện đang bị giam giữ trong các “trại cải tạo”, trải qua tra tấn, hãm hiếp và cải tạo chính trị có hệ thống. Tại Hồng Kông, chính phủ TC đã thực hiện Dự luật An ninh Quốc gia hà khắc được sử dụng để hình sự hóa các cuộc biểu tình và thậm chí chỉ trích nhẹ chính phủ TC. Tình hình ở Tây Tạng bị chiếm đóng bất hợp pháp đã xấu đi đáng kể trong thập kỷ qua và vào tháng 1 năm 2021, nó được liệt kê là nơi tồi tệ nhất trên thế giới về các quyền dân sự và chính trị, cùng với Syria. Các cuộc biểu tình của người dân miền Nam Mông Cổ, những người đang chứng kiến ​​ngôn ngữ và văn hóa của họ bị xóa bỏ, đã bị dập tắt bằng vũ lực.

Như những năm trước, các nhà chức trách đã cảnh giác cao độ trước ngày kỷ niệm để tưởng niệm trước vụ thảm sát. Quyền tự do bị hạn chế đối với bất kỳ ai bị coi là bất đồng chính kiến ​​hoặc có liên hệ với Vụ thảm sát Quảng trường Thiên An Môn bao gồm các thành viên của Bà mẹ Thiên An Môn, một nhóm thân nhân của các nạn nhân Vụ thảm sát Thiên An Môn.

Ở Hồng Kông, cảnh sát đã cấm một cuộc canh thức đánh dấu cuộc đàn áp ở Quảng trường Thiên An Môn năm thứ hai liên tiếp. Lệnh cấm vào năm 2020 là lần đầu tiên sau 30 năm hoạt động cảnh giác bị coi là bất hợp pháp.

Chúng tôi tri ân lòng dũng cảm bền bỉ của những người tiếp tục chống lại sự cai trị hà khắc của TC và chúng tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế không chỉ thể hiện rằng họ sẽ không bao giờ quên những hành động tàn bạo trong quá khứ, mà còn đứng lên chống lại sự coi thường cơ bản của con người. các quyền. Chúng tôi kêu gọi các chính phủ tham gia cùng nhau để kêu gọi Trung Cộng:

• Tôn trọng các quyền tự do ngôn luận, lập hội và hội họp ôn hòa, đồng thời chấm dứt việc sách nhiễu và giam giữ tùy tiện những cá nhân thách thức sự kiện chính thức của ngày 4 tháng 6;

• Cho phép các chuyên gia nhân quyền quốc tế độc lập, bao gồm Cao ủy Nhân quyền Liên hợp quốc và các Báo cáo viên đặc biệt liên quan của LHQ tiếp cận độc lập ngay lập tức và không bị kiểm soát đến các khu vực Trung Cộng, Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ;

• Chấm dứt việc lạm dụng luật pháp an ninh quốc gia như một phương thức hình sự hóa công việc của những người bảo vệ nhân quyền, quyền tự do ngôn luận, lập hội, tôn giáo hoặc tín ngưỡng và lật đổ tiến trình (dân chủ) hợp pháp, đồng thời kêu gọi TC tìm kiếm sự hỗ trợ từ các chuyên gia LHQ để chấm dứt hay đạt được mục tiêu này.

• Trả tự do ngay lập tức cho tất cả các cá nhân bị tước quyền tự do bất hợp pháp và phi lý.

Trong những tháng gần đây, các chính phủ trên thế giới ngày càng trở nên quyết liệt hơn trong các hành động chống lại sự vi phạm nhân quyền của TC. Nhưng cần phải làm nhiều hơn nữa để đảm bảo phản ứng của cộng đồng quốc tế phù hợp với lòng dũng cảm và niềm tin của những người chống lại Trung Cộng từ bên trong.

Được hỗ trợ bởi 118 Nhóm Tây Tạng toàn cầu sau đây và các Thành viên Mạng lưới Tây Tạng:

Aide aux Refugies Tibetains

Amigos de Tibet, Colombia

Amigos del Tíbet, Chile

Amigos del Tibet, El Salvador

Anterrashtriya Bharat – Tibbet Sahyog Samiti

Asociación Cultural Peruano Tibetana

Asociación Cultural Tibetano Costarricense

Association Cognizance Tibet, North Carolina

Association Drôme Ardèche-Tibet

Associazione Italia-Tibet

Australia Tibet Council

Bay Area Friends of Tibet

Bharrat Tibbat Sahyog Manch, India

Boston Tibet Network

Briancon05 Urgence Tibet

BristolTibet

CADAL

Canada Tibet Committee

Casa del Tibet – Spain

Casa Tibet México

Centro De Cultura Tibetana, Brazil

Circle of Friends (Philippines)

Comite de Apoyo al Tibet (CAT)

Committee of 100 for Tibet

Core Group for Tibetan Cause, India

Czechs Support Tibet

Dream for Children, Japan

EcoTibet Ireland

Foundation for Universal Responsibility of H.H. the Dalai Lama

France-Tibet

Friends of Tibet in Costa Rica

Friends of Tibet in Finland

Friends of Tibet New Zealand

Grupo de Apoio ao Tibete, Portugal

Human Rights Network for Tibet and Taiwan

India Tibet Friendship Society

International Society for Human Rights, Munich

International Tibet Independence Movement

Israeli Friends of the Tibetan People

Japan Association of Monks for Tibet (Super Sangha)

Le Club Français, Paraguay

Les Amis du Tibet – Belgium

Les Amis du Tibet Luxembourg

Lions Des Neiges Mont Blanc, France

Lungta Association Belgium

Maison des Himalayas

Maison du Tibet – Tibet Info

National Campaign for Tibetan Support, India

National Democratic Party of Tibet

Objectif Tibet

Passeport Tibetain

Phagma Drolma-Arya Tara

RangZen:Movimento Tibete Livre, Brazil

Roof of the World Foundation, Indonesia

Sakya Trinley Ling

Santa Barbara Friends of Tibet

Save Tibet Foundation

Save Tibet, Austria

Sierra Friends of Tibet

Society for Threatened Peoples International

Students for a Free Tibet

Students for a Free Tibet – Canada

Students for a Free Tibet – France

Students for a Free Tibet – UK

Students for a Free Tibet Denmark

Students for a Free Tibet India

Students for a Free Tibet Japan

Swedish Tibet Committee

Swiss Tibetan Friendship Association (GSTF)

Taiwan Friends of Tibet

Tashi Delek Bordeaux

The Norwegian Tibet Committee

The Youth Liberation Front of Tibet,

Mongolia and Turkestan

Tibet Action Group of Western Australia

Tibet Action Institute

Tibet cesky (Tibet in Czech)

Tibet Committee of Fairbanks

Tibet Group, Panama

Tibet Initiative Deutschland

Tibet Justice Center

Tibet Lives, India

Tibet Mx

Tíbet Patria Libre, Uruguay

Tibet Rescue Initiative in Africa

Tibet Society of South Africa

Tibet Society, U.K.

Tibet Support Committee Denmark

Tibet Support Group – Netherlands

Tibet Support Group Adelaide –Australia

Tibet Support Group Ireland

Tibet Support Group Kenya

Tibet Support Group Kiku, Japan

Tibetan Association of Germany

Tibetan Association of Ithaca

Tibetan Association of Northern California

Tibetan Association of Philadelphia

Tibetan Community Austria

Tibetan Community in Britain

Tibetan Community in Denmark

Tibetan Community in Ireland

Tibetan Community of Italy

Tibetan Community of Victoria

Tibetan Community Sweden

Tibetan Community, Queensland

Tibetan Cultural Association – Quebec

Tibetan Programme of The Other Space Foundation

Tibetan Women’s Association (Central)

Tibetan Youth Association in Europe

Tibetans of Mixed Heritage

Tibetisches Zentrum Hamburg

TIBET Michigan

TSG – Slovenia

U.S. Tibet Committee

United Nations for a Free Tibet (UNFFT)

Voces Tibet

World League for Freedom and Democracy

 

 

International Tibet Network Joint Statement:

4 June 2021

International Tibet Network Members are today joining the commemoration of the 32nd anniversary of the 4 June Tiananmen Square Massacre when the Chinese People’s Liberation Army opened fire on tens of thousands of pro-democracy demonstrators killing untold numbers of peaceful protesters and bystanders.

In the weeks leading up to 4 June students, democracy activists and workers had peacefully gathered in Tiananmen Square, and other Chinese cities, protesting against the ruling Party, calling for freedom of expression, accountability, and democracy.

We will always remember this catastrophic event and the bravery of all those who took part in the freedom protests of 1989.

Three decades on the human rights situation for all who live under China’s rule has hit an all-time low and repression across all regions and occupied territories. At least two million Uyghur, Kazakh, and Uzbek Muslims are currently incarcerated in “re-education camps” undergoing systematic torture, rape, and political re-education. In Hong Kong, the Chinese government has implemented a draconian National Security Bill that is being used to criminalise protests and even mild criticism of the Chinese government. The situation in illegally occupied Tibet has deteriorated dramatically over the past decade and in January 2021, it was listed as the worst place in the world for civil and political rights, alongside Syria. Protests by Southern Mongolians, who are seeing their language and culture being eradicated, are put down with force.

As in previous years, authorities have been on high alert ahead of the anniversary to preempt commemorations of the massacre. Freedom is curtailed for anyone deemed a dissident or with links to the Tiananmen Square Massacre including members of Tiananmen Mothers, a group of relatives of Tiananmen Massacre victims.

In Hong Kong police have banned a vigil marking the Tiananmen Square crackdown for the second year in a row. The ban in 2020 was the first time in 30 years the vigil was deemed illegal.

We pay tribute to the enduring courage of those who continue to resist China’s draconian rule and we urge the international community to show not only that it will never forget the atrocities of the past, but that it will stand up against the flagrant disregard for fundamental human rights. We call on governments to join together to call on China to:

·       Respect the rights to freedom of expression, association, and peaceful assembly, and cease the harassment and arbitrary detention of individuals who challenge the official account of June 4;

·       Allow immediate and unfettered independent access to China, Tibet, and Uyghur areas by independent international human rights experts, including the UN High Commissioner for Human Rights and relevant UN Special Rapporteurs;

·       End the abuse of national security legislation as a means of criminalising the work of human rights defenders, freedoms of expression, association, religion, or belief and subverting due process, and call on China to seek assistance from UN experts to this end/achieve this.

·       Immediately release all individuals subjected to unlawful and unjustified deprivation of liberty.

In recent months world governments have become increasingly robust in the actions taken against China’s human rights abuses. But more needs to be done to ensure the international community response matches the courage and conviction of those who resist China from within.

Supported by the following 118 global Tibet Groups and Tibet Network Members













 

Xin được chuyển lên bài viết của một BS, một người con Đạo Cao Đài Tây Ninh nói lên những trăn trở trước cơn đại dịch ở Việt Nam. Mọi người cần thức tỉnh và tỉnh thức!

***

CHÊNH VÊNH.

Những ngày này chúng ta đối mặt với những khổ đau bất biến của chúng sanh đó là Sinh, Bệnh, Lão,Tử.Hiện nay cái Bệnh và Tử là điều nhân loại đang loay hoay tìm một sinh lộ cho nhân loại.

    Con người chênh vênh trên bờ vực sinh tử, lo lắng bảo tồn sinh mệnh loài người trước những thay đổi của trái đất do chính con người tạo ra: - hủy hoại môi trường thiên nhiên, - ngăn chặn dòng chảy của con sông, - tự chế tạo ra những siêu sinh vật có sức giết chết nhân loại v.v... tạo ra những cơn đại dịch bệnh lan nhanh. Thật là đau xót khi mỗi ngày những con số lạnh lùng báo tin số người chết, số người mắc bệnh không ngừng tăng lên. Con vật nhỏ bé gây nên bệnh chết người nhanh chóng này không phân biệt biên giới lãnh thổ,chủng tộc màu da,lạnh lùng bất chấp mọi phương pháp ngăn chặn nó vẫn hiên ngang tàn diệt nơi nào nó đi qua.

      Biện pháp mà con người thấy an toàn lúc này nhờ vào khoa học là chích ngừa bệnh. Và thực tế khi chưa có thuốc ngừa (vaccine) đầy đủ như ở Việt Nam nên chỉ còn giãn cách xã hội, đeo khẩu trang, rửa tay sạch bằng nước sát khuẩn khi tiếp xúc bên ngoài.

    Để có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống thay đổi và giảm nhẹ những khổ đau mà nhân loại đang chứng kiến, đối mặt với hiện thực chúng ta cần tỉnh táo, nhìn lại mình,soi vào nội tâm mình hơn nữa trong những ngày cách ly với bên ngoài.Khuôn mặt bề ngoài đã bị che kín một phần do cái khẩu trang ngăn ngừa bệnh. Đó có phải là lời cảnh tỉnh với nhân loại đừng nhìn vào bề ngoài để đối xử với nhau nữa.

Hãy nhìn bằng tâm, bằng tình thương chan hòa bên trong (nhân chi sơ tính bản thiện) của con người.Nhìn hình ảnh người mắc bệnh đang điều trị hay cách ly tất cả mọi chuyện sống, còn đều trông chờ vào những người xa lạ mà áo quần đầu tóc mặt mũi đều bịt kín săn sóc cho (người thân yêu kề cận nay ở đâu?). Những người chăm sóc này nếu chỉ sơ xẩy một chút cũng sẽ trở thành người bệnh. Sự hy sinh vì bảo tồn mạng sống của người khác là lòng Bác Ái, tình thương đồng loại thúc giục người ta hành động, các nhà khoa học ráo riết ngày đêm tìm phương tạo thuốc điều trị, thuốc ngừa để ngăn chặn loài virus gây họa này. Nhưng thuốc ngừa vừa ra đời thì con virus như một cô nàng đỏng đảnh trong buổi luân vũ, nàng thay đổi hóa trang xiêm y liền liền mà các nhà khoa học gọi là đột biến hay biến thể nhanh chóng. Liệu nhân loại có chặn và diệt được cơn đại dịch chết người lây lan nhanh chóng này không? Câu trả lời còn ở phía trước với các nhà khoa học.

      Trước vận hạn sinh tử của nhân loại, ngoài việc thực hiện cách ly, đeo khẩu trang, giãn cách xã hội, chích ngừa vaccine, thì con người tìm lối thoát về tâm linh. Nơi người ta thường bỏ quên do hằng ngày quay cuồng mưu sinh, hoặc tìm kiếm danh lợi, lộc quyền để rồi trong lúc chênh vênh nhất, thấy xác thân con người cũng trở thành bụi tro chợt bàng hoàng, tìm kiếm một niềm tin để bám viú. Ôi! Thật đau xót!

      Mỗi người tùy theo tín ngưỡng của mình thầm thì với Đấng Thiêng Liêng tìm nguồn an ủi. Để bình tĩnh đón nhận bối cảnh nhân loại đang dần thay đổi gọi là sự chuyển hóa theo luật Nhân Quả hay luật thưởng phạt công bình của Hoá công.

    Những ngày cách ly hay đối diện với sự mất, còn của thế gian,mỗi người tự nhìn lại nội tâm mình hơn để thay đổi hành vi trong cách sống.

Khi nhìn thấy những lớp người dám hy sinh lợi ích sức khỏe của mình, thậm chí sơ xẩy cũng mất mạng để bảo tồn sinh mệnh của người khác, hoặc ngày đêm dùng kiến thức nghiên cứu khoa học để tìm ra phương pháp tốt nhất loại trừ loài virus quái ác này thì phải hiểu rằng chỉ có tình thương mới giúp con người vượt qua vận hạn khó khăn này. Tình thương người đến người mới giúp con người sinh tồn mà thôi.

     Mong rằng nhân loại hiểu thêm sát sinh, tham lam, cuồng ngạo chỉ đưa con người đến hủy diệt. Từ đó thay đổi hành vi hướng thiện hơn, để chỗ cho Bác Ái, tha thứ và khiêm nhường làm chủ ý thức mình. Làm lành,lánh dữ, biết đủ để không tham vọng, không tranh đua để trừ Sân, Ngã mạn, thì tâm hồn thấy bình an vui vẻ. Tâm thái vui vẻ sẽ giúp thể xác khỏe mạnh hơn, kháng thể trong người được tăng cường để chống lại bệnh dịch và nhất là không hoảng loạn trước sự biến mất, sinh ly tử biệt của thế gian. Có cái nhìn tích cực hơn để hóa giải khổ đau của thế gian vô thường.

     " Sự thương yêu là giềng bảo sanh của Càn Khôn thế giới, có thương yêu nhân loại mới hòa bình,càn khôn mới an tịnh. Đặng an tịnh mới không thù nghịch lẫn nhau, mới giữ bền cơ Sanh hóa".

BS LTNV