Monday, February 13, 2017

Sự Thay Đổi Thể Chế Đột Ngột Từ
Độc Tài Sang Dân Chủ



Trong bài viết trước, vấn đề đặt ra là cần phải "Thay đổi hay Thay thế CSBV". Kết luận của người viết là cần phải THAY THẾ, và không có một giải pháp hay con đường trung gian nào khác cả. Và Đảng Cộng sản Bắc Việt chính là một Đảng độc tài đặt cơ chế chuyên chính vô sản làm phương châm hành động và cai trị.  
Vì vậy, vấn đề còn lại là phải thay thế một thể chế độc tài đảng trị như thế nào?
MAU hay CHẬM?

Khuynh hướng thay đổi:
Thay đổi thể chế đột ngột sẽ gây xáo trộn xã hội hay có thể xảy ra xung đột địa phương làm tình hình đất nước trở nên bi thảm, đời sống người dân xáo trộn hơn. Dân Việt Nam đã trải qua thời gian dài chiến tranh, ai cũng muốn có cuộc sống an bình lo cho gia đình. Đấu tranh lật đổ một nhà cầm quyền cho dù có ôn hòa cách mấy cũng gây xáo trộn xã hội và tình trạng bất ổn còn có thể kéo dài.
Chắc gì một chính quyền mới lên không có tham nhũng hay không độc tài?
Đây chính là câu hỏi đầu môi của những người chủ trương thay đổi.
Những ông cộng sản cũ chắc chắn sẽ tìm đường trở lại với chiêu bài mới và độc tài mới như Putin hiện giờ thì sao? Họ có nhiều khả năng làm được vì có tiền, có quan hệ chính trị rộng rãi và đảng viên ĐCS vẫn còn đông đảo trong các chức vụ cao cấp ở mọi cơ quan chính quyền, công an và quân đội.
Ngoài ra, thời gian chuyển tiếp từ lúc chế độ CS sụp đổ tới xây dựng các cơ chế cầm quyền dân chủ hẳn phải có nhiều nhiễu nhương khó có thể dự đoán do tranh chấp quyền lực giữa các thế lực. Điều này sẽ gây bất ổn chính trị, như trường hợp Ai Cập và Lybia hiện nay.
Khuynh hướng thay thế:
Sự thay đổi thể chế từ độc tài sang dân chủ không bao giờ là một tiến trình êm thắm.
Sự không êm thắm là đương nhiên (nói theo kiểu VC là "tất yếu") vì con thú dữ độc tài (CSBV) bao giờ cũng giãy giụa mãnh liệt gây nhiều thiệt hại và làm xáo trộn xã hội trước khi tắt thở. Việc này sẽ thể hiện qua sự kiện những phe cánh độc tài tìm đường trở lại nắm quyền với những thủ đoạn bất chính.
Tuy nhiên, đây là cái giá bắt buộc phải trả để có được dân chủ, và dân chủ là con đường duy nhất đưa Việt Nam tới phú cường.
Người dân Việt Nam phải có can đảm chấp nhận bất ổn hay xã hội bị xáo trộn trong giai đoạn chuyển tiếp để đổi lấy một tương lai sáng lạn cho con cháu và đất nước, nhất là khi có dân chủ thì người dân có cơ hội để chống lại sự xâm lăng tiệm tiến của Tàu cộng.

Chắc chắn người dân Việt sẽ không có cuộc sống yên bình dưới ách đô hộ của Tàu cộng? Mặt khác, sự bất ổn xã hội do chính phe cánh cộng sản bị lật đổ muốn quay trở lại nắm quyền nhằm bảo vệ quyền lực và quyền lợi, gây ra chứ không phải từ sự tranh đấu dân chủ. Điều này cũng là bằng chứng để phủ nhận lập luận rằng một chế độ độc tài có thể bỏ bớt độc tài và thực thi dân chủ từng bước. Một khi đã là độc tài…chỉ có độc tài sắt máu thêm nữa chứ không bao giờ…bớt độc tài, trừ khi bị thay thế bằng một cuộc nổi dậy của toàn dân.
Đứng trước hai khuynh hướng đối cực trên, chúng ta lại thấy một sự khác biệt nữa là sự hiện diện của "những đảng viên CS cấp tiến hay phản tỉnh" có thể làm cho tiến trình thay đổi có tính cách êm dịu hơn vì không làm xáo trộn xã hội và đưa đến khủng hoảng.
Vì vậy:
Khuynh hướng thay đổi nhận định là nội bộ ĐCSBV vẫn còn nhiều những đảng viên yêu nước sẽ không nhẫn tâm bán nước cho TC hay để đất nước suy sụp (?).
Thực tế cho thấy thỉnh thoảng có vài đảng viên CS yêu nước lên tiếng "bức xúc" về thái độ của bộ chính trị ĐCSBV trước hiện tình TC xâm lăng cũng như nạn tham nhũng. Nhưng những đảng viên này chưa có dịp nổi lên chỉ vì họ còn đang trong thế yếu. Nếu khuyến khích, cổ động họ thì họ sẽ là nhân tố thay đổi rất hữu hiệu trong nội tình đảng CS và kéo ĐCS về với lợi ích dân tộc.
Từ đó ĐCS sẽ tự "diễn biến" và trở thành dân chủ, như trường hợp Yeltsin ở Liên Xô. Nếu một đảng có uy tín, có ưu thế chính trị và làm được công việc đưa đất nước tới cường thịnh thì phải là điều đáng hoan nghinh, còn hơn nhiều đảng mà chỉ tranh cãi với nhau và thiếu quyết tâm lãnh đạo, như trường hợp đảng Hành Động Nhân Dân (People's Action Party) của Singapore dưới quyền Lý Quang Diệu. Lãnh đạo tốt là điều Việt Nam cần để đưa đất nước thoát khỏi cộng sản và một nền kinh tế cường thịnh.
Tuy nhiên, khuynh hướng thay thế phản bát suy nghĩ trên qua cung cách đặt vần đề như sau:"Dĩ nhiên không thể phủ nhận rằng trong bất cứ tập thể xấu nào cũng có phần tử tốt nhưng lập luận cho rằng các phần tử tốt trong nội bộ ĐCSBV có thể nắm quyền chủ động và thay đổi đảng từ độc tài sang dân chủ là chuyện không thể xảy ra".
Vì sao?
Vì cơ cấu tổ chức của ĐCS ngày nay không khác gì đảng Phát Xít của Hitler, là một đảng chính trị mafia. Vào đảng là phải tuân phục một nguyên tắc chung, đi ngược lại nguyên tắc này là sẽ bị khai trừ và mất tất cả qua cơ chế chuyên chính vô sản, một hình thức độc tài sắt máu. Chúng ta thấy có một số cựu đảng viên lên tiếng phản đối đường lối của ĐCSBV nhưng chúng ta chưa bao giờ thấy đảng viên tại chức lên tiếng. ĐCS không muốn trừng phạt những cựu đảng viên hưu trí này vì một phần hầu hết cũng đã tới tuổi sắp quy tiên, có nói cũng chẳng còn mấy hơi sức nữa, phần khác là nếu có trừng phạt họ thì chỉ mang tiếng vắt chanh bỏ vỏ, chẳng lợi gì.
ĐCSBV đã thấy và "học" trường hợp Yeltsin và đã đề phòng, và sẽ không thể có Yeltsin Việt Nam.
Ngoài ra sự tự chuyển hóa của một đảng từ độc tài sang dân chủ là chuyện chưa bao giờ xảy ra. Đảng viên gắn kết với nhau từ quyền lợi, mất đảng sẽ mất quyền lợi nên tất cả phải cùng nhau bảo vệ đảng. Bởi thế mà ĐCSBV có câu châm ngôn"vì đảng vì mình". Mong chờ một lãnh đạo tốt từ ĐCS chỉ là mỵ dân, người tốt, ngay thẳng sẽ không bao giờ vào ĐCSBV.
Hơn nữa, so sánh để bắt chước Singapore là chuyện không bảo đảm. Điều trước tiên là ĐCSBV đã bị lún quá sâu vào quỹ đạo của ĐCSTC, ĐCSBV chỉ có một con đường duy nhứt là làm tay sai bán nước trước mặt.
·         Chuyện chăm lo cho đất nước không nằm trong nghị trình làm việc của ĐCSBV.
·         Kế đến là ĐCSBV không có nhân tài do quy chế độc tài đã đào thải tất cả nhân tài từ bao năm nay, chỉ còn toàn kẻ xu nịnh.
·         Sau cùng ĐCSBV chẳng còn chính nghĩa, bất cứ lãnh đạo nào từ ĐCS sẽ không được người dân tin theo và ủng hộ.
Kết luận khẳng quyết là trông chờ vào sự cải cách từ ĐCS là chuyện sẽ không xảy ra và ĐCSBV không còn tư cách để lãnh đạo đất nước.

 

Câu hỏi được đặt ra là lực lượng đối kháng hiện nay có đủ mạnh và có đủ uy tín để lật đổ chế độ CS cũng như nắm quyền lãnh đạo chưa?
Đối với khuynh hướng thay đổ, câu trả lời là:"Chưa có lực lượng đối kháng đủ mạnh để lật đổ ĐCSBV.
·         Ngày xưa VNCH với sự trợ lực của cường quốc Hoa Kỳ cũng phải thua thì làm sao có thể lật đổ được CSBV khi họ đã chiếm hoàn toàn miền Nam?
·         Ngày nay, không quốc gia nào đứng ra cung cấp vũ khí cho lực lượng du kích đối kháng để đánh lại một nhà cầm quyền.
·         Còn nếu sử dụng phương pháp đấu tranh bất bạo động như các cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập thì cũng không phải dễ. Điển hình tổ chức biểu tình ở VN với 2, 3 trăm người là điều khó thực hiện.
·         Trước sự kiểm soát của ĐCSBV quá chặt chẽ và tinh vi cộng thêm sự vô cảm của người dân VN với vấn đề chính trị, thì việc xây dựng một vài tổ chức đối kháng là rất khó và tìm cách trở nên lớn mạnh để có thể lật đổ chế độ lại càng khó hơn.
Nhưng, khuynh hướng thay thế lại có cái nhìn tích cực và lạc quan hơn qua những lập luận dưới đây:
·         Quả thực lật đổ chế độ CSBV là một việc vô cùng khó. Nhưng so sánh VNCH và CSBV là một chuyện lạc đề, vì hôm naycuộc chiến là giữa người dân và đảng CS, là chuyện đòi hỏi quyền được làm người, đòi toàn vẹn lãnh thổ.
·         Cuộc đấu tranh này sẽ được thực hiện bằng phương pháp bất bạo động nên việc so sánh tương quan lực lượng bằng quân đội hay công an là không đúng chỗ. Đấu tranh bất bạo động chủ yếu nhờ vào lòng dân và sức dân. Dân chúng chính là người trao quyền lực cho nhà cầm quyền bằng cách tuân phục nhà cầm quyền. Hay nói cách khác, nhà cầm quyền chỉ có quyền lực thực sự khi người dân nghe theo.
·         Nếu người dân không chấp nhận nhà cầm quyền và không nghe theo thì nhà cầm quyền mất hết quyền lực. Lực lượng đối trọng với nhà cầm quyền độc tài là dân chúng. Chưa bao giờ có nhà cầm quyền nào có thể giữ vững ngôi vị của mình khi không có sự chấp nhận của người dân. Đây chính là mục tiêu tranh đấu của phong trào đấu tranh lật đổ chế độ CSBV. Vì thế lực lượng đối kháng là toàn dân Việt Nam. Vấn đề cho những nhà tranh đấu là làm sao khơi dậy khối đa số thầm lặng này đứng lên dứt bỏ chủng tử "sợ".
Kết luận: từ đó đi đến quyết tâm

Sự quyết tâm hay ý chí trong việc chuyển đổi một chính thể quốc gia quan trọng hơn tính xác tín của vấn đề. Sự quyết tâm trong đấu tranh chống CSBV là lật đổ, hủy bỏ chế độ CS, không phải tìm cách thay đổi nó. Sự quyết tâm sẽ giúp loại trừ tâm trạng mất tự tin hay yếm thế và dẫn đến tính ỷ lại. Sự giúp đỡ bên ngoài của ngoại quốc chỉ là phụ thuộc, có thì tốt, không có cũng không sao.
Vì quyết tâm cho nên cần phải làm những điều sau đây:
*           Không yêu cầu, kiến nghị, van xin CSBV thay đổi hiến pháp, thực thi dân chủ…
*           Không chỉ dẫn cho CSBV xây dựng đảng vững mạnh hay tránh nguy cơ sụp đổ (đảng) bằng cách vạch ra con đường trở về với dân tộc, chống lại Tàu, thực thi dân
*           Không bao giờ tin tưởng vào thiện ý của ĐCSBV. ĐCSVN có ăn năn hối lỗi và muốn chuộc tội cũng không chấp nhận. ĐCSBV bắt buộc phải ra đi.
*           Không kỳ vọng vào bất cứ sự thay đổi cải cách dân chủ nào từ ĐCSBV.
*           Đừng bao giờ đóng vai bàng quan, chỉ quan sát hay bình phẩm sự giao chiến giữa hai dân chủ và phe độc tài CS. 
Sau cùng, chúng ta nên dứt khoát với mục tiêu đấu tranh rằng, ĐCSBV phải ra đi, biến mất, không chấp nhận thay đổi, không chấp nhận biến thể (đề phòng vỏ dân chủ mà trong ruột thì vẫn là độc tài).
Và, cũng vì quyết tâm cho nên chúng ta cần:

*           Tin tưởng vào sức mạnh và khả năng của người dân. Người dân Việt Nam có khả năng lật đổ được độc tài CSBV.
*           Góp bàn tay đấu tranh và kêu gọi mọi người dân đấu tranh.
*           Đau với cái đau của đất nước và dân tộc.
*           Học hỏi phương pháp đấu tranh bất bạo động và loan tải kiến thức đấu tranh cho những người chung quanh để mọi người đều trở thành chiến sĩ dân chủ.
*           Tố cáo với Quốc Tế về những hành vi Khủng Bố của CSBV và Trung Cộng. Cần đưa CSBV vào CPC (Countries of Particular Concern - Các quốc gia đặc biệt đáng quan tâm).
Vẫn biết công cuộc đấu tranh lật đổ ĐCSBV là con đường chông gai, nhiều khó khăn và phải mất thời gian. Do đó, sự thành công chỉ có thể đến được với một phong trào dân chủ đối kháng vững mạnh. Công việc thành lập, nuôi dưỡng phong trào và huấn luyện thành viên là tối quan trọng. Bước đầu tiên, hẳn nhiên là phải xác định lập trường, mục tiêu đúng đắn và sự quyết tâm.Nên nhớ CSBV luôn nắm vững quyết tâm thực thi "độc tài toàn trị", vì vậy cho nên mọi phản kháng đều bị đàn áp dã man, và bị triệt tiêu hoàn toàn.

Quyết tâm là chấp nhận "cái chết" trong tranh đấu "bất bạo động" toàn vẹn và làm viên gạch nối cho công cuộc cách mạng dân tộc!
Your (VC) oppression is our revolution!
Mục tiêu duy nhứt cần phải nhắm tới là chế độ CSBV sẽ không còn hiện hữu trên mảnh đất thân yêu của dân tộc nữa.

Mai Thanh Truyết
Nhóm Chng Tàu Dit Vit Cng
Ngày Washington - 20-2-2017

Thursday, February 9, 2017

Làm Thế Nào Để Loại Bỏ Chế Độ Độc Tài CS Bắc Việt


Kính mời quý thính giả theo dõi buổi hội luận giữa TS Mai Thanh Truyết, GS Ngô Quốc Sĩ và Đoàn Trọng Hiếu điều hợp chương trình. Đây là một vấn đề cần phải đặt ra và cần phải có hành động thiết thực để cứu đất nước trong tình thế hiện nay.
Kính mong đồng hương, đồng bào, các cơ quan truyền thông, các trang mạng xã hội giúp chúng tôi phổ biến rộng rãi chương trình hội luận này. Xin bấm vào link dưới. Có audio dạng mp3 trong attachment. Chân thành cám ơn.
Đoàn Trọng Hiếu

________________________________________

Mai Thanh Truyết
 "The Love of my Country will be the ruling  
 Influence of my Conduct." - George Washington

Tuesday, February 7, 2017

Người Việt Hải Ngoại Có Thể Làm Gì Để
Bảo Vệ Việt Nam?

 

Đặt vấn để: Sau hơn mười năm qua, Việt Nam đang bị Trung Cộng xâm lăng dưới hình thức tằm ăn dâu từ trong đất liền với 49 tụ điểm dung chứa trên 1.000 người Tàu dưới danh nghĩa công nhân hay tình báo, hay quân nhân giả dạng hoặc ngoài biển khơi qua việc chiếm đóng biển đão và xây dựng các khu quân sự trên các đão đã tiến chiếm.
Đây là vấn đề cấp bách của chính chúng ta, của tất cả người con Việt ở trong và ngoài nước. Vấn đề này sẽ không biến mất một cách tự nhiên mà hoàn toàn tùy thuộc vào hành động và phản ứng của chúng ta.
Đối với người Việt ở hải ngoại câu hỏi 'người Việt hải ngoại có thể làm gì để bảo vệ Việt Nam' là một câu hỏi lớn giống như một đám người mù đứng trước một "con voi".
Có lẽ đa số chúng ta không biết sẽ phải nên làm gì?
Hay nhiều khi còn lững lờ với ý nghĩ có nên quan tâm không?
Hay Việt Nam đã bị TC xâm lăng chưa?
Chuyện đất nước bị xâm lăng là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, và không một người mang dòng máu Việt nào có thể biện minh cho thái độ đứng ngoài cuộc.
Nhưng để làm gì?
Và phải làm gì?
Trước tiên cần nên xác định vài yếu tố căn bản như mình là ai?  Mình đứng ở đâu? Hay lập trường mình như thế nào?
1-    Mình là ai?
'Mình' dĩ nhiên là người Việt và khi quan tâm về vấn đề Đất và Nước, thì mình còn là người Việt yêu nước.Người Việt yêu nước là người hòa lẫn tư tưởng, tấm lòng với vận mệnh đất nước: đau với cái đau của đất nước, của người dân bị áp bức ở Việt Nam.
Như vậy một người yêu nước thì không thể là người bàng quan, người ngoại cuộc, một nhà phân tích vô tư, nhà bình luận vô tư, nhà suy diễn thời sự, hay nhà báo làm phóng sự khách quan. Tất cả những 'nhà' này có thể gọi chung là nhà ngoại cuộc, đứng ngoài và đứng trên mọi tuần hoàn hay biến chuyển của đất nước. Vì vậy, những "nhà" kể trên đây sẽ không bao giờ thích thích hợp với định nghĩa 'người Việt yêu nước' (NVYN).
2-    Mình đứng ở đâu?
Khi đã là NVYN thì hẳn mình đứng với quê hương và dân tộc; không phải với đảng CSVN, nhà cầm quyền Việt Nam, hay Hoa Kỳ. Thế đứng với dân tộc đôi khi bị lẫn lộn đến mức nguy hiểm khi chưa phân biệt được sự khác biệt giữa dân tộc với đảng CSBV, nhà nước CS Việt Nam, hay Hoa Kỳ!
  • Đảng CSBV với nhà nước CSVN hay Quốc hội CS chỉ là một. Điều này không khó hiểu khi nhìn vào cơ cấu tổ chức hệ thống cầm quyền của Việt Nam hiện nay. Từ quốc hội tới mọi cơ quan nhà nước đều nằm dưới sự chỉ huy của bộ chính trị (BCT) trung ương đảng CS. Chức vụ tổng bí thư đảng cao hơn cả chủ tịch nước hay chủ tịch quốc hội. Luật đảng có ưu thế và đứng trên hiến pháp!
  • Thế nhưng tại sao 'mình' lại vui mừng khi bộ trưởng quốc phòng Việt Nam đón tiếp bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ và còn diễn dịch là 'Việt Nam sắp sửa bỏ TC  để theo Mỹ'?
  • Sao "mình" lại quên nhiệm vụ của bộ trưởng quốc phòng Việt Nam là canh gác cho đảng CSBV, mà không phải cho quốc gia Việt Nam, công an thay vì bảo vệ người dân lại trấn áp, đàn áp dã man một khi người dân đứng lên đáp lời sông núi để …đuổi Tàu?
  • Tại sao khi quốc hội Việt Nam cho ra 'Luật biển' xác định chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam thì 'mình' lại vỗ tay và cho rằng quốc hội Việt Nam bắt đầu đứng lên bảo vệ biển đảo? Sự thực Quốc hội Việt Nam chỉ là con rối cho ĐCSBV.
  • Rõ ràng là ĐCSBV hay các cơ cấu nhà nước Việt Nam không đồng nghĩa với dân tộc Việt Nam. Từ ngày lập quốc cho đến hôm nay, Dân tộc Việt Nam là một dân tộc luôn luôn tiềm ẩn sự đề phòng với phương Bắc và điều nầy vô hình chung đã trở thành trực giác, hay chính xác hơn là "tâm thức Việt Nam trước nguy cơ Hán hóa của TC".
  • Dân tộc Việt Nam không bao giờ tin phương Bắc chứ đừng nói tới phương Bắc ngày nay là một nước CS. ĐCSBV đã, từng và đang làm 'bạn tốt' với TC với "16 chữ vàng và 4 tốt" thì làm sao có thể chống Tàu cộng để bảo vệ đất nước được?
Vì thế không nên và không bao giờ tin vào ý muốn và khả năng của đảng CSBV trong vấn đề bảo vệ đất nướcMột điều mà ĐCSBV không hề hổ thẹn khi họ xác nhận rằng họ chỉ quan tâm bảo vệ đảng, không bảo vệ đất nước.
3-    Mình và Hoa Kỳ
Vấn đề Hoa Kỳ và Việt Nam. Các màn biểu diễn ngoại giao mấy năm gần đây làm 'mình' diễn giải hầu như trong sự đồng thuận rằng Việt Nam sắp sửa được cứu do ĐCSBV xích gần hơn với Mỹ và tránh xa hơn với TC, hay Mỹ trở lại châu Á trong kế hoạch ngăn chặn sự bành trướng của TC.
Nhưng phải thành thật mà nhận rằng qua diễn giải trên,'chúng mình' thích làm thơ hơn làm việc phân tích khoa học,và nếu nhìn lại thế ngồi của "mình" (qua những suy nghĩ trên) thì quả thật "mình" đang ngồi "hỏng giò"(!) rồi.
Thực ra, Việt Nam có được cứu khỏi bàn tay xâm lược hay không, không phải nhờ Hoa Kỳ hay ĐCSBV mà là do ý chí của dân tộc Việt Nam.
Trên thực tế:
  • ĐCSBV chỉ lo giữ đảng;
  • Còn Mỹ chỉ lo bảo vệ lợi ích của Mỹ trong giới hạn an ninh hang hải trong khu vực Biển Đông.
Câu hỏi được đặt ra là ai sẽ làm công việc bảo vệ đất nước Việt Nam trước nạn xâm lăng của Tàu cộng nếu không phải chính dân tộc Việt Nam phải lo?
Giả sử ngày hôm nay, nếu TC đem tàu chiến đậu trước các đảo Trường Sa còn lại do CSBV bảo vệ và ra lệnh hải quân Việt Nam rời khỏi đảo vì chiếm đóng lãnh thổ của họ trái phép thì Mỹ sẽ làm gì?
  • Mỹ sẽ gửi công hàm ngoại giao phản đối TC?
  • Và ĐCSBV sẽ cấm hải quân nổ súng, y hệt như quyết định của Đảng năm 1988 trong trận chiến Trường Sa?

4-    Lập trường đúng đắn của người Việt hải ngoại yêu nước
"Mình yêu nước" chỉ còn những suy nghĩ, ý thức và hành động dưới đây:
  • Điều tiên quyết là mọi suy nghĩ, hành  động cứu nước phải dựa trên tiềm năng của đất nước và dân tộc, không phải nhà cầm quyền Việt Nam, ĐCSBV hay Mỹ mới có khả năng giải cứu dân tộc ra khỏi nguy cơ bị Hán hóa;
  • Mọi người dân Việt Nam phải tự sức mình, phải có ý thức tự chủ. Tại sao chuyện của mình lại là trách nhiệm của Mỹ? Tại sao vận mệnh đất nước Việt Nam lại là trách nhiệm của riêng ĐCSBV? Cả Mỹ và CSBV có nêu lên trách nhiệm đó bao giờ? Hay là Hoa Kỳ chỉ lo quyền lợi của Mỹ, và CSBV chỉ lo giữ đảng dù phải mất nước về tay TC để giữ vững quyền lực và quyền lợi?
  • Người Việt hải ngoại yêu nước phải có trách nhiệm bảo vệ tổ quốc giống như người Việt trong nướcý thức là người trong cuộc, đồng hành với dân tộc cùng bảo vệ tổ quốc. Mọi người đều cùng một tấm lòng, một ý chí;
  • Không nên tuyên dương ĐCSBV, nhà nước Việt Nam hay quốc hội Việt Nam về bất cứ điều gì khi mà họ chưa dẹp bỏ Đảng Cộng sản. Vì sao?
Vì ĐCS là nguyên nhân chính ngăn cn s đoàn kết dân tc chng ngoi xâm!     Thí dụ như khi "mình" khen ngợi quốc hội CSBV thông qua Luật biển là mặc nhiên tin tưởng vào 'sự lãnh đạo sáng suốt' của ĐCSBV hay sao? 
Vững tin vào sức mạnh chống ngoại xâm ngàn năm của tổ tiên dân tộc Việt Nam và không nên vội vã đầu hàng trước bạo lực của ĐCSBV khi đàn áp người "mình yêu nước trong nước".

Chắc chắn Sức dân sẽ là vô hạn và sẽ cuốn trôi ĐCSBV đểtoàn dân có thể đứng thẳng và hiên ngang đương đầu với Tàu cộng bằng chính nội lực của dân tộc.
5-    "Mình" làm gì?
Nếu có thái độ đúng đắn, có suy nghĩ thấu đáo, có sự cảnh giác liên tục, có lập trường vững vàng thì chuyện 'làm gì' sẽ tự nhiên hiện ra. Mỗi người một bàn tay, một việc nhỏ, một lời nói cũng đều góp sức cho công cuộc bảo vệ tổ quốc.
Sự đóng góp của một người sẽ chẳng đi tới đâu nhưng tại sao không áp dụng phương pháp vết dầu loang?
Chỉ khi nào mọi người dân Việt ý thức được bổn phận bảo vệ đất nước là của mình, không phải của ĐCSBV hay của Mỹ, thìchế độ CS tại Việt Nam cũng tự tiêu tan và dân chủ hiện đến.
ĐCSBV ngày nay không còn mạnh như họ muốn 'mình' nghĩ về họ.
Vấn đề sụp đổ của ĐCSBV chỉ còn là thời gian.
Vấn đề của "Mình" chúng ta là tìm cách rút ngắn thời gian, vì nếu ĐCSBV cai trị đất nước càng lâu thì Việt Nam sẽ càng lún sâu vào vòng nô lệ Tàu cộng.
"Mình" rút ngắn thời gian bằng cách:
  • Tẩy chay hàng hóa của Trung Cộng;
  • Không gửi tiền về Việt Nam;
  • Không du lịch về Việt Nam;
  • Không tiếp tay với CSBV nhằm phân hóa "mình ở hải ngoại";
  • Không thỏa hiệp (đầu hàng) với CSBV để hiệp lực Chống Tàu khựa!
  • Nhứt định không bán linh hồn cho ác quỷ. Đây là lời nhắn cho những "trí thức" hai mang!
Chỉ còn hơn 3 năm nữa thôi, Hội nghị Thành Đô sẽ biến Việt Nam thành tỉnh "Quảng Nam" của TC. "Mình" phải làm gì đây?
Đã đến lúc cần phải lấy máu để rửa vết nhơ của dân tộc như lời dặn của Vua Duy Tân!

Mai Thanh Truyết
Nhóm Chng Tàu Dit Vit Cng (NCTDVC)
Ngày L Tng thng – 20-2-2017